Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những tiếng sột soạt, sột soạt rợn người dội lên ngay sát sạt vị trí cách Nhiễm Thanh chưa đầy một mét.
Dãy hành lang tối đen như mực tựa hồ có vô vàn những cái bóng nhỏ thó đang chạy lăng xăng. Chúng tựa hồ đang bám víu chạy rần rần trên tường, dưới đất, thậm chí cả trên trần nhà.
Tiếng giành giật, nhai ngấu nghiến, nuốt ừng ực bốn cặp nhãn cầu vang lên ngay dưới chân. Nhiễm Thanh nghe mà sởn hết cả gai ốc.
…
"Đám khỉ núi này đánh hơi nhanh thật..."
Nhiễm Thanh nhìn hành lang tối tăm đã khôi phục lại vẻ tĩnh mịch quen thuộc, lẩm bẩm một mình.
Đám khỉ núi này không những đến nhanh, mà đi cũng thoắt cái không thấy bóng dáng.
Lần này Nhiễm Thanh đã thanh toán sòng phẳng bốn cặp nhãn cầu mà Tà chủ đòi hỏi, bầy khỉ núi lập tức biến mất không tăm tích, tuyệt nhiên không nán lại quấy nhiễu thêm nửa khắc.
Nương theo bóng dáng bầy khỉ núi khuất dạng, bóng đèn ngoài hành lang lại rực sáng trở lại, thứ ánh sáng vàng vọt nhờ nhờ một lần nữa hắt lên khuôn mặt Nhiễm Thanh.
Thím Sáu đứng đằng sau liếc mắt nhìn ra, hất hàm dặn: "Mày mau về nhà thay đồ đi, nhớ kiếm cái gì tọng cho no bụng vào. Đêm nay đi vác xác tốn không ít sức lực đâu đấy."
Nói xong, thím Sáu lại quay sang con chó đang nằm rạp nơi góc phòng khách, bảo: "Mày cũng đi theo luôn."
Con chó già ốm yếu lồm cồm bò dậy, cụp đuôi cun cút bám theo sau gót Nhiễm Thanh.
Nhiễm Thanh ngoái đầu chào tạm biệt thím Sáu, rón rén khép chặt cánh cửa nhà Lý Hồng Diệp lại, cứ thế đeo cặp sách, dắt theo con chó rời đi.
Bộ đồng phục trên người y bám đầy vết máu nhầy nhụa. Nhưng bộ đồng phục của trường số Ba vốn dĩ mang thiết kế thể thao với hai màu đen trắng đan xen, phần áo đen chiếm diện tích khá lớn, còn quần thì đen tuyền nguyên dải. Thêm vào đó là màn đêm tăm tối bủa vây, dẫu người ngoài có đứng sừng sững trước mặt Nhiễm Thanh, chỉ cần không căng mắt ra săm soi, cũng khó lòng phát giác ra mớ máu me bê bết trên người y.
Nhưng để phòng hờ vạn nhất, Nhiễm Thanh vẫn lột phăng chiếc áo khoác đồng phục dính máu ra, chỉ mặc độc một chiếc áo cộc tay màu xám đã giặt đến bạc màu.
Đeo cặp sách, mang theo đống đạo cụ của thím Sáu, Nhiễm Thanh rảo bước rời khỏi khu tập thể cũ kỹ nơi Lý Hồng Diệp sinh sống.
Đường phố Nguyệt Chiếu lúc đêm khuya vẫn quạnh hiu, trống huếch trống hoác như mọi khi, hiếm hoi lắm mới thấy vài bóng người qua lại. Màn sương ban ngày đã tan biến sạch bách, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh bao trùm lấy toàn thành phố.
Từ phía hai quán bar vũ trường trên đường Nhân Dân xa xa, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy những luồng ánh đèn neon nhấp nháy, hắt ra những mảng màu mơ hồ, mộng mị.
Nhiễm Thanh chủ động đi đường vòng né xa chỗ đó, cắm cúi bước về phía khu phòng trọ tồi tàn trên đường Thanh Viên.
Cô bé khoác da chó lầm lũi bám gót bên cạnh y. Cách cô bé đi lại bằng bốn chân hệt như một con vật, hoàn toàn chẳng thể nhìn ra nổi chút bóng dáng nào của con người.
Cứ thế bước đi một quãng, thấy xung quanh vắng ngắt không một bóng người, Nhiễm Thanh kìm lòng không đậu mà cất tiếng hỏi: "Em bị biến thành thế này bao lâu rồi?"
Con chó đang bước đi chợt khựng lại, ngẩng đầu lén nhìn Nhiễm Thanh một cái, bộ dạng chần chừ đắn đo.
Vài giây sau, nó lắc đầu.
"Nhớ... không nhớ rõ nữa..."
Bên dưới lớp da chó, vẳng ra câu trả lời ngập ngừng, e dè của một bé gái.
Giọng điệu cô bé nghe vô cùng mờ mịt, tựa hồ chính bản thân cô cũng chẳng thể nắm rõ sự tình.
Thấy lần này cô bé vậy mà không hoảng hốt bỏ chạy, cõi lòng Nhiễm Thanh liền nhẹ nhõm đi phần nào.
Xem ra ban nãy lúc còn ở trong nhà Lý Hồng Diệp, cô bé không phải bị Nhiễm Thanh dọa cho khiếp vía. Mà là do có mặt thím Sáu ở đó nên mới không dám hó hé mở lời với y?
Nhiễm Thanh lại gặng hỏi: "Vậy còn tên của em? Em còn nhớ tên mình là gì không?"
Nhiễm Thanh thực sự muốn biết nên xưng hô với cô bé thế nào cho phải phép, chẳng nhẽ cứ gọi người ta là chó mãi sao?
Đối xử với một bé gái bằng xương bằng thịt như với một con chó, y luôn cảm thấy gượng gạo, quái gở đến lạ lùng.
Nhưng câu hỏi này của Nhiễm Thanh, một lần nữa lại khiến cô bé sững sờ.
Nó đứng đực ra giữa đường, đờ đẫn vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, tựa hồ câu hỏi này là một bài toán hóc búa nan giải tột độ.
Một lúc lâu sau, nó mới ngẩng đầu nhìn Nhiễm Thanh, rầu rĩ đáp: "Không nhớ nữa... Em... không nhớ nổi tên của chính mình..."
Cô bé lí nhí bồi thêm: "Nhưng thím gọi em là Tiểu Miên Hoa."
Nhiễm Thanh nghe mà ngớ người: "Tiểu Miên Hoa?"
Cái tên quái quỷ gì thế này...
Cái tên này chắc mẩm do thím Sáu đặt cho. Nhưng người già vùng Tường Kha lúc đặt tên, thường hay chuộng mấy cái tên kiểu như Tiểu Hồng Mai, Tiểu Hồng Diễm, Tiểu Xuân Mai... gì gì đó.