Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Y rón rén kéo sợi dây đỏ ra dãy hành lang ngoài phòng, một đường rải cái đầu dây đỏ kia đến tận lối rẽ cầu thang, bấy giờ mới lặng lẽ không tiếng động quay về phòng trọ.
Cánh cửa gỗ cũ nát của phòng trọ, vẫn mở toang hoác đúng như lời thím Sáu dặn dò.
Cửa vừa mở, thứ mùi khai ngấy từ nhà vệ sinh kế bên liền theo đó nhè nhẹ ùa vào.
Nhiễm Thanh ngồi nép bên bàn học, cúi gầm mặt xuống chẳng mảy may phát giác điều gì, lặng lẽ hì hục nháp bài tính toán trên giấy, ra kết quả rồi lại điền đáp án vào tờ đề thi.
Hệt như cảnh tượng y chong đèn khổ học mỗi đêm.
Chiếc mặt nạ Na hí lạnh lẽo, lặng im áp sát trước ngực Nhiễm Thanh, giấu kín bên dưới lớp áo khoác đồng phục.
Ánh sáng nhờ nhờ hắt ra từ ngọn nến đang cháy trên bàn, rọi lên bức tường sau lưng Nhiễm Thanh một bóng đen khổng lồ.
Ngọn lửa nến leo lét nhảy múa vô cùng yếu ớt, chỉ miễn cưỡng soi sáng được mỗi Nhiễm Thanh cạnh bàn học, hắt xa thêm chút nữa đã lờ mờ tối tăm. Khoảng hành lang nơi cánh cửa mở toang bên ngoài lại càng tối đen như mực, chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Nhiễm Thanh lẳng lặng nháp bài, chiếc bút bi trong tay không ngừng di chuyển trên mặt giấy, hoàn toàn chìm đắm vào tập đề thi này.
Nơi hành lang tối mịt ngoài cửa, chẳng biết từ lúc nào đã cuốn tới một cơn gió lạnh buốt.
Sợi dây đỏ kéo dài từ ngón chân cái dưới gầm bàn học, rải tuốt ra lớp bóng tối bên ngoài kia, đang run rẩy nhè nhẹ trong gió mà chẳng phát ra lấy nửa tiếng động.
Mùi khai nồng tanh hôi hắt tới từ nhà vệ sinh cạnh đó, dường như càng lúc càng thêm gay gắt.
Nhiễm Thanh nhíu mày, đưa tay bịt mũi, phẩy phẩy mấy cái rồi tiếp tục giải bài.
Trên bức tường sau lưng y, cái bóng đen khổng lồ in hằn dưới ánh nến, bỗng dưng lòi thêm một cái nữa.
Thế nhưng Nhiễm Thanh đang cúi đầu làm bài, lại tuyệt nhiên chẳng hề hay biết.
Giữa đêm tối im lìm tĩnh mịch, nhất thời chỉ còn trơ lại tiếng thở đều đều phả ra từ cánh mũi Nhiễm Thanh.
Tiếng khóc trẻ con dưới lầu, chẳng rõ đã bặt tăm từ lúc nào.
Nhiễm Thanh liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đứng dậy khép cửa lại.
"Đến giờ ngủ rồi."
Thời gian hiển thị trên chiếc đồng hồ điện tử rẻ tiền, đang là 01:59 rạng sáng.
Học trò có cần cù chăm chỉ đến mấy, cũng đã đến lúc phải lên giường chợp mắt.
Nhiễm Thanh để nguyên bộ đồng phục, trực tiếp ngả lưng xuống phản gỗ, kéo chăn đắp lên người.
Trước lúc trùm chăn kín người, y đã thổi tắt phụt ngọn nến trên bàn học.
Trong tích tắc, gian phòng trọ chìm nghỉm vào màn đêm đen kịt.
Cái bóng đen thứ hai vẫn luôn bám rịt sau lưng Nhiễm Thanh trên tường kia, phút chốc cũng bị bóng tối nuốt chửng.
...Hay nói cách khác, là đã hòa tan vào cùng bóng tối.
Nhiễm Thanh trùm chăn kín mít ngủ vùi, hơi thở rất nhanh đã trở nên nặng nhọc, dường như đã ngủ say sưa.
Tiếng hít thở nặng nề ấy kéo dài chẳng biết bao lâu, sợi dây đỏ thò ra từ trong chăn, đột nhiên rung bần bật một cách dồn dập giữa gian phòng.
Nối gót ngay sau đó, một luồng âm phong lạnh toát hung hãn thốc thẳng về phía Nhiễm Thanh đang ngủ mê mệt trên giường.
Lão già kinh hoàng mặc áo thọ y, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện bên mép giường. Thân thể khô đét, cứng đờ của lão đứng sừng sững cạnh đó, ngoẹo đầu, đăm đăm nhìn chòng chọc thiếu niên đang ngủ say trên giường một hồi lâu, cuối cùng mới từ từ lơ lửng bay lên.
Lặng lẽ chẳng lọt nửa âm thanh, lão già trôi nổi bám thẳng lên trần nhà ngay phía trên Nhiễm Thanh.
Cái đầu của lão chĩa thẳng xuống đúng vị trí đầu Nhiễm Thanh bên dưới tấm chăn, chân úp gập với chân, gần như song song hoàn toàn.
Hai cánh tay lão già, lặng im rũ thò xuống dưới, cào thẳng về phía thiếu niên đang trùm chăn ngủ vùi kia.
Cái thân thể khô quắt cứng đờ, cũng đang chầm chậm hạ thấp xuống.
Nương theo đà rơi của lão già, tấm chăn mỏng đắp trên người Nhiễm Thanh bỗng dưng bị hất tung.
Nào ngờ sau khi chăn lật mở, thứ trồi ra bên dưới lại chẳng phải khuôn mặt ngủ say của thiếu niên, mà là một chiếc mặt nạ ác quỷ trát đầy lớp sơn đỏ ối lòe loẹt.
Ngay khoảnh khắc bắt gặp khuôn mặt quỷ nanh vàng mặt xanh này, thân thể lão già bỗng khựng lại cứng đờ, dường như muốn lộn vòng né tránh.
Thế nhưng cái bóng đen trên giường đã bất thình lình chồm dậy, cánh tay run rẩy bật ra tựa hồ con rắn độc hung tợn đang săn mồi, trong tích tắc đã bóp chặt lấy cổ lão già.
Hơi lạnh buốt thấu xương, men theo cần cổ lão già lan tràn khắp toàn thân Nhiễm Thanh.
Thứ mùi thối rữa nồng nặc, trong chớp mắt đã ngập ngụa nhét đầy cả gian phòng trọ.
…
"Xétttt!!!"
Bị bóp chặt cổ treo lơ lửng giữa không trung, lão già phát ra tiếng gầm rít thê lương, rặc mùi oán độc.
Còn cái bóng đen vừa đột ngột vùng dậy kia, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ ác quỷ bỗng chốc trợn trừng.