Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Nhưng bên ngoài Quỷ giới Ô Giang vẫn còn một vòng địa giới rất rộng, đó mới là nơi lũ ác quỷ tà hồn nương náu."
"Ban đầu tao tưởng hồn bố mày chỉ quẩn quanh bên ngoài, nào ngờ con ác quỷ mà nhà mày rước họa vào lại kinh khủng đến thế, rốt cuộc nó có thể tiến vào ải Ô Trại, hại mày đâm sầm vào đó chẳng biết đường ra. Nhưng đêm nay sẽ không xảy ra cơ sự gì nữa đâu."
"Bên ngoài Quỷ giới Ô Giang chẳng có nguy hiểm gì mấy."
Trong lúc thím Sáu cất lời, Nhiễm Thanh đã vung cuốc, đào được một cái huyệt nông choèn trên mặt đất. Lớn lên ở chốn thôn quê, trước khi bà nội qua đời, cứ đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè, y đều ra đồng phụ giúp, thế nên ba cái việc đồng áng này y chẳng hề lạ lẫm.
Thấy thao tác làm việc thoăn thoắt của y, thím Sáu hiếm hoi gật đầu khen ngợi.
"Không tồi, đúng là thằng nhóc biết làm việc, ăn đứt cô tiểu thư nhà tao."
Thím Sáu đột ngột nhắc tới con gái mình, nhưng vừa dứt lời, bà lại lập tức ngậm miệng, ánh mắt trở nên phức tạp, thậm chí còn phảng phất nét bi thương.
Xem ra, mối quan hệ giữa thím Sáu và con gái... có chút rạn nứt?
Nhiễm Thanh hiểu chuyện cúi gầm mặt nín thinh, vờ như chẳng nghe thấy gì, chỉ biết cắm cúi cuốc đất.
Thoáng chốc, y đã đào xong một cái huyệt vừa vặn cho một người nằm.
Đất ở đây tơi xốp, việc đào bới chẳng tốn mấy sức lực, nhưng Nhiễm Thanh vẫn mệt đến mức mồ hôi ướt đẫm. Y cởi phăng chiếc áo khoác đồng phục, để lộ chiếc áo cộc tay đã giặt tới bạc màu, đoạn quệt mồ hôi rồi đưa mắt nhìn thím Sáu.
"Thím Sáu, đào xong rồi."
Thím Sáu đang ngồi trên gờ đất hút thuốc lúc này mới liếc y một cái, khẽ gật đầu.
"Mày nằm xuống đi."
Kế đó, thím Sáu moi từ trong chiếc tay nải đeo chéo ra một cái đài cassette, cẩn thận lắp pin rồi nhét băng vào.
Nơi sườn núi âm u lạnh lẽo tức thì vang lên tràng âm thanh não bạt, la đồng và trống gõ chỉ xuất hiện ở những rạp tang ma chốn thôn quê.
Giữa tiếng cheng cheng xoang xoảng chói tai, pha lẫn điệu hát hiếu kỳ dị trong đám tang dặt dìu bay lượn giữa núi rừng. Sườn núi vốn dĩ quạnh hiu, trong chớp mắt hệt như biến thành linh đường đám ma ở nông thôn, tiếng khóc mướn cất giọng rền rĩ quái gở đột ngột lan xa.
"Gió... ô y a a a... gió..."
"Trên trời a giáng xuống a một trận gió..."
Nhiễm Thanh vừa ngả lưng xuống cái huyệt đất nhỏ, nghe thấy âm điệu quen thuộc này liền rùng mình một cái, giật thót ngồi bật dậy.
——Đây chẳng phải là thứ âm thanh chỉ cất lên khi trong bản có người chết, phải mời thầy âm dương về làm phép mới nghe thấy hay sao?
Đột nhiên ở đâu lòi ra chừng này người?
Y kinh ngạc đăm đăm nhìn thím Sáu trên gờ đất, chợt nhận ra thứ âm thanh này phát ra từ chiếc đài cassette.
Thím Sáu trừng y một cái, mắng mỏ: "Nằm xuống! Bò dậy nhìn cái quái gì? Đã bảo là cho mày giả chết một bận rồi, không làm ra ba cái động tĩnh lúc người ta chết, thì sao lừa được đám du hồn dã quỷ kia mò đến?"
Bị mắng một trận, Nhiễm Thanh đành ngoan ngoãn nằm rạp xuống, lắng nghe tiếng hát đám ma kéo dài giọng quái gở rền rĩ vẳng ra từ chiếc đài cassette cách đó chẳng xa, cảm nhận nền đất lạnh ngắt dưới lưng, hít ngửi mùi đất ngai ngái nồng nặc lẩn khuất trong không khí.
Phút chốc này, quả thực mang đến cảm giác rợn ngợp hệt như đang nằm sâu trong nấm mồ.
Đột nhiên, bóng thím Sáu sừng sững hiện ra bên miệng huyệt.
Bà lặng thinh chẳng nói chẳng rằng rũ tung một tấm vải trắng, trùm kín từ đầu đến chân Nhiễm Thanh.
Bị che khuất tầm nhìn, trước mắt Nhiễm Thanh chỉ còn lại một mảng tối đen như mực.
Đúng lúc này, y bỗng cảm nhận được một thứ chất lỏng lạnh lẽo, tanh tưởi dội xuống phần đất ngay sát cạnh mình. Chất lỏng hôi rình ấy men theo nền đất rỉ rả chảy xuống dưới người y, nhanh chóng thấm ướt đẫm tấm lưng Nhiễm Thanh.
Cảm giác ướt át buốt lạnh chạm vào da thịt khiến y vô cùng khó chịu.
Tiếng thím Sáu vang lên từ khoảng không đen kịt phía trên đỉnh đầu.
"Đừng cựa quậy, đây là máu dê núi tao bỏ tiền ra mua đấy, dê đen bản địa vừa mới mổ hôm nay, tanh tưởi lắm, vừa khéo lấp đi mùi người trên thân mày."
Nghe lời thím Sáu, Nhiễm Thanh không dám hó hé nhúc nhích.
Cảm giác dính dáp trên cơ thể vô cùng khó chịu, nhưng y chỉ có thể siết chặt nắm đấm, nghiến răng kìm nén sự bài xích mang tính sinh lý này. Mùi máu tươi tanh tưởi, mùi ngai ngái hôi rình đặc trưng của loài dê núi, cộng thêm mùi bùn đất ngái nồng chốn rừng sâu... Những thứ mùi vị ấy hòa quyện vào nhau, làm y nảy sinh cảm giác buồn nôn quặn thắt.
Còn thím Sáu ở phía trên, trong lúc mượn chiếc đài cassette phát ra khúc hát tang ma ồn ào chói tai, vậy mà cũng hùa theo cất giọng hát.
Giọng điệu trầm đục, u ám của người đàn bà trung niên hòa lẫn cùng khúc nhạc đám ma lê thê kéo dài từ chiếc đài, dần dà dường như chẳng còn phân biệt nổi rạch ròi.