1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản (Dịch)
Chương 39. Thể Chất Chiêu Tài
"Chủ nhiệm Vương! Quý hóa quá! Quý hóa quá!" Vương lão ngũ vừa liếc thấy Vương Đức Phát liền xun xoe ra đón, khuôn mặt nặn ra nụ cười nịnh bợ.
Tiếng hô to của gã lập tức thu hút sự chú ý của không ít công nhân. Nhìn thấy tấm biển quảng cáo, đám đông lại càng có vẻ hứng thú.
"Lão ngũ à, nghe đồn mì nhà ông ngon nức tiếng, hôm nay tôi phải đích thân qua nếm thử mới được." Vương Đức Phát cất tiếng cười hô hố.
"Mời ngài vào trong ngồi. Ngài giá lâm làm cái quán mì nhỏ bé của tôi vinh hạnh quá chừng." Vương lão ngũ tiếp tục nịnh nọt.
"Được." Vương Đức Phát ậm ừ, ngoái đầu ném ánh nhìn về phía Quán ăn Chu Nhị Oa. Trùng hợp thay lại bắt đúng bóng lưng Chu Nghiễn xoay người đi vào quán. Gã khẽ cau mày. Sao hôm nay thằng ranh này lại lầm lì chẳng hề phản ứng gì thế nhỉ?
Chu Nghiễn đâu còn là thanh niên xốc nổi Tiểu Chu ngày trước. Máu nóng bốc đồng của tuổi trẻ sớm đã bị sóng gió cuộc đời mài nhẵn thín. Việc gì phải nổi đóa chỉ vì một gã dở hơi cơ chứ. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Cục tức này hắn thay Tiểu Chu ghim chặt trong bụng, sớm muộn gì cũng phải bắt gã ta trả giá.
Kế sách bán phá giá của Vương lão ngũ quả thực đã kéo về một lượng khách khổng lồ cho cái quán mì đang ế ẩm của gã. Kéo theo đó là lấy đi hơn nửa lượng khách quen của quán Chu Nhị Oa.
Nhưng danh tiếng của Quán ăn Chu Nhị Oa hai ngày nay đã được lan truyền rộng rãi. Những thực khách từng ăn ở quán cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm, khiến bao người tò mò thèm thuồng. Lượng công nhân kéo nhau đi làm ngày một đông, trước cửa quán vẫn dựng la liệt xe đạp.
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Vương lão ngũ tung đòn khơi mào chiến tranh thương mại. Một Vua đầu bếp chân chính không bao giờ nao núng trước thử thách. Hãy nghênh chiến và đập nát quán mì của Vương lão ngũ! Phần thưởng nhiệm vụ: Chưa rõ; Chấp nhận nhiệm vụ: Có / Không]
Chu Nghiễn đang kéo mì, liếc nhìn dòng nhiệm vụ hệ thống vừa hiện ra, trong đầu khẽ động, bấm nút chấp nhận. Rõ ràng Vương lão ngũ và Vương Đức Phát là cùng một giuộc cá mè một lứa. Kẻ địch đã ra tay, sự việc đâu thể bỏ qua êm đẹp, hắn dĩ nhiên sẽ không nhún nhường. Hơn nữa hệ thống lại còn treo giải thưởng, chẳng tội gì mà bỏ lỡ.
Âm thanh nói chuyện ồn ào của thực khách trong quán rốt cuộc cũng đánh thức Chu Mạt Mạt. Con bé cọ cọ đôi mắt ngái ngủ lững thững bước ra cửa bếp, ngửa khuôn mặt phụng phịu nhìn Chu Nghiễn nũng nịu: "Anh hai, bụng đói, mì mì."
"Ừ, anh nấu ngay đây." Chu Nghiễn cười tươi gật đầu.
Hắn làm cho Chu Mạt Mạt một bát mì sườn hầm. Triệu Thiết Anh giặt chiếc khăn ấm lau mặt cho con bé, vò vò khiến khuôn mặt núng nính méo xệch đi. Bà kéo chiếc ghế đẩu ra cửa, đặt con bé ngồi xúc mì xì xụp.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé bị khăn ấm lau cho đỏ au, hai túm tóc chưa kịp chải vuốt chổng ngược lên như hai cọng ăng-ten. Đôi bàn tay mũm mĩm cầm đũa gắp lấy gắp để, vùi đầu vào bát húp sồn sột, ăn rõ ngon lành.
Đám công nhân lướt ngang qua không nhịn được ngó thêm mấy lần. Con bé xinh xắn dễ thương quá đỗi, dáng vẻ ăn uống lại vô cùng hấp dẫn. Sườn hồng thiêu cắn một miếng là thịt tách rời xương, nước hầm xương đậm đà húp ừng ực. Có mấy người vốn dĩ chẳng định ăn uống gì, tự dưng dắt xe rẽ thẳng một đường đỗ phịch trước cửa quán.
"Chị ơi, vào ăn mì mì đi."
Con nhóc vừa xì xụp nhai mì vừa không quên ngóc đầu đon đả mời chào. Ánh mắt ngây thơ trong veo như nước mùa thu nhìn chằm chằm, có vị khách nào nỡ vác mặt bỏ đi. Đành cắn răng lết vào quán ngó nghiêng, đập vào mắt lại là cảnh tượng khách khứa trong tiệm đang hì hục húp mì rào rào. Nuốt nước bọt ực một cái, bất giác cũng gọi luôn một bát.
Ừm, ngon thật!
Chu Mạt Mạt ngồi ngoài cửa ăn mì mà cũng lôi kéo được mấy người khách, đúng là thể chất chiêu tài bẩm sinh.
Hạ Dao ôm bảng phác thảo lượn lờ tìm cảm hứng. Lúc rẽ qua cổng xưởng, bắt gặp Chu Mạt Mạt đang ngồi thu lu trước cửa quán bưng bát húp sùm sụp. Công nhân qua lại ai nấy đều ngoái đầu nhìn. Khóe miệng cô vô thức cong lên. Bức tranh chân ái của ngày hôm nay đây rồi. Cô lập tức mở bảng phác thảo, lấy bút chì ra vẽ.
Chu Mạt Mạt đánh chén sạch nhẵn cả nước mì không sót một giọt. Bấy giờ mới luyến tiếc buông bát xuống, xoa xoa cái bụng căng tròn ợ một tiếng no nê thỏa mãn. "No bụng rồi ~"
Con bé liếc mắt liền nhìn thấy Hạ Dao, hai mắt sáng trưng. Nhanh như chớp nhảy phốc xuống ghế lon ton lao tới chỗ Hạ Dao, miệng gọi lớn: "Chị Dao Dao!"
Hạ Dao bỏ bút chì xuống. Tờ giấy nháp mới phác được vài đường nét cơ bản. Nhìn Chu Mạt Mạt lũn cũn chạy lại, nụ cười nở rộ trên môi. Cô dang rộng hai tay ôm trọn lấy con bé, cười tủm tỉm dỗ ngọt: "Mạt Mạt, có nhớ chị không?"
"Nhớ ạ." Chu Mạt Mạt gật đầu như gà mổ thóc.
"Bé ngoan." Hạ Dao buông con bé ra, thò tay vào túi vải lấy ra một cái chai thủy tinh, cười tươi rói: "Em đã uống Coca Cola bao giờ chưa?"
"Coca Cola ạ?" Chu Mạt Mạt nghiêng đầu trố mắt nhìn chai thủy tinh, lắc đầu nguầy nguậy.
"Để chị mở cho em uống. Em ngoan ngoãn ôm về ghế ngồi, chị vẽ một bức tranh tặng em chịu không?"
Chai thủy tinh phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, bọt khí nổi sủi tăm, tỏa ra một sức hấp dẫn đầy mê hoặc khiến Chu Mạt Mạt gật đầu cái rụp chẳng màng suy nghĩ.