Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tim Nhiễm Thanh giật thót, trong chớp mắt đứng chết trân.
Đám người nhỏ bé đeo dây đỏ dưới chân y, phút chốc biến lại thành những mẩu xương bị buộc dây đỏ.
Bầy mặt người chết điên cuồng cắn xé, hóa thành những bãi tro hương vung vãi.
Trong đoàn người trắng bệch quái dị ấy, từng khuôn mặt mờ ảo găm chặt ánh nhìn vào Lý Hồng Diệp.
Đôi nhãn cầu đen ngòm quái dị của Lý Hồng Diệp cũng đăm đăm nhìn xoáy vào bọn chúng. Trong đôi mắt đen kịt ấy, lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.
Cuộc đối đầu im lặng cứ thế tiếp diễn.
Rốt cuộc, những bóng dáng quái dị kia cũng mang theo thứ âm thanh ồn ào ấy khuất dần về cõi xa xăm, tuyệt nhiên không hề tiến lại gần chốn này.
Nương theo sự tiêu biến của thứ âm nhạc chói tai, quái gở ấy, cánh rừng già lại một lần nữa chìm vào tĩnh mịch.
Bấy giờ Lý Hồng Diệp mới ngoắt đầu lại, dùng ánh mắt lạnh băng chằm chằm nhìn Nhiễm Thanh.
Từng nấm mồ nứt toác, những bóng quỷ lại lóp ngóp bò lên giữa bóng đêm.
Theo gót đoàn người trắng toát bỏ đi, bầy quỷ trong mồ mả lại trồi lên.
Bọn chúng một lần nữa bủa vây lấy Nhiễm Thanh trên mặt đất, rắp tâm xông tới xơi tái y.
Thế nhưng khoảnh khắc này, Nhiễm Thanh lại chẳng hề mảy may e sợ nữa.
Y hít một hơi thật sâu, chầm chậm lột bỏ chiếc mặt nạ Na hí trên mặt.
Nhìn Lý Hồng Diệp lẩn khuất trong rừng già tăm tối, nhìn bầy quỷ trùng trùng điệp điệp đang nhung nhúc bò tới từ bốn phương tám hướng, trên khuôn mặt nhợt nhạt đầm đìa mồ hôi của Nhiễm Thanh, ánh lên một tia phức tạp.
"...Tạm biệt cậu, Lý Hồng Diệp."
Nhiễm Thanh nhắm nghiền hai mắt, nhả phăng khúc xương trong miệng ra ngoài.
Giọng nói của thím Sáu, tức thì vang lên bên tai.
"Thằng nhãi! Xong việc rồi!"
…
Giọng nói của thím Sáu bất thần dội lên bên tai.
Nghe thấy âm thanh này, Nhiễm Thanh mừng rỡ như tù nhân vừa nhận được lệnh đại xá.
Y chẳng hề đắn đo lấy nửa giây, lập tức há miệng nhả phăng khúc xương đang ngậm chặt ra ngoài.
Trong tích tắc, một lực hút khổng lồ giáng xuống từ trên không trung. Nhiễm Thanh đang ngồi bệt giữa cánh rừng già tức thì bị nhấc bổng lên.
Y lao vút về phía bầu trời đen kịt với tốc độ kinh hồn. Trọng lực của đất và trời khoảnh khắc này tựa hồ đã bị đảo lộn hoàn toàn.
Nhiễm Thanh cắm đầu rơi tự do về phía bầu trời đêm trên đỉnh đầu. Cánh rừng già hoang lương, tăm tối dưới chân y đang thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt.
Lý Hồng Diệp đứng giữa cánh rừng già ngẩng đầu lên, khuôn mặt lạnh tanh vô cảm, đăm đăm nhìn theo bóng dáng Nhiễm Thanh.
Vô vàn bóng quỷ chập chờn nằm rạp dưới chân cô ta, gầm rú gào thét liên hồi.
Cảnh tượng ấy, đã in hằn sâu đậm vào tâm trí Nhiễm Thanh.
Giây tiếp theo, y đã bị bóng tối đặc quánh hoàn toàn nuốt chửng, bầy quỷ dưới rừng già triệt để biến mất khỏi tầm mắt.
Nhiễm Thanh loáng thoáng ngửi thấy thứ mùi khói nhang sặc sụa, nóng rát, thậm chí còn ngửi thấy cả mùi xú uế của cỏ cây mục nát trong cánh rừng thông cõi dương gian.
Một cảm giác may mắn đan xen với nỗi sợ hãi dư âm của kẻ vừa từ cõi chết trở về, cuộn trào trong cõi lòng y.
Hồi tưởng lại cảnh tượng kinh hoàng vừa nãy, trái tim Nhiễm Thanh vẫn đập thình thịch liên hồi.
Cái đoàn người kinh dị đột nhiên đi ngang qua đó, bọn chúng tà môn và rùng rợn đến nhường nào. Đó tuyệt đối là thứ đáng sợ nhất mà Nhiễm Thanh từng chứng kiến.
Nếu có thể, y chẳng bao giờ muốn giáp mặt cái đoàn quái gở đó thêm một lần nào nữa.
Nhưng chính sự xuất hiện của chúng, lại tình cờ giải cứu Nhiễm Thanh khỏi tình thế nghìn cân treo sợi tóc.
Đồng thời câu giờ, tranh thủ thêm được một khoảng thời gian quý báu cho y.
Rất nhanh sau đó, cảm giác chân thực của cơ thể lại ùa về.
Nhiễm Thanh mở bừng mắt, cảm nhận toàn thân đang đau nhức ê ẩm. Khoang mũi cũng ngửi thấy thứ mùi không khí ẩm ướt, mục nát đặc trưng của rừng thông.
Y chật vật lồm cồm bò dậy, mới phát hiện bản thân đang nằm ngửa trong cỗ quan tài của Lý Hồng Diệp.
Nhưng bên trong quan tài lại trống hoác, chỉ có mỗi mình y, hoàn toàn không thấy bóng dáng thi thể Lý Hồng Diệp đâu.
Dưới luồng sáng lờ mờ của chiếc đèn pin, thím Sáu đang đứng bên mép hố bùn, giơ cao đèn pin, đăm đăm nhìn chòng chọc vào y.
Thấy Nhiễm Thanh bình an vô sự, thím Sáu thở phào nhẹ nhõm: "Xong việc rồi!"
"Thằng nhãi, tự mày lóp ngóp bò lên đi, để tao còn đậy nắp quan tài lại."
Thím Sáu lên tiếng hối thúc. Nhiễm Thanh cảm nhận cơ thể đang cứng đờ, nhức mỏi tột độ, hai tay bấu chặt vào thành quan tài, chật vật trèo ra ngoài.
Bộ đồng phục trên người y bám đầy lòng đỏ trứng gà đã khô khốc, tỏa ra mùi tanh tưởi nhàn nhạt.
Vừa lết ra khỏi hố bùn, Nhiễm Thanh lập tức cảm thấy toàn thân nhói buốt như kim châm. Thứ cảm giác đau đớn ấy, hệt như hồi bé chạy chơi trong ruộng ngô bị sâu róm quẹt phải. Vừa tê dại, ngứa ngáy, vừa nhức nhối đến mức không sao chịu đựng nổi.