Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng đến cái nước này rồi, thì bố ai còn dám ăn thứ sủi cảo chết tiệt này nữa!

Nhiễm Thanh thậm chí chẳng dám hé răng, cắn chặt khớp hàm, ngậm miệng kín bưng.

Y gắng sức gồng hai chân, hung hăng bật nhảy lên cao, đạp thẳng hai bàn chân vào mặt bố mẹ Lý Hồng Diệp, rắp tâm muốn đạp văng cặp vợ chồng trung niên này ra.

Thế nhưng khi đế giày y in hằn lên mặt hai người họ, cặp vợ chồng quỷ dị kia chẳng những không bị đạp văng, mà còn đứng trơ trơ bất động tựa như mọc rễ trên mặt sàn. Cú đạp dốc sức của y, chỉ khiến lớp da mặt của đôi vợ chồng dồn lại nhăn nhúm một cục.

Bên dưới lớp da người nhăn nheo ấy, lởm chởm những sợi lông đen vụn vặt, hệt như lông khỉ.

Hai mắt Nhiễm Thanh bỗng chốc trợn trừng.

Dưới lớp da người... là lông đen ư?

Bố mẹ Lý Hồng Diệp rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy!

Y kinh hoàng tột độ, căn bản chưa từng lường trước được tình huống ngặt nghèo nhường này.

Vốn tưởng bố mẹ Lý Hồng Diệp là người chết, hoặc giả là cương thi các loại, ngờ đâu lúc này lại lòi ra lớp lông đen hệt như loài khỉ!

Nhiễm Thanh càng điên cuồng đạp mạnh hơn. Cơ thể y nằm ngang giữa không trung, giẫm đạp liên hồi lên mặt bố mẹ Lý Hồng Diệp. Nhưng dẫu y có phát lực đến cỡ nào, cũng chẳng suy suyển được hai vợ chồng này.

Hai con quái vật hệt như chẳng hề biết đau, mặc cho Nhiễm Thanh điên cuồng đạp vào mặt chúng, chúng vẫn dửng dưng vô cảm.

Bố Lý Hồng Diệp, thậm chí còn bật ra một tràng cười sảng khoái đến tột độ.

"Sống động quá đi mất! Nhiễm Thanh, thảo nào Lý Hồng Diệp lại thích mày."

Khuôn mặt nhăn nhúm nhão nhoét của mẹ Lý Hồng Diệp, cũng phát ra tiếng cười: "Lý Hồng Diệp từ lâu đã muốn dẫn mày về nhà rồi, tiếc là bây giờ mày mới mò đến."

Cặp vợ chồng cười phá lên đầy khoái trá. Ánh mắt chúng thèm thuồng nhìn chòng chọc vào Nhiễm Thanh đang bị giam cầm. Dưới lớp da người nhăn nheo, khóe miệng chúng vậy mà lại bắt đầu tứa ra thứ nước bọt đặc quánh, hệt như vớ được một bữa thịnh soạn không tài nào chối từ.

Ánh mắt tham lam ấy, khiến Nhiễm Thanh rợn tóc gáy.

Khóe mắt y, loáng thoáng bắt gặp bóng dáng con chó trong góc phòng.

Con chó già ăn xong sủi cảo, liếm sạch bách âu sắt, giờ đây đã nằm phủ phục trên sàn nhà ngáy pho pho, hoàn toàn chẳng có lấy nửa phản ứng trước động tĩnh ồn ào ngoài phòng khách.

Rành rành trong đĩa sủi cảo kia, có bỏ thứ gì đó gây mê man buồn ngủ!

Còn bố Lý Hồng Diệp thì cứ cười hềnh hệch, bóp chặt viên sủi cảo nóng ra sức tọng thẳng vào miệng Nhiễm Thanh.

Nhiễm Thanh cắn chặt răng, mím môi kín bưng, nhưng viên sủi cảo kia lại thô bạo lách qua bờ môi, miết mạnh lên kẽ răng y.

Lớp niêm mạc trong khoang miệng vừa cảm nhận được thứ nước ép ra từ viên sủi cảo, Nhiễm Thanh đã bắt đầu thấy đầu óc choáng váng mụ mẫm.

Dẫu chưa hề nuốt vào bụng, chỉ mới để niêm mạc hấp thụ chút ít nước ép thôi mà đã phát huy tác dụng rồi sao?!

Nhiễm Thanh kinh hãi tột đỉnh. Bàn tay đang hoảng loạn vùng vẫy của y, lúc này rốt cuộc cũng thò được vào trong túi áo đồng phục.

Bố mẹ Lý Hồng Diệp chỉ chăm chăm bóp nghẹt lấy Nhiễm Thanh, hoàn toàn không để ý việc thiếu niên đã đút tay vào túi áo.

Giây tiếp theo, tay Nhiễm Thanh giật phắt ra khỏi túi, một vốc tro hương lập tức tung tóe khắp phòng khách.

Cặp vợ chồng vốn đang bám chặt lấy Nhiễm Thanh như gọng kìm, bị đánh úp bất ngờ, liền lĩnh trọn nắm tro hương phủ kín đầu kín mặt.

Bọn chúng tức thì gào rống thảm thiết, vội vã buông Nhiễm Thanh ra, hoảng loạn lùi lại phía sau.

"A! Mắt tao! Mắt tao!"

"Thằng tẩu âm nhân chết tiệt! Là tro hương của tẩu âm nhân!"

Hai con quái vật với lớp da mặt nhăn nheo rú lên thê lương. Bị tro hương tạt vào mặt, chúng hệt như bị dội cả ca axit, rống lên đau đớn rồi lảo đảo lùi bước.

Mất đi sự kìm kẹp, cơ thể Nhiễm Thanh đang lơ lửng giữa không trung tức thì rơi phịch xuống đất, nện đánh rầm xuống mặt sàn.

Mặt gạch men trơn bóng, cứng ngắc, trong chớp mắt khiến cơ thể Nhiễm Thanh giật nảy lên, co quắp cứng đờ.

Cơn đau điếng người từ thắt lưng và vùng hông, khiến Nhiễm Thanh túa mồ hôi hột ròng ròng.

Nhưng y lại chẳng dám lơ là dẫu chỉ một giây. Nén chịu cơn đau cứng người, y chật vật lôi chiếc gương đồng thím Sáu đưa ra khỏi túi áo.

Hai cái túi áo đồng phục, túi phải nhét gương đồng, túi trái đựng vốc tro hương xúc từ nhà thím Sáu.

Nhiễm Thanh gian nan nhấc tay lên, chĩa thẳng tấm gương đồng trong tay về phía hai kẻ phía trước.

Hai con quái vật bị tạt tro hương đầy mặt đang điên cuồng cào cấu cào xé đầu mặt, cốt gạt sạch lớp tro hương dính trên da.

Mặt gương đồng mờ ảo soi rõ mồn một bóng dáng hai con quái vật, chúng hoàn toàn chẳng mảy may đề phòng.

Nhưng một cảnh tượng khiến Nhiễm Thanh sững sờ đã xảy ra.