Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngày hăm tư tháng Năm âm lịch, tiết Tiểu Thử, xung tuổi Dần sát hướng Nam, trực thần Tư Mệnh.
Tiếng còi tàu hỏa chói tai gấp gáp xé toạc màn đêm. Đoàn tàu chở những khối than đen đặc bóng nhẫy, ầm ầm chạy qua cầu vượt trong tiếng kim loại nghiến vào nhau chát chúa, khuất dần về phía xa.
Nhiễm Thanh mặc bộ đồng phục thể dục rộng thùng thình, trầm ngâm đứng trên cầu vượt, đưa mắt nhìn theo đoàn tàu chở đầy than kia lẩn vào bóng tối.
Mùa hè cuối thập niên chín mươi này, y rơi vào hoang mang.
Nhiễm Thanh sắp sửa lên lớp mười hai, kỳ thi cuối kỳ đã cận kề. Đối với y, học bổng cuối kỳ vô cùng quan trọng, bắt buộc phải dốc toàn lực để lọt vào tốp năm toàn khối.
Nhưng mấy ngày nay y lại luôn bồn chồn không yên. Chẳng những liên tục thẫn thờ trong giờ học, mà ngay cả lúc đi đường, khi ăn cơm, cũng thường bất chợt ngẩn ngơ.
Lúc này đứng trên cầu đã lâu, mãi cho đến khi đoàn tàu ấy hoàn toàn chìm nghỉm vào giữa rặng núi đen ngòm, Nhiễm Thanh mới rầu rĩ quay lưng bước đi.
Tít sâu trong khu ổ chuột xập xệ trên đường Thanh Viên, căn nhà bê tông hai tầng rách nát mà Nhiễm Thanh thuê trọ hiện ra méo mó bên con dốc tối tăm chật hẹp. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn treo trên mái nhà kéo cái bóng của y trải dài đằng sau.
Chủ nhà ở đây họ Trần, một gia đình sáu người, ba thế hệ sống chung.
Ngay lúc này, cậu con trai út của ông chủ nhà đang ngồi khóc trên bậc cửa. Mắt cá chân phải sưng vù một cục to tướng, nhìn qua có chút giật mình.
Vợ chủ nhà, một người đàn bà đen đúa thô kệch, đang vừa xoa bóp mắt cá chân cho con bằng rượu thuốc vừa càu nhàu chửi bới.
Tiếng chửi hằn học của người đàn bà, quyện cùng tiếng gào khóc inh ỏi của đứa trẻ, vang vọng khắp con hẻm u tối, nghe thật chói tai.
Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo thứ mùi hôi thối nồng nặc. Đó là thứ mùi nước thải cống rãnh hòa với mùi khai ngấy của nhà vệ sinh.
Dọc theo con hẻm dốc ngược, làn nước đen ngòm hôi thối chảy róc rách xuống rãnh ven đường. Từ cái cầu tiêu khô cách đó không xa, mùi phân lên men bốc ra rờ rợn cả ngày lẫn đêm. Ruồi nhặng đen đặc bay vo ve quanh nhà xí, còn con mèo già rụng ráo cả lông thì nằm phủ phục trên bờ tường, thoi thóp chẳng buồn nhúc nhích.
Khu ổ chuột đường Thanh Viên vào cuối thập niên chín mươi vẫn chỉ là một bãi rác nhếch nhác tồi tàn. Làn sóng vút bay của thời đại kinh tế hãy còn ở nơi xa lắc lơ. Những chủ nhà bám trụ bên rìa thành phố này chỉ biết chen chúc trong các tòa nhà xập xệ chật chội, cố gắng bòn mót dọn ra vài căn phòng trống cho đám học sinh nghèo quanh vùng thuê để kiếm chút tiền còm cõi.
Trong căn lầu nhỏ nơi Nhiễm Thanh trọ, tầng một nhét đầy gia đình sáu miệng ăn nhà lão Trần, còn bốn căn phòng trống trên tầng hai thì nhồi nhét tới sáu đứa học sinh.
Khi đi ngang qua trước cửa nhà lão Trần, Nhiễm Thanh lễ phép chào vợ chủ nhà một tiếng, sau đó mới đi sát vào mép tường tiến đến cầu thang, bước lên tầng hai.
Dọc hành lang tầng hai tối tăm, bốn cánh cửa gỗ quét sơn nằm xếp hàng cạnh nhau. Một bên hành lang là bức tường kín bưng, tựa sát vào vách núi phía sau. Cuối hành lang là nhà vệ sinh với cánh cửa khép hờ.
Phòng của Nhiễm Thanh nằm ngay cạnh cái nhà vệ sinh ấy, tít tận cùng bề sâu tăm tối của dãy hành lang.
Bốn chục đồng một tháng, rẻ nhất trong số mấy căn phòng ở đây, nhưng cũng nặng mùi nhất.
May mà Nhiễm Thanh đã ở ngót nghét một năm, từ lâu đã quen với thứ mùi khai nồng nặc không bao giờ dội sạch được.
Y đóng chặt cửa phòng, ngồi xuống rồi bật đèn bàn, theo thói quen giở sách vở ra trước mặt, bắt đầu giải bài tập.
Thế nhưng, vách bên cạnh lại vẳng sang tiếng học thuộc lòng từ vựng tiếng Anh. Tiếng khóc của thằng bé con thứ hai dưới lầu thì cứ đợt sau lại to hơn đợt trước, xen lẫn trong đó là tiếng lải nhải xót cháu của người già, cùng tiếng quát tháo con cái của vợ lão Trần.
Đống tạp âm lộn xộn này khiến Nhiễm Thanh vốn đang nặng trĩu tâm sự lại càng thêm bực dọc.
Mãi đến mười một rưỡi, phòng cách vách lại vang lên tiếng gảy đàn ghi-ta, kèm theo đó là tiếng rống khản cả cổ của hai gã con trai.
"... Doanh dăm ki có ki ngộ! Vằn uẩn cẩu xoang ngộ cò!"
"Chẩu phing! Sảng ní!"
Tiếng gào thét nhức óc này đã trở thành giọt nước tràn ly.
Tuy tối nào hai gã nam sinh kia cũng rống hát, nhưng giọng ca đêm nay lại đâm chói tai lạ thường.
Nhiễm Thanh bực bội hất văng cuốn sách trước mặt. Lúc này y mới để ý thấy xấp đề thi thử vẫn trắng ởn một mảng lớn. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, y mới khoanh được đúng ba câu trắc nghiệm.
Nhiễm Thanh vò đầu, lẩm bẩm một mình: "... Có phải mình bị áp lực quá mức rồi không?"
Đống ồn ào dưới nhà vẫn tiếp diễn. Tiếng thút thít của thằng bé con thứ hai cứ ngắt quãng từng hồi. Chỉ là trật mắt cá chân sưng tấy lên thôi, thế mà nó khóc rền rĩ lâu đến vậy.