Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng lời nói của thím Sáu, lại càng kích thích y hơn cả khói thuốc.
Người chết cào ra...
Sắc mặt Nhiễm Thanh cứng đờ, một nỗi kinh hoàng mãnh liệt siết chặt lấy y.
Tối qua y vừa đụng phải thứ tà môn, gọi điện cầu cứu cha, hôm nay cha đã bị người chết ám hại... Trùng hợp đến vậy sao?
Mặt mày Nhiễm Thanh tái mét. Thím Sáu liếc y một cái, đoạn cất giọng: "Thằng nhóc mày có vẻ chẳng kinh ngạc lắm nhỉ... Sao hả? Mày biết chuyện gì à?"
Ánh mắt soi mói của thím Sáu lại quét dọc cơ thể Nhiễm Thanh.
Nhiễm Thanh hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi: "Thím Sáu, thím có thể đối phó với quỷ không? Tai nạn của cha cháu, có lẽ là do cháu liên lụy..."
Người đàn bà tên thím Sáu trước mặt này thần thần bí bí, nhưng lại có giao tình với cha. Còn cha y rõ ràng biết được chân tướng về cái xác của mẹ, đêm qua nghe nói có quỷ tìm đến y cũng chẳng mảy may bất ngờ, thậm chí còn rành mạch dạy y cách ứng phó.
Giờ đây cha đột ngột gặp nạn, một thím Sáu bí ẩn chưa từng gặp mặt bỗng dưng xuất hiện, cũng am hiểu tường tận về ma quỷ.
Giờ phút này, Nhiễm Thanh dấy lên một cảm giác xa lạ đến gai người.
Người cha lầm lì ít nói trong ký ức, lúc này đây lại trở nên bí hiểm vô ngần.
Thế giới trong mắt y, đang dần biến đổi đến lạ lẫm. Nhiễm Thanh dè dặt kể lại sự tình đêm qua, bao gồm cả việc y chạm trán thứ tà môn mặc đồng phục học sinh, rồi gọi điện cầu cứu người cha đang đi công tác xa... Nghe y thuật lại, tròng mắt như cá ươn của thím Sáu dần đảo vòng.
Những nếp nhăn trên mặt bà ta co rúm lại với nhau, sắc mặt trở nên cực kỳ ngưng trọng, dường như câu chuyện của Nhiễm Thanh đã mang đến một áp lực khổng lồ.
"Mày nhìn thấy mẹ mày? Chẳng phải bà ta chết rồi sao?" Cặp mắt vẩn đục của thím Sáu chằm chằm găm vào Nhiễm Thanh, nhíu mày vặn hỏi: "Mày chắc chắn thứ mày thấy thực sự là mẹ mày? Không phải thứ gì khác chứ?"
Nhưng chẳng đợi Nhiễm Thanh trả lời, thím Sáu lại lẩm bẩm một mình, nét mặt trĩu nặng suy tư.
"Nhiễm lão Tam nghe điện thoại của thằng oắt này xong hoàn toàn không bất ngờ, ngược lại còn dạy nó cách đối phó... Lão đã tính trước rồi sao?"
"Nhưng lão có ngờ được bản thân mình lại gặp nạn trước không?"
"Mà chuyện này cũng kỳ quặc, rất không hợp lý. Nếu cái xác chết mặc đồng phục kia nhắm vào thằng nhóc nhà họ Nhiễm, tại sao người xui xẻo lại là Nhiễm lão Tam cơ chứ?"
"Trái lại, lúc Nhiễm lão Tam xảy ra chuyện, thằng nhãi này lại bình an vô sự cả ngày trời?"
"Rõ ràng là thằng nhóc này đụng phải trước, nếu thực sự xảy ra chuyện, cũng phải là nó gặp họa mới đúng... Kỳ lạ, thật sự kỳ lạ."
Thím Sáu ngậm tẩu thuốc, ngồi trên bậc thang lầm bầm lầu bầu.
Nhưng cặp mắt vô hồn như cá chết kia lại trân trân nhìn thẳng về phía trước, tựa như đang trò chuyện với khoảng không vô hình.
Hành động quái gở này, cộng thêm những lời thím Sáu vừa thốt ra, khiến Nhiễm Thanh sởn gai ốc bần bật.
Y bất an liếc nhìn xung quanh, buồng thang trống hoác, ngoài y và thím Sáu ra thì chẳng còn bất cứ thứ gì. Đôi mắt có thể nhìn thấu người chết của y cũng chẳng bắt được hình bóng nào cả.
—— Thím Sáu rốt cuộc đang nói chuyện với thứ gì? Không khí ư?
Hơi lạnh buốt tủa ra dọc sống lưng Nhiễm Thanh.
Còn thím Sáu sau khi phả ra luồng khói xộc mũi, tự lẩm bẩm một lúc lâu, cặp mắt vẩn đục tăm tối ấy cuối cùng cũng hướng về phía Nhiễm Thanh.
"Nhóc con, mày có muốn cứu cha mày không?"
Câu hỏi đột ngột của thím Sáu làm Nhiễm Thanh sững sờ: "Hả? Cứu cha cháu?"
Người đàn ông đó chẳng phải đang nằm trên giường bệnh, đã qua cơn nguy kịch rồi sao? Cớ gì còn phải cứu?
Vẻ mặt Nhiễm Thanh tràn ngập sự ngỡ ngàng.
Chỉ thấy thím Sáu hừ lạnh một tiếng, nói: "Tình trạng này của cha mày, xem chừng là không tỉnh lại được đâu."
"Lão chọc phải thứ gì tao không rõ, nhưng ban nãy tao vừa xem qua, lão ngoài gãy chân ra thì chẳng bị thương gì nặng, mãi không tỉnh được, chẳng vì lý do nào khác, hoàn toàn là do mất hồn rồi."
"Bệnh viện có thể chữa khỏi chân cho lão, nhưng nếu không cướp lại hồn về, cha mày vĩnh viễn không thể tỉnh lại."
"Nhiễm lão Tam lỗ mũi hếch lên trời, chẳng coi ai ra gì, cuối cùng lại bị quỷ ám hại, đúng là nực cười."
Sự nhạo báng khinh khỉnh chẳng chút nể nang của thím Sáu khiến Nhiễm Thanh chìm vào im lặng.
Người cha lầm lì ít nói, dường như thực sự là vị kỳ nhân dị sĩ trong truyền thuyết... Người đàn ông ấy, còn ẩn giấu thân phận như thế sao?
Nhiễm Thanh thoáng luống cuống.
Thím Sáu lại chẳng rảnh bận tâm đến mớ tâm tư ngổn ngang của gã trai trẻ, bà rít một hơi thuốc thật mạnh, rồi thản nhiên giục giã.
"Có muốn đi cứu không? Nghĩ nhanh lên."
"Cha mày vẫn chưa chết hẳn, chắc là hồn đã chạy rông ra ngoài, trốn vào đâu đó rồi."
"Chỉ cần tìm lại cái hồn đã mất về, là ổn thỏa thôi."