Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đứng trơ trọi suốt hai tiếng đồng hồ trước cổng trường, từ lúc tan học cho đến tận tối mịt, người đàn ông từng hứa sẽ đến đón y vẫn bặt vô âm tín.

Dáng vẻ thui thủi của y, tựa hồ như lại quay về mùa đông năm ấy sau khi mẹ qua đời. Trong ngôi làng nhỏ âm u lạnh lẽo, y trơ trọi một mình đứng giữa làn sương trắng xóa trên bờ ruộng, trân trân nhìn người đàn ông đó vác hành trang, rời đi chẳng thèm ngoảnh đầu lại.

Y lại một lần nữa bị bỏ rơi.

Nhưng lần này, Nhiễm Thanh không khóc.

Y chỉ lặng lẽ đi đến trước cổng trường mua một bát xôi, sau đó bưng bát xôi bước qua cổng.

Trong lòng, có chút trống trải.

Nhưng cũng chỉ là trống trải mà thôi.

Y về đến phòng học, ngồi xuống chỗ ngồi quen thuộc của mình, lắng nghe giọng giảng bài quen thuộc của thầy Cận trên bục, nhìn những trang sách giáo khoa quen thuộc, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc học.

Ít nhất tri thức sẽ không lừa gạt y, y chỉ cần ra sức học hành, ắt sẽ gặt hái được thành quả và điểm số.

Với Nhiễm Thanh, việc học hành chăm chỉ đã là thói quen thuộc nằm lòng, là phản xạ bản năng vô thức có thể làm được ngay, chẳng tốn mấy công sức.

Thế nhưng tiết học đầu tiên của thầy Cận mới dạy được một nửa, đã bị chủ nhiệm khối đột ngột chạy tới cắt ngang.

Thầy Cận bước ra cửa lớp, thì thầm to nhỏ với chủ nhiệm khối ngoài hành lang. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của thầy, dường như đã xảy ra chuyện gì đó.

Nhiễm Thanh ngồi ở vị trí vàng hàng ghế thứ ba, tình cờ có thể nhìn thấy thầy Cận ngoài hành lang cửa lớp.

Vị giáo viên chủ nhiệm rất mực quan tâm y này, lúc này đang trò chuyện với chủ nhiệm khối. Sau đó thầy Cận dường như vừa nghe thấy điều gì, liền kinh ngạc ngẩng đầu, liếc nhìn Nhiễm Thanh một cái.

Ánh mắt lướt qua trong tích tắc ấy, khiến trái tim Nhiễm Thanh khẽ run lên bần bật, một dự cảm bất an khó hiểu chợt dâng trào. —— Và dự cảm bất an này, rất nhanh đã trở thành sự thật.

Khi thầy Cận nói chuyện xong với chủ nhiệm khối, thầy đi thẳng đến cửa lớp, gọi Nhiễm Thanh ra ngoài.

Nửa tiếng sau, Nhiễm Thanh đứng trên hành lang lờ mờ tối của khu nội trú bệnh viện, nhìn thấy người đàn ông đang hôn mê trong phòng bệnh.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc vẩn vơ trong không khí, khiến khoang mũi Nhiễm Thanh ngập tràn cảm giác khó chịu.

Nhưng Nhiễm Thanh lúc này, trong tầm mắt chỉ có người đàn ông đang nằm mê man bất tỉnh trên giường bệnh kia.

Giữa mái tóc bù xù quấn vòng băng gạc rỉ máu, phần da thịt lộ ra ngoài chi chít những vết trầy xước lớn nhỏ, trông có vẻ khá thê thảm.

Người phụ nữ ôm đứa trẻ ngồi bên giường, cúi gằm mặt, giọng điệu bình thản cất lời: "Tai nạn xe, gãy xương chân phải, nhưng may mà cấp cứu kịp thời. Bác sĩ bảo không nguy hiểm đến tính mạng, qua hai ngày nữa chắc sẽ tỉnh thôi."

Người phụ nữ vô cùng xinh đẹp nhưng lại vô cùng cay nghiệt trong ký ức của Nhiễm Thanh, lúc này đang bế đứa trẻ chừng hai tuổi ngồi cạnh giường bệnh.

Ánh đèn u tối trong phòng hắt lên gương mặt bà ấy. Đường nét lông mày dịu dàng, đôi môi hơi bặm lại, cùng vài nếp nhăn nơi khóe mắt, rõ ràng là một người phụ nữ thanh tú và hiền hòa, hoàn toàn chẳng giống với hình ảnh lẳng lơ cay nghiệt trong trí nhớ.

Bé gái trong lòng bà ấy buộc hai bím tóc nhỏ nhắn đáng yêu, đang ngậm ngón tay, tò mò nhìn Nhiễm Thanh.

Trước khi bà nội mất, Nhiễm Thanh nhớ bà từng nói, y đã có một đứa em gái cùng cha khác mẹ, nhẩm tính thời gian, năm nay chắc cũng hai tuổi rồi.

Đêm nay là lần đầu tiên gặp mặt.

Giờ phút này, Nhiễm Thanh nhất thời chẳng biết nên nói gì cho phải.

Đây là một bài toán hóc búa còn khó giải quyết hơn cả sách vở và đề thi.

Người phụ nữ trước mắt nét mặt ôn hòa dịu dàng, mang theo tia mệt mỏi, dường như đã tất bật vất vả từ rất lâu, lại càng khiến y sợ hãi một cách khó hiểu. Tựa như vừa nhìn thấy ác quỷ kinh hoàng.

—— Nhiễm Thanh rất rõ, người cha trên giường bệnh gặp tai nạn xe cộ là do y hại.

Nếu cha vẫn còn đang đi công tác ở tỉnh xa, không vội vàng lật đật chạy về, đáng lý đã không gặp phải biến cố nhường này.

Nhiễm Thanh sợ người phụ nữ này sẽ trách mắng y.

May thay lúc này, ngoài phòng bệnh có ba vị khách ùa vào, làm dịu đi sự bất an của Nhiễm Thanh.

"... Chị La, về chuyện viện phí..."

Ba người khách này bước vào, làm ồn đến những bệnh nhân khác trong phòng.

La Tuyết Phương ôm con gái đứng dậy, nói: "Chúng ta ra ngoài rồi nói."

Lúc đi ngang qua Nhiễm Thanh, người phụ nữ ra hiệu: "Nhiễm Thanh, cháu ngồi đi."

Nói xong, bà ấy dẫn theo ba người khách rời khỏi phòng.

Qua đoạn hội thoại của họ, trong đó có hai người là chủ xe và bạn của chủ xe, người đi cùng họ là nhân viên công ty bảo hiểm, đến để bàn bạc chuyện bồi thường và viện phí.

Theo bóng lưng người phụ nữ rời đi, căn phòng bệnh lại chìm vào yên ắng.