Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thi thể Lý Hồng Diệp... Lý Hồng Diệp đến tận bây giờ vẫn bặt vô âm tín, chẳng ai hay biết tung tích cô đang lưu lạc phương nào, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
Nhiễm Thanh vô cùng tò mò chẳng rõ thím Sáu định tìm kiếm bằng cách nào.
Lại thấy thím Sáu lạnh lùng nhìn y, gặng hỏi: "Mày có dò la được nhà con bạn học kia ở đâu không?"
"Ờ... Cháu biết nhà cậu ấy ở đâu," Nhiễm Thanh thú thật.
Ánh mắt thím Sáu chợt khựng lại, biểu cảm trong tích tắc trở nên quái gở. Bà đánh giá Nhiễm Thanh từ đầu đến chân, buông lời: "Ý tao là địa chỉ chính xác cơ, tường tận đến mức ở tòa nào, tầng mấy, số nhà bao nhiêu ấy!"
Ánh nhìn của thím Sáu đột ngột mang theo vẻ sắc lẹm, đầy ẩn ý bỡn cợt. Bị nhìn chòng chọc như vậy, Nhiễm Thanh bỗng dưng có cảm giác mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa túa đầy lưng.
Y chột dạ cúi gầm mặt, nhí nhí đáp: "Cháu từng đến nhà cậu ấy một lần..."
Không khí đột nhiên tĩnh lặng.
Thím Sáu lom lom nhìn Nhiễm Thanh hồi lâu, chợt bật ra tiếng cười gằn nửa miệng nhạt nhẽo: "Quả không hổ danh là con trai Nhiễm Lão Tam, cái nết này di truyền tốt gớm."
"Nứt mắt ra đã tí tởn yêu đương... Mày chẳng phải học sinh giỏi sao? Thầy cô chúng mày không lột da mày ra à?"
Nhiễm Thanh đuối lý vớt vát: "Không phải yêu đương đâu thím, cháu với Lý Hồng Diệp chỉ là bạn bè thôi. Lần đó là cả lớp tụ tập ăn uống cuối tuần, muộn quá sợ đi đường không an toàn, cháu mới đưa..."
Nhiễm Thanh mở miệng phân bua, cố gắng chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Thế nhưng y còn chưa dứt lời, thím Sáu đã cười khẩy ngắt ngang: "Mày giải thích dài dòng với tao làm cái quái gì, có tật giật mình à? Tao chẳng phải bố mày, cũng đách phải mẹ mày, mày có tí tởn yêu đương hay không thì can mớ gì đến tao."
"Cho dù mày có làm to bụng con nhà người ta rồi rước về nhà, cũng chẳng liên quan đến tao."
"Nếu mày đã biết đường, thì dễ bề xử lý rồi."
Thím Sáu nói: "Bây giờ mày đến thẳng nhà nó đi, hôm nay Chủ nhật, nhà nó chắc chắn có người ở nhà. Mày cứ lấy danh nghĩa bạn học mà đến chơi, kiếm cớ nán lại nhà nó một lúc, tìm cách thó lấy một món đồ nó từng dùng khi còn sống."
"Quần áo đã mặc, bàn chải đánh răng, cốc uống nước... Thậm chí là cái khố nó từng đóng cũng được sất."
Thím Sáu gằn giọng: "Đi lấy một món mang về đây, chỉ cần có di vật nó từng dùng lúc sinh thời, đêm nay tao sẽ giúp mày tìm ra cái xác."
Vừa dặn dò, thím Sáu vừa ngó nghiêng sắc trời, bảo: "Vẫn quy củ cũ, trước lúc trời tối mò về đây tìm tao, tao cũng phải ra ngoài có chút việc."
Mắt thím Sáu vằn vện tơ máu, đêm qua dường như còn chợp mắt ít hơn cả Nhiễm Thanh, thoạt nhìn đã thấy rõ vẻ rã rời, buồn ngủ rũ rượi.
Thế nhưng bà vẫn vội vã đòi ra ngoài. Trứơc lúc đi, bà liếc nhìn Nhiễm Thanh một cái, dặn: "Dạo này chẳng được yên ổn đâu, mày vào vại múc một ít tro hương mang theo. Gặp rắc rối thì vung nắm tro ra."
"Cái gương đồng với cây búa đêm qua đưa mày, mày cứ giữ lấy mà dùng, tạm thời chưa cần trả tao."
"Còn cái mặt nạ của mày, nhịn được thì tốt nhất đừng có lôi ra xài."
Dứt lời, thím Sáu cứ thế hộc tốc ra khỏi cửa, thậm chí cửa nhà cũng chẳng màng khép lại, phó thác hoàn toàn việc đóng cửa cho Nhiễm Thanh.
Nhiễm Thanh ngoái nhìn theo hướng thím Sáu rời đi, ngoan ngoãn bước vào nhà chính, răm rắp làm theo lời bà dặn, tiến đến chiếc vại lớn dưới bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư múc tro hương.
Gian nhà chính nồng nặc thứ mùi khói nhang kỳ quái, tỏa ra một cảm giác âm u rợn ngợp khó tả.
Nhiễm Thanh vừa bước qua bậu cửa, tức thì cảm nhận được vô số cặp mắt đang đổ dồn vào mình.
Y ngẩng đầu nhìn mớ dây đỏ treo lủng lẳng trên trần nhà, từng sợi từng sợi đung đưa tựa hồ mang theo sinh mệnh.
Còn trong chiếc vại lớn đặt dưới bài vị Thiên Địa Quân Thân Sư kia, lượng tro hương vốn dĩ vun đầy, nay rành rành đã hao hụt đi một phần.
Thứ tro hương này thực sự khắc chế được tà túy sao...
Nhiễm Thanh vươn tay ra, có chút chần chừ do dự.
Y vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên tiến vào Quỷ giới Ô Giang, trông thấy cái vại này nhung nhúc toàn những khuôn mặt người chết đang cắn xé lẫn nhau, cảnh tượng ấy quả thực kinh hoàng tột độ.
Cứ thế thò tay vào, liệu có bề gì không?
Nhiễm Thanh cắn răng, cuối cùng vẫn quyết định thò tay vào trong. Chẳng có biến cố gì xảy ra, bấy giờ y mới vơ một vốc tro hương bỏ vào túi nilon mang đi.
Bước ra khỏi nhà chính, Nhiễm Thanh thông thạo khóa cửa, xích chó cẩn thận, rồi mới rời đi.
Nào ngờ vừa đi được một quãng trong làn sương mù, Nhiễm Thanh kinh ngạc nghe thấy tiếng động phía sau lưng. Ngoảnh đầu lại, y phát hiện con chó già ốm yếu kia đã lẽo đẽo bám theo tự lúc nào.