Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trương Viễn dường như đã biết đáp án từ lâu, bật thốt lên: "Là cảnh sát!"
"Đúng vậy!" Lâm Phong gật đầu: "Chỉ có cảnh sát mới đáp ứng đủ mọi điều kiện trên."
"Người dân chứng kiến trong trường học bốc cháy nên chọn cách báo cảnh sát. Thông qua việc khám nghiệm hiện trường và giải phẫu tử thi, cảnh sát nắm được tình hình đại khái trong phòng học, nhưng không biết chi tiết cụ thể. Chẳng hạn như rốt cuộc là bảy cặp rưỡi vợ chồng đã bắt cóc kẻ buôn người đến phòng học để hành hình, hay là kẻ buôn người đã bắt cóc bảy cặp rưỡi vợ chồng vẫn luôn đi tìm con đến phòng học để hành hình."
"Dù là tình huống nào, cảnh sát đều không biết quá trình và trình tự trước sau. Do đó, khi họ viết báo cáo, trong đầu sẽ xuất hiện vô số luồng thông tin, chúng ức chế và can thiệp lẫn nhau. Đây chính là cái gọi là thời gian chồng chéo."
"Nói cách khác, căn phòng bí mật này chỉ tồn tại trong tâm trí của viên cảnh sát, anh ta đang tiến hành mô phỏng lại toàn bộ vụ án."
"Vì sao cảnh sát phải mô phỏng lại? Chỉ vì anh ta cần viết báo cáo. Mà nội dung báo cáo chính là đề thi của căn phòng bí mật này!"
"Vậy nên, đề thi là: Nguyên nhân, quá trình và kết quả của toàn bộ vụ án."
Lời của Lâm Phong khiến mọi người bừng tỉnh ngộ, ai nấy đều đang suy ngẫm về độ chính xác của màn suy luận này.
Hồi lâu sau vẫn không có ai lên tiếng.
Bọn họ đều không tìm ra sơ hở nào trong phần suy luận, điều này cho thấy hướng đi của Lâm Phong không sai.
Thế là có người tìm được bút bi trong ngăn bàn, định viết nguyên nhân lên giấy thi.
Về phần nguyên nhân, ở căn phòng bí mật đầu tiên họ đã suy luận ra kết luận: Kẻ buôn người đã bắt cóc con của tám cặp vợ chồng.
"Khoan đã." Bách Lí Cường Sinh ngắt ngang động tác chuẩn bị đặt bút của Mã Văn Kiệt.
Ngọn lửa trong phòng học càng cháy càng dữ dội. Mọi người cảm thấy, nhiều nhất là nửa tiếng nữa, họ sẽ bị ngọn lửa nuốt chửng thành tro bụi.
"Các người nhanh lên một chút đi, đừng có lề mề nữa được không." Trần Nhiên sốt ruột thúc giục.
Không có ai để ý đến hắn.
Hiện tại, vấn đề họ đang đối mặt là: Rốt cuộc trong phòng học này đã xảy ra chuyện gì?
Trình Tư ra chiều suy nghĩ, nói: "Trước hết chúng ta phải suy luận xem, rốt cuộc là bảy cặp rưỡi vợ chồng bắt cóc kẻ buôn người, hay là kẻ buôn người bắt cóc bảy cặp rưỡi vợ chồng?"
"Chuyện này đơn giản thôi. Ngọn lửa trong phòng học vừa nãy là do người đeo mặt nạ phóng hỏa. Điều đó chứng tỏ người đeo mặt nạ đã bắt cóc bảy cặp rưỡi vợ chồng, định thiêu chết họ ở đây sao?" Trương Viễn đưa ra kiến giải của mình.
Hắn ta lại bổ sung thêm: "Đây là một phòng học, cho thấy bảy cặp rưỡi vợ chồng trong quá trình tìm con đã khoanh vùng nghi phạm là giáo viên của con họ!"
"Giáo viên nhận ra điều này, liền bắt cóc mười lăm người đến phòng học hòng giết hại bọn họ."
"Bắt cóc bằng cách nào?" Lâm Phong hỏi ngược lại.
"Đương nhiên là lợi dụng đồ vật của bọn trẻ để lừa họ đến rồi."
Đối với câu trả lời này, Trình Tư không hề hài lòng, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
[Mười lăm người đi tìm con, cuối cùng lại bị kẻ buôn người lừa đến phòng học giết chết, chuyện này cũng...]
[Quá ngu ngốc rồi phải không?]
[Hơn nữa, nếu kẻ buôn người có chút đỉnh IQ thì cũng sẽ không chọn phòng học làm nơi hành hung.]
Nhưng cô không hề vạch trần.
Lúc này, có người chất vấn: "Nhưng trong phòng học đâu có đồ vật nào của bọn trẻ."
Người lên tiếng là nữ người chơi mặt rỗ, trong nháy mắt khiến nhóm ba người Trần Nhiên, Lâm Phong, Trình Tư dấy lên sự cảnh giác.
Trương Viễn suy nghĩ đôi chút, nhìn đống đồ đạc trên bàn giáo viên rồi nói: "Cô nhìn thấy đống kéo, búa kia không? Chúng tượng trưng cho đồ vật của bọn trẻ đấy."
Chỉ thấy ả mặt rỗ đột nhiên nở nụ cười quỷ dị, móc Sát Hoang Giả ra chĩa vào Trương Viễn.
Ả gằn từng chữ:
"Anh, đã, nói, dối!"
Ba người Trần Nhiên, Lâm Phong, Trình Tư thấy vậy lập tức ý thức được rằng, ả mặt rỗ chính là kẻ chưa chết trong số hai người phụ nữ đó. Ba người không chút chần chừ đồng loạt rút súng.
Căn phòng bí mật lại một lần nữa chìm vào bóng tối.
"Cô đã nói dối."
"Cô đã nói dối."
"Cô đã nói dối."
Bốn tiếng súng vang lên. Giữa không gian đen kịt, mọi người nghe thấy tiếng người đeo mặt nạ lôi xác chết, cùng với... âm thanh ném thi thể vào trong lửa.
Ánh sáng và ngọn lửa lại một lần nữa được khôi phục.
Ba người Trần Nhiên, Trình Tư, Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế giơ súng, nhưng trên trán cả ba đều túa ra những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu.
Bọn họ thầm đếm số người trong phòng học.
1, 2, 3... 7, 8, 9!
Nếu gộp cả nữ người chơi mặt rỗ và nữ người chơi lẳng lơ thành một người, trong phòng học vẫn còn...
chín người!!!
Cơ thể ba người không kiềm được mà run rẩy. Vừa rồi trong bóng tối vang lên bốn tiếng súng, nhưng số người đọc khẩu lệnh lại chỉ có ba.