Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai năm qua, Lý Hồng Diệp và Nhiễm Thanh vẫn thường xuyên ngồi cùng nhau ở văn phòng giáo viên để làm bài thi, thảo luận bài khó. Thế nhưng Nhiễm Thanh chưa bao giờ làm những hành động dư thừa, cũng chưa từng buông một lời thừa thãi.
Sự giao tiếp giữa hai người đích xác chỉ là mối quan hệ tương trợ giữa những học sinh xuất sắc, bất kỳ ai cũng chẳng bới móc ra được nửa điểm bắt bẻ.
Song bản thân Nhiễm Thanh tự hiểu rõ, sâu thẳm trong cõi lòng y đang không ngừng sục sôi một thứ xúc cảm chua xót khó tả, mãi vẫn chẳng dám ngỏ lời.
Cô gái lớn lên ở thành thị, gia cảnh sung túc, tính tình lại rạng rỡ và tinh nghịch như ánh ban mai ấy, hoàn toàn cách biệt với hạng học sinh quê mùa nghèo hèn như y. Bản tính tự tin, cởi mở, tươi tắn và tràn ngập rạng ngời của cô lúc nào cũng khiến Nhiễm Thanh phải thầm ngưỡng mộ.
Nhiễm Thanh từng nghĩ, chỉ cần đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc, có vài lời liền có thể đường hoàng nói ra.
Nếu y có thể thi đỗ vào một trường đại học danh giá xuất sắc, y sẽ có đủ tự tôn để mở lời.
Thế nhưng Nhiễm Thanh dự tính rành rẽ là vậy, lại chẳng ngờ được đại học vẫn còn cách cả một năm, Lý Hồng Diệp đã đột ngột mất tích — Hung tin mà Đinh Dũng mang tới đã triệt để tước đi giấc ngủ của Nhiễm Thanh.
Y vừa nhắm mắt, dường như liền trông thấy khuôn mặt đầm đìa máu tươi của Lý Hồng Diệp đang trừng trừng nhìn chằm chặp vào y. Kéo theo sau đó là cơn đau thắt nơi lồng ngực, buốt nhói đến mức khiến y không sao chợp mắt.
Rốt cuộc, vì quá đỗi trằn trọc, Nhiễm Thanh như bị ma xui quỷ khiến bèn lật người ngồi bật dậy.
Y men theo mép giường bò tới bên cửa, rón rén hé mắt qua góc bệ cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Trên nền xi măng trước cổng nhà lão Trần, có một ông cụ đang đứng im lìm bất động.
Bóng đèn cắm trên nóc nhà vẫn chưa tắt, ánh sáng mờ đục đổ tràn xuống khoảng sân trước nhà bê tông. Có điều, thân ảnh ông lão đứng dưới vầng sáng ấy... lại chẳng hề in bóng trên mặt đất.
Thứ đó khoác trên mình bộ áo quan màu đen cáu bẩn. Chòm râu dê khô quắt lạnh lẽo dán sát vào cằm, khuôn mặt hốc hác, hai hốc mắt trũng sâu hoắm, đôi bàn tay trắng ởn buông thõng vô lực bên hông. Còn bên dưới mắt cá chân phải... là một khoảng trống hoác.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Nhiễm Thanh bỗng dâng lên một luồng ớn lạnh rợn tóc gáy.
Ngay từ khi còn rất nhỏ, y đã có thể nhìn thấy những thứ... mà người trần mắt thịt vốn dĩ không thể nhìn thấy...
---
…
Nhiễm Thanh muốn đến trường học một chuyến vào lúc đêm khuya.
Những thứ mà y vẫn luôn nhìn thấy từ nhỏ, trong vài ngày đầu sau khi chết, sẽ quay lại lảng vảng vô định ở nơi chúng từng sống.
Nếu Lý Hồng Diệp thực sự gặp nguy hiểm và bị hại, thì tòa nhà dạy học của trường số Ba chìm trong màn đêm lúc này chính là nơi có khả năng nhìn thấy cô nhất. Vốn là học sinh cấp ba, suốt hai năm qua, Lý Hồng Diệp gần như ngày nào cũng ở đó.
Nếu cô đã chết, chắc chắn sẽ quay về.
Thế nhưng khi vừa đứng dậy quan sát, Nhiễm Thanh lại nhìn thấy một lão già rùng rợn đang đứng dưới khoảng sân nhà lão Trần.
Điều này khiến y phải do dự.
Lúc tan buổi tự học tối trở về, Nhiễm Thanh đã thấy thứ này đứng trước cửa nhà lão Trần.
Nhưng y chẳng dám nhìn lâu, chỉ âm thầm đi vòng qua, làm như không thấy gì cả.
Từ nhỏ đã có thể nhìn thấy những thứ kia, y biết rành rẽ rằng đám đó chỉ cần không trêu chọc vào thì cũng chẳng đáng sợ mấy.
Đa số thời gian chúng chỉ lang thang trong vô thức, hoặc thẫn thờ đứng lỳ một chỗ rất lâu.
Nhưng lão già tối nay lại dị thường rõ rệt.
Lão ta có vẻ đã đi theo thằng Nhị Oa về tận đây. Cứ cái thứ bám gót người sống về nhà thế này... Nhiễm Thanh mới gặp lần đầu.
Giờ vài tiếng đồng hồ đã trôi qua, lão già vẫn đứng chôn chân lạnh lẽo ở đó, không mảy may nhúc nhích, cặp mắt cứ trừng trừng dán chặt vào căn phòng của Nhị Oa.
Lão già quái gở âm u ấy khiến Nhiễm Thanh sinh ra nỗi hoảng sợ theo bản năng.
Đúng lúc này, tiếng khóc trẻ con vãn đi hồi lâu dưới lầu bỗng chốc lại rít lên chói tai.
Nghe thấy tiếng khóc, lão già gầy rộc đứng dưới ngọn đèn trước cửa dường như vừa cựa mình.
Tim Nhiễm Thanh run lên, vội vã rụt cổ nấp xuống dưới bệ cửa sổ, chẳng dám tò mò thêm nữa.
Thậm chí đến cả hơi thở, y cũng cố nín nhịn cho thật khẽ.
Y gắng gượng rụt người vào góc giường dưới cửa sổ, cấm khẩu không dám phát ra tiếng động nào.
Hồi bé sống trong bản, bà nội từng dặn y rằng, gặp phải mấy thứ không sạch sẽ, chớ nhìn, chớ quản, cũng đừng có nghe.
Chỉ cần không chọc ghẹo, mọi chuyện sẽ bình yên vô sự.
Lời bà dạy đã giúp y bình an khôn lớn. Thế nhưng tình cảnh đêm nay, lại chẳng hề giống với bất kỳ lần nào trước đây.