Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đổi lại, từ trong màn sương bỗng vọng ra tiếng kêu the thé kỳ quái của loài khỉ, khiến Nhiễm Thanh giật thót mình.

—— Y từ nhỏ đã lớn lên bên bờ sông Bắc Bàn, dưới hẻm núi đầy rẫy khỉ hoang, nên chẳng hề xa lạ gì với thứ âm thanh này.

Lẽ nào là khỉ núi?

Nhiễm Thanh lập tức nhớ tới con khỉ núi mà thím Sáu từng nhắc đến. Tuy y chưa chạm mặt, chẳng rõ hình thù nó ra sao, nhưng đã là khỉ thì tiếng kêu chắc cũng rứa rứa nhau nhỉ?

Nhiễm Thanh kinh nghi bất định lùi lại một bước, xích lại gần con chó già đang nằm bẹp trên đất.

Xuyên qua lớp sương, một con khỉ đuôi lợn mặc chiếc áo ngắn cũ nát lóc chóc nhảy ra.

Con khỉ cáu bẩn có khuôn mặt gầy guộc, xương mày nhô cao tít tắp, hốc mắt trũng sâu, phần mõm dưới mũi nhô hẳn ra ngoài. Thân hình tuy nhỏ thó nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ hung tợn. Nó nhe nanh múa vuốt, để lộ ra những chiếc răng nanh nhọn hoắt. Một sợi xích sắt mảnh khảnh siết chặt lấy cổ con vật.

Còn bóng người dắt khỉ thì mặc một chiếc áo gile màu đen nhem nhuốc, đeo chéo chiếc túi vải xanh lá căng phồng, chân xỏ đôi giày giải phóng rách bươm. Gã dùng một mảnh vải đen quấn bện cùng đầu tóc rối bù, quấn hết vòng này đến vòng khác, tạo thành một hình thù kỳ dị trông như chiếc mũ đen. Trên khuôn mặt sạm đen in hằn dấu vết phong sương và những nếp nhăn, râu ria lởm chởm chưa cạo sạch cành khiến gã lộ rõ vẻ mệt mỏi và u ám.

Kiểu ăn mặc quái gở nhường ấy khiến Nhiễm Thanh ngẩn người.

Lại còn dắt theo khỉ... Là người huấn luyện khỉ làm trò hay sao?

Vùng Tường Kha lắm núi nhiều rừng, khỉ cũng nhan nhản. Vài người dân quê thường thuần dưỡng chúng, mang ra chợ múa trò để xin tiền.

Nhiễm Thanh vẫn chưa hết ngờ vực.

Kẻ dắt khỉ lại đưa mắt đánh giá Nhiễm Thanh từ đầu đến chân, trong đôi đồng tử vằn vện tơ máu chất chứa sự rã rời.

"Mày là thằng nhóc thím Sáu nhận về hở?"

Gã đàn ông mệt nhọc cất tiếng: "Bà ta khi nào về? Tao có việc cần nhờ."

"Ờ..." Nhiễm Thanh nhất thời do dự, chẳng biết nên đối đáp kẻ kỳ quái trước mặt này ra sao.

Kẻ này mang đến cho y một cảm giác nguy hiểm khó tả. Chẳng rõ lai lịch mục đích của đối phương, y nào dám tùy tiện mở lời.

May thay, gã đàn ông cũng không vặn vẹo thêm.

Thấy Nhiễm Thanh nín thinh, gã mất kiên nhẫn giật mạnh sợi xích trong tay, gằn giọng: "Mày nhắn lại với thím Sáu, bảo Mông Lão Thất vào thành rồi, tao đợi bà ta ở rừng chè."

"Còn nữa, trong núi dạo này hung hiểm. Không có việc gì thì đừng mò về quê."

Dứt lời, gã dắt con khỉ xấu xí đang lăm le hung quang rời đi, cứ thế tan biến vào màn sương dày đặc.

Nhiễm Thanh nhìn theo bóng lưng gã trung niên rời đi. Đợi đối phương khuất dạng, y mới thở phào nhẹ nhõm được đôi chút.

Gã này, là người cùng một ruộc với thím Sáu!

Trên người gã, Nhiễm Thanh ngửi thấy thứ mùi tử khí âm u, lạnh lẽo đến sởn gai ốc y hệt bà ta.

Nhưng kẻ này, chưa chắc đã thân thiện như thím Sáu.

Chí ít thì con khỉ gã dắt theo có vóc dáng hung ác quái dị, ánh mắt cứ hau háu chòng chọc vào cổ y, khiến Nhiễm Thanh vô cùng bất an.

Nhìn gã rời đi, Nhiễm Thanh ngồi đợi trước cửa nhà thím Sáu một hồi lâu. Chờ đất trời ngả dần sang màu tối thẫm, rốt cuộc cũng thấy bóng dáng còng lưng của thím Sáu kéo lê một xấp vỏ hộp các-tông dày cộp chậm chạp hiện ra giữa màn sương trắng.

Nhiễm Thanh vội vã đứng dậy, phụ thím Sáu nhét đống giấy lộn to sụ vào bãi phế liệu sau lưng con chó già.

"Thím Sáu, vừa nãy có người xưng là Mông Lão Thất đến tìm thím. Gã dắt theo một con khỉ, bảo là có việc cần thím giúp."

Nhiễm Thanh đem chuyện vừa gặp kể lại cho thím: "Gã nói sẽ đợi thím ở rừng chè. Còn dặn dạo này trong núi rất hung hiểm, bảo thím không có việc gì thì đừng mò về quê."

Rừng chè, là một địa danh nằm ở rìa khu đô thị Nguyệt Chiếu, giáp ranh giữa vùng ngoại ô và thành phố.

Những lời Mông Lão Thất để lại, loáng thoáng ẩn chứa một lượng thông tin đầy mùi máu me chết chóc.

Khi thuật lại, Nhiễm Thanh lén lút quan sát phản ứng của thím Sáu.

Lại chỉ thấy cặp mắt cá chết lạnh lẽo quen thuộc, sắc mặt thím vẫn dửng dưng vô hồn.

Nghe tin Mông Lão Thất đợi mình ở rừng chè, thím Sáu thậm chí còn buông một tiếng cười gằn đầy khinh miệt.

"Thằng khốn Mông Lão Thất, muốn bà mày làm không công cho nó, lại còn giở cái trò mèo này... Bà đây chuyên lừa người, thế mà nó dám vác mặt đến lừa bà."

"Mặc xác con chó hoang đó, chúng ta làm việc của chúng ta."

Thím Sáu bước vào nhà, lấy chiếc hòm gỗ nhỏ nọ ra, đeo chéo một chiếc tay nải, trên lưng còn gùi thêm một cái hũ sành kỳ quái.

Thím vừa khóa cửa, vừa thản nhiên nói: "Nếu mày đã đến đây, chứng tỏ mày đã suy nghĩ kỹ. Muốn đi cứu bố mày."

"Vậy đêm nay, tao sẽ làm lễ khởi linh cho mày."