Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Xảy ra chuyện gì rồi à?"
Trên đường đi xuống sân thể dục tập trung, mấy cậu bạn đi cùng Nhiễm Thanh tò mò gặng hỏi.
Tằng Thuận Hạo, Lý Hồng, Liêu Tân Nghĩa, Liễu Lỗi... Mấy người bọn họ chơi với nhau thân nhất, thảy đều là đám học trò nghèo xuất thân từ chốn thôn quê.
Tuy ở một ngôi trường với nề nếp nghiêm ngặt, quản lý khắt khe như trường số Ba của thành phố, học sinh chỉ nội việc cắm mặt vào sách vở giải đề thôi đã vắt kiệt mọi sức lực, lấy đâu ra tâm trí mà tụ tập bè phái.
Nhưng mấy chục học sinh trong lớp dưới tình huống không có ai can thiệp, đám học trò nghèo nông thôn vẫn tự động xúm xít lại với nhau, đám học sinh thành phố cũng tự dưng mà chơi chung thành một hội.
Chẳng ai cố ý bài xích ai, cũng chẳng ai rắp tâm chia bè kết phái. Lắm lúc sự phân chia tầng lớp, lại diễn ra một cách tự nhiên đến thế.
Giờ phút này, đối mặt với sự quan tâm của đám bạn, Nhiễm Thanh nhất thời chẳng biết phải trả lời sao cho phải.
Những chuyện y đã trải qua, nói ra mọi người cũng chẳng ai tin, thậm chí còn có thể rước họa vào thân.
Bà nội từng dặn, mấy cái thứ bất thường đó tuyệt đối không được đụng vào, càng không được hé răng cho kẻ khác biết. Nếu để lộ ra ngoài, chưa biết chừng người ta sẽ nhìn thấy những thứ không nên nhìn, từ đó rước lấy tai ương...
Nhiễm Thanh lấp liếm qua loa sự quan tâm của bạn bè, chỉ bảo rằng cha y bị tai nạn giao thông đang nằm viện.
Chỉ một câu này, đã thành công chặn đứng miệng lưỡi mọi người.
Ai nấy đều thấu hiểu hoàn cảnh gia đình phức tạp của Nhiễm Thanh, lúc này đều ngầm hiểu ý mà không vặn vẹo thêm.
Chẳng mấy chốc, họ đã tập trung đầy đủ trên sân thể dục.
Trên bãi sân rải đầy những viên sỏi răm nhỏ li ti, cạnh dãy xà đơn xà kép rỉ sét, lớp trưởng đang ôm danh sách điểm danh.
Ngay sát bên là một tòa nhà nhỏ hai tầng cũ kỹ, kiểu nhà xây bằng gạch từ thập niên tám mươi mang đến cho người ta cảm giác ọp ẹp như chực đổ sập.
Tầng hai là khu tập thể của giáo viên, còn tầng một là hai gian phòng rộng lớn trống huơ trống hoác. Một gian vốn dĩ là phòng tập múa, gian còn lại là hội trường lớn.
Hai gian phòng học thênh thang, vừa khéo phân chia rạch ròi nam nữ.
Đám nam sinh bọn Nhiễm Thanh xếp hàng bên ngoài hội trường bỏ hoang, các y bác sĩ phụ trách khám sức khỏe ngồi sẵn sau từng dãy bàn, mỗi chiếc bàn tượng trưng cho một hạng mục kiểm tra khác nhau.
Rất nhanh, tùy thuộc vào tốc độ nhích lên của hàng người, mấy cậu bạn của Nhiễm Thanh cũng tản ra mỗi người một ngả.
Nhiễm Thanh đứng xếp hàng ở khu vực lấy máu, chỗ này là lề mề nhất.
Y chán nản đưa mắt nhìn quẩn quanh các bạn học khác trong hội trường, xếp hàng dằng dặc mãi mới tới lượt mình.
Ngồi xuống trước mặt nữ y tá, Nhiễm Thanh thành thạo xắn tay áo lên, đặt thẳng cánh tay lên tấm nệm lấy máu.
Nhìn mũi kim tiêm nhọn hoắt trong tay y tá chĩa thẳng vào mạch máu trên tay mình, trong lòng Nhiễm Thanh thoáng rùng mình. Mãi cho đến khi mũi kim đâm xuyên qua mạch máu, mang theo cảm giác nhói buốt chớp nhoáng, Nhiễm Thanh mới lén lút thở phào nhẹ nhõm.
—— Cái đáng sợ nhất không phải là khoảnh khắc kim tiêm đâm vào, mà là mấy giây ngắn ngủi chực chờ trước khi mũi kim đâm xuống.
May mà cô y tá trẻ tuổi không đâm trật ven, đợi rút máu xong xuôi, Nhiễm Thanh lấy tăm bông ấn chặt vào vết tiêm trên tay, tiếp tục di chuyển sang hạng mục kiểm tra kế tiếp để xếp hàng.
Lượn một vòng qua các trạm kiểm tra, rốt cuộc Nhiễm Thanh lại là người hoàn thành xong mọi hạng mục đầu tiên.
Y bước ra bậu cửa, hứng lấy những luồng gió lạnh lướt qua sân thể dục, bắt đầu lôi chiếc bánh mì mua lúc sáng ra gặm, nhân tiện đứng chờ bọn Liễu Lỗi khám xong.
Bên trong phòng tập múa rộng rãi ở sát vách, đám nữ sinh cũng đang cười đùa rôm rả xếp hàng rồng rắn.
Nhiễm Thanh bâng quơ liếc mắt nhìn sang, liền trông thấy Âu Dương Tuyết đang đưa tay ấn chặt vào cánh tay vừa rút máu đứng dậy.
Nhiễm Thanh vô thức đưa mắt nhìn thêm vài bận, mãi cho đến khi Âu Dương Tuyết khuất bóng vào trong đám đông xếp hàng, y mới rời mắt đi nơi khác.
Bên trong phòng tập múa thênh thang, có đặt một tấm gương khổng lồ.
Bóng dáng Âu Dương Tuyết thi thoảng lại phản chiếu rõ nét trong gương, cô nàng hoàn toàn chẳng hề e sợ việc bị gương soi chiếu.
Đây lại là một bằng chứng đanh thép cho thấy Âu Dương Tuyết không hề có điểm gì bất thường.
Dù sao thì thím Sáu cũng đã từng nói, gương có thể thiêu đốt những thứ vật chết kia.
—— Mặc dù Lý Hồng Diệp cũng chẳng e sợ gương soi.
Nhưng Lý Hồng Diệp không phải hạng ác quỷ tầm thường, chẳng thể lấy lẽ thường mà suy xét được.
Nhiễm Thanh thu ánh nhìn lại, định bụng bước ra xa thêm một chút.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhấc chân lên, y lại chợt nhìn thấy trong tấm gương khổng lồ bên trong phòng tập múa, phản chiếu hình ảnh khuôn mặt trắng bệch của chính mình.