Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bịch!

Bịch!

Bịch!

Hết tiếng va đập này đến tiếng va đập khác liên tiếp vang lên. Nhiễm Thanh bóp cổ hai con quái vật, không ngừng nện đầu chúng vào nhau.

Dưới những cú va đập khốc liệt và liên tục, lớp da người trên cái đầu khô đét của quái vật dần nứt toác, qua những khe nứt trên da người để lộ ra càng lúc càng nhiều lớp lông đen thô ráp.

Sự vùng vẫy của đám quái vật yếu dần, còn tiếng cười của Nhiễm Thanh lại càng thêm phần điên dại.

Y hất văng hai con quái vật này ra, nện thẳng chúng xuống sàn nhà.

Tiếng quỷ gào bên tai huyên náo phấn khích, cảm giác đói khát thèm máu trong cơ thể gần như chạm tới đỉnh điểm.

Cái mồm khổng lồ nanh vuốt lởm chởm trên mặt nạ Nhiễm Thanh há ngoác ra đầy tham lam, một chiếc lưỡi đỏ lòm thò ra từ chiếc mặt nạ mặt quỷ.

Y hệt như một con mãnh thú phát cuồng lao bổ tới, trực tiếp đè sầm lên người một trong hai con quái vật.

Con quái vật với cái đầu khô đét biến dạng này, đã thoi thóp chỉ còn thấu khí vào mà chẳng thấy thở ra, yếu ớt ngã gục trên sàn, thứ máu đen tanh hôi không ngừng rỉ ra từ đầu, cổ, lỗ mũi và hốc mắt nó.

Nhiễm Thanh đeo mặt nạ tựa con dã thú phát điên, điên cuồng xé toạc lồng ngực quái vật, giật phăng lớp da thịt trước ngực, phơi bày mớ nội tạng đang nhúc nhích bên dưới.

Mùi hôi thối xộc lên mũi trong phòng, càng lúc càng nồng nặc.

Nhiễm Thanh trực tiếp vùi đầu vào đó, cười phá lên đầy khoái trá.

"Được ăn rồi! Được ăn rồi!"

Y điên cuồng, kích động đến tột đỉnh.

Phút chốc này, y có cảm giác bản thân có thể ăn tươi nuốt sống cả hai con quái vật này!

Thế nhưng giây tiếp theo, tay Nhiễm Thanh lại bất thình lình tóm chặt lấy viền mép chiếc mặt nạ trên mặt.

Ngay sau đó, ngón tay dồn lực, cật lực giật mạnh ra ngoài.

Phát giác ra ý đồ muốn tháo mặt nạ của Nhiễm Thanh, những tiếng gầm rít chói tai đầy phẫn nộ tức thì nổ tung bên tai y.

Từng luồng bóng đen lạnh lẽo cuồng bạo vỗ tới tấp. Nhiễm Thanh có cảm giác bản thân hệt như một con bù nhìn rơm đứng giữa tâm bão, cơ thể mỏng manh đang bị trận cuồng phong buốt giá từ bốn phương tám hướng điên cuồng quất roi.

Những bóng đen kia không muốn để y đi?!

Những ngón tay của Nhiễm Thanh bám chặt lấy viền mép chiếc mặt nạ Na hí, những ngón tay trắng bệch vì gồng sức đang điên cuồng phát lực. Dẫu cho âm thanh bên tai ồn ào muốn nổ tung đầu não, dẫu cho bóng đen từ bốn phương tám hướng điên dại va đập vào cơ thể y.

Y vẫn kiên quyết, cứng rắn lột bỏ chiếc mặt nạ kinh hoàng quỷ dị này ra khỏi khuôn mặt.

Chiếc mặt nạ gỗ tựa hồ đã bám dính lấy mặt y, hòa làm một với lớp da thịt.

Chiếc mặt nạ bị lột ra từ từ, vậy mà lại kéo theo cả lớp da mặt của Nhiễm Thanh căng phồng lên.

Cơn đau bỏng rát do da mặt bị kéo căng, đã chọc giận Nhiễm Thanh.

Y căm phẫn gầm thét, ngọn lửa giận dữ hừng hực bùng cháy trong tâm trí, Nhiễm Thanh như nhập ma mà rống lên với những thứ âm thanh bủa vây quanh mình.

"Tao không ăn!"

"Không ăn!"

"Cút!"

Nhiễm Thanh nghiến răng gầm thét, đột ngột dồn sức, trong tích tắc giật phăng toàn bộ chiếc mặt nạ Na hí ra khỏi mặt.

Chiếc mặt nạ gỗ lạnh lẽo tróc khỏi da thịt, lăn lông lốc trên nền gạch men nhầy nhụa máu mủ.

Những tiếng gào rít hỗn tạp chói tai, những tiếng gầm rú phẫn nộ, phút chốc rời xa Nhiễm Thanh.

Trong căn phòng khách tanh tưởi ngập ngụa máu me, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của Nhiễm Thanh, cùng tiếng thở hắt ra đầy khó nhọc, kinh hoàng của hai con quái vật đang nằm thoi thóp trên mặt sàn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, đầu của hai con quái vật này đã biến dạng, toàn thân bê bết máu.

Máu của chúng rất thối, màu sắc sẫm tối hơn hẳn máu người.

Lúc này, nhìn thấy chiếc mặt nạ của Nhiễm Thanh rơi xuống, hai con quái vật gian nan lê lết ra ngoài, rắp tâm muốn chạy trốn khỏi thiếu niên kinh hoàng này.

Toàn thân Nhiễm Thanh cứng đờ, rã rời. Mới đeo chiếc mặt nạ Na hí vỏn vẹn hai phút, vậy mà tựa hồ đã rút cạn kiệt chút sức lực cuối cùng trong cơ thể y.

Phút chốc này, đến nhấc một ngón tay lên y cũng cảm thấy muôn vàn khó khăn.

Thế nhưng khi thấy hai con quái vật cố lết về phía cửa, Nhiễm Thanh lại cắn chặt răng, ép bản thân vươn tay ra, những ngón tay run rẩy tóm lấy cây búa xương cán gỗ trên mặt sàn.

Cây búa với phần đầu làm từ xương người trắng ởn, nhẹ tênh chẳng có chút trọng lượng nào, khiến người ta không khỏi hoài nghi về uy lực của nó.

Nhiễm Thanh chật vật kéo lê cơ thể rã rời trườn về phía hai con quái vật. Con quái vật bận đồ phụ nữ bò chậm nhất, đã bị Nhiễm Thanh trườn tới đuổi kịp.

Con quái vật đau đớn vươn tay ra, cố gắng cản bước Nhiễm Thanh.

Nhưng Nhiễm Thanh chỉ chậm rãi giương cao cây búa xương, từng nhát, từng nhát một gõ nhè nhẹ lên đầu nó.