Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Y dốc sức siết chặt.

Căng thẳng cuộn tròn trong góc, Nhiễm Thanh gí mắt gắt gao vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, chĩa thẳng mặt chiếc gương tròn về phía cửa ra vào.

Cánh cửa gỗ tróc sơn tơi tả này đã lâu không tu sửa, ổ khóa hư hỏng mấy bận. Nhiễm Thanh từng có lần đang ngủ nửa đêm, mơ màng tỉnh giấc, bắt gặp kẻ trộm lén lút ngồi xổm bên giường y lục lọi đồ đạc.

Đến lũ trộm cắp vặt vãnh trong khu ổ chuột còn cản chẳng xong, liệu có cản nổi thứ bên ngoài kia?

Lòng Nhiễm Thanh rối như tơ vò.

Trong khi đó tiếng bước chân nặng trĩu chậm chạp, vẫn tiếp tục nhích lại gần.

Tiếng chân càng lúc càng gần, hơi thở của Nhiễm Thanh cũng dần trở nên dồn dập, trái tim trong lồng ngực đập ngày một dữ dội.

Nhịp tim nảy lên thình thịch, kéo theo huyệt thái dương của y cũng giật liên hồi.

Nhưng đúng lúc này, tiếng bước chân bên ngoài dừng lại.

Âm thanh ấy rốt cuộc dừng ngay trước cửa phòng Nhiễm Thanh, không còn bất cứ động tĩnh nào nữa.

Biến cố ập đến bất ngờ, khiến Nhiễm Thanh ngẩn người — Thứ đó, không vào ư?

Hay phải chăng, không vào được?

Cánh cửa cản được nó sao?

Nhiễm Thanh trừng mắt dán chặt vào cửa gỗ, lưng áp sát vách tường lạnh lẽo, không dám buông lơi cảnh giác dù chỉ một mảy may.

Thứ ngoài cửa, vẫn chôn chân trên hành lang tối mịt, dường như chẳng hề có ý định bước vào.

Chút ánh trăng ảm đạm len lỏi qua ô cửa sổ sau lưng rọi vào phòng, giúp Nhiễm Thanh miễn cưỡng nhận diện được đường nét vạn vật bên trong. Hôm nay đang tìm một người ở Hà Nội.

Cánh cửa gỗ tróc sơn cũ nát mỏng manh, tựa hồ gió thổi mạnh chút thôi cũng dư sức cuốn bay đi mất.

Căn phòng trọ chật hẹp, u ám cạn kiệt ánh sáng.

Chiếc gương của Nhiễm Thanh chiếu thẳng tắp về phía cửa ra vào, tuyệt nhiên không dám chếch đi nửa li.

Bên ngoài vẫn vắng lặng như tờ, chẳng có lấy một âm thanh, thứ đó dường như thực sự không định tiến vào.

Chỉ là mùi thối rữa buồn nôn trong không khí, lại càng lúc càng gay gắt.

Tựa như có vô số xác chuột thối rữa, bị nhét túm tụm vào gian phòng này.

Nhiễm Thanh gần như buồn nôn tột độ, cõi lòng ngập tràn sự khiếp đảm xen lẫn hoang mang.

Một cánh cửa gỗ mỏng manh nhường ấy, thực sự đã chặn đứng được thứ bên ngoài?

Hay là thứ đó e dè chiếc gương trong phòng? Nên mới không dám vào?

Uy lực của một tấm gương, quả thực lớn đến vậy sao?

Nhiễm Thanh khó lòng tin nổi.

Đúng thời khắc ấy, một loại mảng bám xốp nhẹ, mang theo chút sức nặng, bất thần rớt xuống đỉnh đầu Nhiễm Thanh.

Nhiễm Thanh theo phản xạ đưa tay lên vò xé, lại chẳng tóm được thứ gì.

Thế nhưng trong tầm mắt, những mảng xốp nham nhở tương tự dần rụng xuống nhiều hơn.

Lớp vữa trên trần nhà, có vẻ đang bong tróc.

Từng dải vữa tróc u tối, lả tả rơi rụng.

Khắp bốn bức tường xung quanh, vữa cũng không ngừng tróc lở.

Nối gót là sàn nhà, cùng với bàn học của Nhiễm Thanh, rồi cả chiếc giường y đang ngồi... Mọi thứ lọt vào võng mạc, thảy đều đang loang lổ bóc tách.

Chứng kiến cảnh tượng này, tim Nhiễm Thanh đột ngột vọt lên tận cuống họng.

Y phắt đầu, nhìn lên phía trên.

Lại bàng hoàng thấy sau khi mớ vữa u ám trên trần rụng sạch, từng đoạn rễ cây thon dài, từng mảng rêu phong thối rữa, cùng những phiến lá quái dị, mọc tua tủa ra từ vách tường và lõi xi măng.

Chỉ chớp mắt, tường và trần nhà đã bị rêu xanh bám kín cùng loài dây leo quái gở hệt như thường xuân.

Mùi thối bốc lên hừng hực bấy lâu, lúc này gần như chạm đỉnh, xộc kín khoang mũi Nhiễm Thanh.

Chiếc giường ván cứng y đang lót mình, đâm tủa đầy những phiến lá gai góc và bụi mâm xôi.

Trên bàn học bên cạnh, rêu nhầy nhụa không ngừng bò trườn che khuất toàn bộ sách vở.

Căn phòng y thuê trọ, rành rành chỉ trong tích tắc, đã biến thành một gian nhà hoang tàn phế bẩn thỉu bỏ không nhiều năm, ngóc ngách nào cũng đặc nghẹt cỏ cây quái gở và rêu mốc.

Quang cảnh dị thường đến thế, ép trái tim Nhiễm Thanh lần nữa đập loạn xạ.

Y vô thức liếc về phía lối ra, nhưng lập tức rùng mình lạnh toát.

— Trên khung cửa phủ đầy rêu phong, trống hoác trống huếch.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ tróc sơn kia, thế mà đã bốc hơi mất tăm mất tích.

Phòng của Nhiễm Thanh và dãy hành lang bên ngoài, lúc này chẳng còn bất cứ vật che chắn nào.

Nhiễm Thanh cuống cuồng giơ cao chiếc gương, gí thẳng mặt phản chiếu vào khung cửa.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Hành lang phía bên ngoài vắng ngắt, cái thứ quỷ dị lẽ ra phải đứng chôn chân trước cửa, đã đi đâu chẳng rõ.

Cảm giác rợn gáy như gai chọc sống lưng, toàn thân buốt giá vừa nãy, bỗng dưng bặt tăm một cách khó hiểu.

Mặc dù mùi hôi thối nồng nặc trong không khí vẫn dền dứ, nhưng thứ kinh khủng mặc đồng phục kia đã không còn đó nữa.

Nhiễm Thanh cuộn mình trong góc, tay nâng gương, trừng mắt chết trân vào khoảng không phía trước, song tuyệt nhiên không dám lơi lỏng một khắc.