Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lao vun vút giữa màn đêm hỗn loạn đầy kinh hãi, Nhiễm Thanh cảm giác những thứ âm thanh kinh hồn chói tai kia đang ập đến chỗ y ngày một gần, càng lúc càng gần.

Y dường như lại nhìn thấy Quỷ nhãn dương thần đáng sợ, nhìn thấy vô khối thứ quỷ dị kinh khủng y hệt Quỷ nhãn dương thần, thậm chí loáng thoáng thấy cả Lý Hồng Diệp đang cười gằn âm u.

Cho đến khi...

"?!"

Một tiếng hít sâu hoảng loạn tột độ bỗng vỡ òa, Nhiễm Thanh đang nằm cứng đờ dưới hố bùn chợt ngồi bật dậy.

Tấm vải trắng trùm mặt tuột xuống, để lộ khuôn mặt y tái mét, trắng bệch vì khiếp đảm.

Vậy mà khi ánh đèn của thím Sáu rọi tới, trên khuôn mặt tái nhợt kinh hoàng ấy, khóe miệng lại đang nhếch lên, mang theo nét cười mà như không cười.

Điệu bộ quỷ dị nhường ấy, thím Sáu lại chẳng hề e sợ.

Bà chỉ căng thẳng chằm chằm nhìn Nhiễm Thanh trước mặt, gặng hỏi: "Thế nào? Mày thấy được cái gì? Cầm được cái gì rồi?"

Bàn tay thím Sáu ấn chặt lấy chiếc trống da cừu quỷ nhãn.

Con chó già ốm yếu kia cũng khom người phủ phục bên miệng hố. Giữa màn đêm, cặp mắt xanh lè chòng chọc nhìn Nhiễm Thanh dưới hố bùn.

Còn Nhiễm Thanh đang ngồi cứng đờ giữa gió đêm thì hệt như kẻ sắp chết đuối vừa ngoi lên từ mặt nước, liều mạng hớp lấy hớp để không khí trong lành chốn sơn dã.

Hồi lâu sau, y mới chầm chậm quay đầu, dời mắt nhìn thím Sáu.

Đối diện với tiếng gặng hỏi của thím Sáu, Nhiễm Thanh lẳng lặng xốc tấm vải trắng lên, để lộ bàn tay phải giấu bên dưới.

Trong tay y đang siết chặt một chiếc mặt nạ quái gở tô trát lớp sơn lòe loẹt.

Trên chiếc mặt nạ gỗ chạm khắc hình thù một ác thần mặt xanh nanh vàng, nhãn cầu đỏ ngòm lồi ra ngoài, đầu đội mũ Tỳ Lư, nhưng bên trong chóp mũ lại là một cái sọ người rùng rợn.

Âm u quỷ quyệt, thế mà lại phảng phất một tia trang nghiêm.

Nhìn thấy chiếc mặt nạ này, sắc mặt thím Sáu khẽ biến đổi.

"Mặt nạ Na hí?!"

Bà lom lom nhìn Nhiễm Thanh, đăm đăm vài giây sau mới chậm rãi buông lời: "Thôi bỏ đi, cũng xem như là một lối thoát tốt..."

Vừa nói, thím Sáu vừa dời tay khỏi mặt trống da cừu, đứng dậy. Bà bước đến sát hố bùn, lật tung toàn bộ lớp vải trắng đắp trên người Nhiễm Thanh ra.

Bàn tay trái giấu dưới lớp vải trắng của Nhiễm Thanh đang nắm chặt một cuốn sách bìa da ố vàng.

Nhưng thím Sáu lại nhắm mắt làm ngơ trước cuốn sách da bất thần xuất hiện này.

Xếp gọn tấm vải trắng xong xuôi, bà bắt đầu thu dọn đồ đạc vương vãi quanh hố, tiện miệng nói: "Lấy được pháp khí, xem như là đã nhập môn."

"Mày sang bên đó, lại lấy được pháp khí, giờ chắc trong đầu đang rối tung rối mù, bao nhiêu tạp niệm cuộn trào, cảm thấy đầu đau như sắp nổ tung chứ gì."

"Đây là di chứng của việc khởi linh, rất bình thường. Đột ngột nhồi nhét quá nhiều thứ vào, đầu óc chịu không thấu, ngồi nghỉ một hai tiếng là khỏi."

Thím Sáu cất gọn đài cassette, vải trắng cùng những thứ khác, đoạn ngồi phịch xuống gờ đất, thành thục móc điếu cày ra, bắt đầu rít thuốc lào.

Nhìn Nhiễm Thanh vẫn còn lờ đờ dưới hố, thím Sáu uể oải cất giọng: "Nghề tẩu âm nhân của chúng ta có rất nhiều môn phái, mánh khóe và bản lĩnh của mỗi người đều không giống nhau."

"Tuyệt kỹ của bố mày Nhiễm Lão Tam là luyện thi, nhưng ổng không truyền lại cho mày, tao cũng chẳng biết môn đó, chỉ đành dạy mày theo đường lối của tao."

"Mày sang bên ấy, lấy được pháp khí mà những tồn tại đó ban cho, tức là đã mượn được sức mạnh của chúng."

"Những tồn tại đó vô cùng bí ẩn và quái gở. Người già gọi chúng là Vu quỷ, cũng có người gọi là Tà chủ. Chúng rất cổ xưa, đã xuất hiện từ trước khi Quỷ giới Ô Giang hình thành. Rất nhiều trong số đó từng là Thần linh được tổ tiên vùng Tường Kha thờ phụng."

"Đến nay tuy chẳng còn hương hỏa, nhưng chúng vẫn sẵn lòng chia sẻ sức mạnh cho người sống mượn dùng."

"Chỉ là mỗi lần mượn sức Tà chủ, đều phải trả một cái giá tương xứng. Các vị quỷ thần Tà chủ khác nhau sẽ có sở thích khác nhau, cái giá phải trả cũng chẳng giống nhau."

"Sở thích của Tà chủ nhà mày là gì, đến lúc mày xài mặt nạ, ngài ấy sẽ cho mày biết."

"Thường thì sẽ không quá đáng lắm đâu."

"Còn về cuốn 'Âm Thọ Thư' kia, đó là thứ cốt lõi để tẩu âm nhân an thân lập mệnh. Trên người ai cũng có, nhưng chúng ta xem không hiểu, chữ trên đó là quỷ văn."

"Xem không hiểu mới là điềm tốt. Đến khi nào mày đọc hiểu được đám quỷ văn đó, cũng chính là lúc giờ chết của mày điểm rồi."

Thím Sáu cứ lải nhải dặn dò từng li từng tí, miệng vẫn tóp tép rít điếu cày.

Con chó già lúc này lại khôi phục bộ dạng ốm yếu uể oải, ngoan ngoãn nằm rạp bên chân thím Sáu làm thảm chùi chân.

Bà thoải mái giẫm chân lên lưng con chó già, bấy giờ mới liếc xéo Nhiễm Thanh đang vật vờ. Thấy y vẫn gục đầu mụ mẫm, thím Sáu bảo: "Nhưng dẫu xem chẳng hiểu, cuốn 'Âm Thọ Thư' này cũng phải luôn mang theo bên mình, nhớ kỹ không được để kẻ khác nhìn thấy."