Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một tia sáng trăng hắt vào từ ngoài cửa sổ, vừa vặn rọi thẳng lên chiếc mặt nạ.
Dưới ánh trăng bệch bạc buốt giá, chiếc mặt nạ ác quỷ sơn màu sặc sỡ kia tựa hồ đang thịnh nộ, lại như đang nhe răng cười. Biểu cảm cường điệu mặt xanh nanh vàng ấy, toát ra vẻ rợn người tột độ.
Sắc mặt Nhiễm Thanh, khó coi đến mức cực điểm.
"...Thảo nào thím Sáu lại bảo nó tà môn."
Nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng vừa rồi, lông tơ toàn thân Nhiễm Thanh dựng đứng hết cả lên.
Thứ cảm giác rùng rợn ấy, hung tợn, tàn bạo, khát máu, điên cuồng... Nhiễm Thanh tựa hồ đã thực sự hóa thân thành một con ác quỷ!
Cái bẫy thím Sáu dạy cho, rõ ràng cần phải dùng đến những món đạo cụ khác cơ mà.
Phải dùng cái búa làm bằng xương kia, kết hợp với tấm gương đồng thiêu đốt ma quỷ, lại còn phải dùng đến cả sợi dây đỏ... Phải triển khai mớ bẫy rập đạo cụ phức tạp này mới nhốt chặt được lão già, sau đó nện búa dồn ép lão vào trong hũ, đó vốn là một hành động vô cùng phiền phức và hung hiểm.
Thím Sáu đã đặc biệt căn dặn Nhiễm Thanh không được nóng vội.
Thế nhưng đến lúc thực chiến, toàn bộ mớ đạo cụ trọng yếu thím Sáu sắp xếp dặn dò kia, lại chẳng hề được dùng đến dẫu chỉ một món.
Nhiễm Thanh chỉ vỏn vẹn đeo lên chiếc mặt nạ Na hí, vậy mà đã bạo lực tọng sống lão quỷ kia vào hũ sành.
Thậm chí... còn nhai nuốt cả hai nhãn cầu của lão...
Nhai nuốt nhãn cầu...
Sắc mặt Nhiễm Thanh bỗng chốc biến đổi, vội vàng xoa xoa bụng, cổ họng bắt đầu ngứa ngáy, nảy sinh cảm giác buồn nôn quặn thắt.
Nhưng rồi y rất nhanh đã sực nhớ ra, thứ nhai nuốt hai nhãn cầu ấy chẳng phải mồm y, mà là cái mồm của chiếc mặt nạ.
Nhiễm Thanh giơ cao chiếc mặt nạ Na hí trong tay, đăm đăm nhìn khối gỗ chạm trổ bất động này, sắc mặt khẽ biến.
"...Cái mặt nạ này sau khi đeo lên, thế mà lại cử động được sao?"
Trong ký ức, khoảnh khắc ấy kẻ nhai nuốt nhãn cầu chẳng phải y, mà là cái mặt nạ này.
Hay nói chính xác hơn, là con quỷ nấp sau lớp mặt nạ!
Lom lom nhìn chằm chằm chiếc mặt nạ trong tay, sắc mặt Nhiễm Thanh lạnh tanh, trầm mặc hồi lâu.
Đột nhiên, y ngồi dưới ánh trăng bật ra một tiếng cười gằn.
"...Vậy thì tao thực sự cảm ơn mày, lần này không đòi tao dâng tế phẩm."
Nhiễm Thanh đứng dậy, tọng chiếc mặt nạ Na hí vào lại trong cặp sách.
Rốt cuộc y cũng hiểu ra phản ứng kỳ quái của thím Sáu khi nhìn thấy chiếc mặt nạ Na hí.
Thứ này đích thực rất hữu dụng, nhưng lại quá đỗi tà môn.
Quả thực không thể lạm dụng.
Nhiễm Thanh cất gọn mặt nạ, lẳng lặng ra ngoài xách nước rửa chân, bấy giờ mới chân chính chuẩn bị đi ngủ.
Giữa màn đêm thanh vắng, chỉ còn lại một mình Nhiễm Thanh lầm lũi xách nước, rửa chân, rồi lên giường đi ngủ.
Lão quỷ kia dẫu sao cũng chẳng phải thực thể chân chính, tuy ban nãy Nhiễm Thanh gây ra động tĩnh không nhỏ, nhưng cũng chẳng đến mức đánh thức những người thuê trọ phòng bên.
Y đã tóm được lão quỷ, sáng mai còn phải xách nó đến nộp cho thím Sáu.
Mặc dù những gì vừa nếm trải vô cùng kinh hoàng, kích thích, kích thích hơn cả mười mấy năm cuộc đời y cộng lại, nhưng Nhiễm Thanh nào có tâm trí đâu mà nhấm nháp dư vị.
Quỹ thời gian của y vô cùng eo hẹp, phải tranh thủ đi ngủ ngay, chợp mắt được thêm lúc nào hay lúc ấy trước khi trời sáng.
Mấy đêm liền chẳng được chợp mắt tử tế, Nhiễm Thanh cần phải bổ sung giấc ngủ, vừa ngả lưng xuống giường đã rất nhanh chìm vào giấc nồng.
Chiếc cặp sách chứa mặt nạ Na hí, được đặt ngay cạnh gối đầu của y.
Đêm nay, rốt cuộc y cũng có một giấc ngủ yên bình, vững dạ.
…
Tít tít tít—— Tít tít tít—— Tít tít tít——
Chiếc đồng hồ báo thức bằng nhựa rẻ tiền phát ra tiếng tít tít lanh lảnh. Thiếu niên đang nằm trên giường choàng mở mắt, theo phản xạ có điều kiện ngồi bật dậy.
Y dùng đôi mắt đờ đẫn, trống rỗng đăm đăm nhìn bức tường phía trước mặt, đờ đẫn mất ba giây.
Sau đó mới dần dà tỉnh táo lại.
"Trời sáng rồi sao..."
Nhiễm Thanh xoa xoa hai bên thái dương đang đau nhức ê ẩm, lẩm bẩm thành tiếng, dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài ô cửa sổ không rèm che của phòng trọ, sương trắng mịt mùng cuồn cuộn cuộn trào, sắc trời vẫn còn vương chút xám xịt.
Mặt trời chưa ló rạng, nhưng trời quả thực đã sáng.
Lớp sương mù dày đặc đã tan đi từ tối hôm qua, sau khi trời sáng vậy mà lại một lần nữa giăng kín cả thành phố Nguyệt Chiếu.
Nhìn lớp sương mù che khuất mọi thứ bên ngoài, Nhiễm Thanh nhíu mày mặc quần áo, xoay người xuống giường.
"Thứ sương này quả thực có chút quái dị."
Trời tối thì dần tan đi, đến nửa đêm thì biến mất sạch bách, trời sáng lại đột ngột xuất hiện.
Căn bản chẳng phải loại sương mù hình thành trong tự nhiên.
Nhiễm Thanh đánh răng rửa mặt qua loa, đoạn khoác chiếc túi vải thím Sáu đưa cho lên vai rồi ra khỏi cửa, mang theo toàn bộ mớ đạo cụ lỉnh kỉnh.