Đám người phản ứng lại, nhao nhao lớn tiếng kêu la.

Trương Sâm nhìn về phía Lợi Na, thấp giọng nói: “Nếu bọn họ thành công thu hút Dị Thường Giả tới gần, chúng ta đừng chạy.”

“Ừm.” Lợi Na gật đầu biểu thị đã hiểu.

Đây là canh bạc của kẻ tuyệt vọng, tuy có một tia sinh cơ, nhưng thực tế lại cực kỳ nguy hiểm, bọn họ có át chủ bài cho nên không cần thiết phải mạo hiểm.

Trương Sâm tuy là hảo tâm mới để những Miễn Dịch Giả này tiến vào lĩnh vực lánh nạn, nhưng thực tế đáy lòng cũng có tính toán của riêng mình.

Tỷ như khi xuất hiện tình huống tương tự, nếu chỉ có hắn cùng Lợi Na ở đây, vậy thì chỉ có thể sử dụng năng lực bao ship rời đi.

Nhưng hiện tại có thêm những người này, những người này vì để có thể sinh tồn tiếp, sẽ nghĩ đủ mọi cách đối phó nam tử ngạo mạn, trong đó sẽ nảy sinh đủ loại biến số, thậm chí xuất hiện khế cơ không cần phát động át chủ bài cũng có thể đào ly.

Việc Trương Sâm cùng Lợi Na hiện tại phải làm là bảo vệ tốt Kiếm Thanh Xuân, những chuyện khác đều có thể tạm thời gác sang một bên.

Bởi vì trận chiến của Phì Long và cự long trước đó, đa số Dị Thường Giả đều nhao nhao chạy trối chết, mỗi người một ngả. Tuy có không ít Dị Thường Giả chém giết lẫn nhau, nhưng số lượng Dị Thường Giả sống sót lại không hề ít, hơn nữa phần lớn đều là Dị Thường Giả cấp bậc tinh nhuệ.

Một bộ phận Dị Thường Giả thính tai, lúc này liền nhao nhao tiến về hướng phát ra âm thanh.

Một Dị Thường Giả mọc bốn cánh tay đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người.

Dị Thường Giả này vóc dáng không lùn, quan sát bằng mắt thường phải trên một mét chín, nhưng lại gầy một cách quỷ dị, do đó cơ thể lộ ra mười phần thon dài.

Khuôn mặt của gã mang đến cho người ta một loại cảm giác tương tự như hồ ly, đôi mắt hẹp dài kia lộ ra sự xảo trá.

“Thì ra là một đám cừu non đang hát khúc bi ca trước khi chết, ta còn tưởng rằng là ai đang khiêu khích ta chứ.” Gã nhìn đám người đang lớn tiếng kêu la, chậm rãi mở miệng nói.

Gã vừa mở miệng này, lập tức thu hút sự chú ý của nam tử ngạo mạn.

Nam tử ngạo mạn xoay người đạp chân một cái, mặt đất mãnh liệt lún xuống hình thành một dấu chân sâu năm centimet, gần như là nháy mắt xuất hiện trước mặt nam tử bốn tay, móng vuốt sắc bén nhanh chóng cắt về phía nam tử bốn tay.

Bất quá nam tử bốn tay này cũng không đơn giản, khoảnh khắc nam tử ngạo mạn xuất thủ, hai cánh tay của gã đã giơ lên phòng ngự, khi phát hiện cánh tay của mình nháy mắt bị cắt ra hơn phân nửa, gã liền dùng bả vai phát lực hướng về phía ngực nam tử ngạo mạn mãnh liệt húc một cái, bản thân nhẹ bẫng lùi về sau.

Nam tử ngạo mạn lúc này hoàn toàn ở trong trạng thái cuồng hóa, tuy bị húc một cái, nhưng cơ ngực cường đại phòng ngự kinh người, căn bản không bị thương, cho nên khi nam tử bốn tay lùi về sau, gã liền bám sát theo sau.

Lúc này Miễn Dịch Giả trong lĩnh vực nhao nhao đỡ xe đạp lên, vài Miễn Dịch Giả to gan, mãnh liệt đạp bàn đạp, đạp xe đạp lao ra khỏi lĩnh vực.

“Khoan đã, đó là Ngân Hồ, đừng ra ngoài!” Trong lĩnh vực, một nam tử toàn thân phát run lúc này mới phản ứng lại, hướng về phía Miễn Dịch Giả rời khỏi lĩnh vực rống to.

Bất quá hiển nhiên những Miễn Dịch Giả rời khỏi lĩnh vực kia đều căn bản không có tinh lực dư thừa để nghe gã nói chuyện, hơn nữa cung đã giương không có tên quay đầu, lúc này quay đầu ngược lại càng nguy hiểm.

Trương Sâm nhìn về phía nam tử, nhíu mày nói: “Ngươi biết lai lịch của nam tử bốn tay kia?”

“Ừm, gã bị chúng ta gọi là Ngân Hồ, tính cách hỉ nộ vô thường, hơn nữa thích chăn nuôi người khác, coi người như cừu non mà đối đãi, gã tuyệt đối sẽ không buông tha những người đó, hiện tại ra ngoài... tuyệt đối sẽ chết!” Nam tử gật đầu nói, cơ thể còn hơi phát run.

Bên kia, nam tử bốn tay cũng chính là Ngân Hồ đôi mắt khẽ híp lại, tròng mắt liếc nhìn những Miễn Dịch Giả đang bỏ trốn một cái, bước chân nhanh chóng lùi về sau, nam tử ngạo mạn gầm cuồng một tiếng, móng vuốt vung vào khoảng không, tiếp đó lại ôm chộp về phía nam tử bốn tay.

“Vừa vặn vừa rồi vì để ngăn cản dư ba chiến đấu của Phì Long, đã vứt bỏ vài cơ thể, cơ thể của các ngươi liền để ta sử dụng đi!” Ngân Hồ lộn nhào ra sau một cái, tránh được cú ôm chộp chí mạng của nam tử ngạo mạn, giữa vài cú lộn nhào đã đi đến bên cạnh vài Miễn Dịch Giả đang đạp xe đạp, cánh tay mãnh liệt giơ lên.

Sắc mặt vài Miễn Dịch Giả đại biến, nhưng lúc này ngoại trừ liều mạng đạp xe đạp, căn bản không có bất kỳ cách nào phản kháng.

Một chớp mắt, cánh tay Ngân Hồ mọc ra lượng lớn xúc tu, trực tiếp trói chặt những Miễn Dịch Giả này, tiếp đó vung tay một cái, những Miễn Dịch Giả này liền kêu thảm thiết ngã từ trên xe đạp xuống, xúc tu mãnh liệt co rút lại, Miễn Dịch Giả liền bị kéo đến trước mặt nam tử bốn tay.

“Đừng giết ta!” Một Miễn Dịch Giả bị trói gào khóc kêu to.

Ngân Hồ mỉm cười nói: “Đương nhiên sẽ không giết ngươi, chúng ta sẽ cùng nhau vĩnh sinh!”

Gã tóm lấy đầu Miễn Dịch Giả này, cánh tay đột nhiên như mãng xà há cái miệng đẫm máu nuốt Miễn Dịch Giả vào trong, cơ thể Miễn Dịch Giả trong cánh tay gã điên cuồng vặn vẹo, đột nhiên cánh tay mãnh liệt co rút lại, cơ thể Ngân Hồ thì mãnh liệt bành trướng lên.

Nói thì chậm, thực tế mọi thứ đều phát sinh vô cùng nhanh.

Lúc này nam tử ngạo mạn mới vừa chạy tới, móng vuốt nháy mắt cắt về phía Ngân Hồ, xúc tu của Ngân Hồ nhoáng lên, một Miễn Dịch Giả bị cuốn lấy trong tiếng kêu gào thảm thiết bị ném về phía nam tử ngạo mạn, giây tiếp theo liền bị phanh thây thành tám mảnh.

Bất quá điều này cũng tranh thủ được thời gian cho Ngân Hồ, khoảnh khắc khối máu thịt văng tứ tung, Ngân Hồ đá một cước lên ngực nam tử ngạo mạn, mượn cỗ lực này mang theo vài Miễn Dịch Giả nhanh chóng bay lùi.

Trong lĩnh vực, vài Miễn Dịch Giả còn lại đều là lòng vẫn còn sợ hãi, nếu bọn họ cũng đi theo ra ngoài, e rằng kết quả chính là Ngân Hồ khống chế thêm vài bia đỡ đạn, cuối cùng không phải bị chính Ngân Hồ nuốt chửng thì là bị coi như lá chắn thịt bị nam tử ngạo mạn xé xác.

Hơn nữa hiện tại Ngân Hồ rất rõ ràng là di chuyển vòng quanh lĩnh vực, thậm chí có một lần hướng về phía lĩnh vực xuất thủ xác nhận sự tồn tại của lĩnh vực, căn bản không có ý định rời đi.

Vốn muốn dẫn sói đuổi hổ, ai ngờ lại thành cõng rắn cắn gà nhà, tình cảnh của bọn họ càng thêm nguy hiểm.

“Ngân Hồ kia kiên trì không rời đi, rõ ràng là vẫn còn thủ đoạn chưa sử dụng, chúng ta chờ đợi cơ hội, ngươi tùy thời chuẩn bị xạ kích.” Trương Sâm ánh mắt miễn cưỡng nhìn nam tử ngạo mạn và Ngân Hồ một truy một đuổi, nói với Lợi Na.

Lợi Na gật đầu, hai mắt luôn bám theo sự di chuyển của hai người mà di chuyển, tinh thần tập trung chưa từng có.

Nàng cũng không muốn mạo hiểm sử dụng năng lực bao ship, dù sao một khi điểm rơi có lượng lớn Dị Thường Giả hoặc sinh vật dị thường, nàng và Trương Sâm sẽ khó thoát khỏi cái chết.

Nếu nói nam tử ngạo mạn sau khi cuồng hóa thành Cuồng Sư Huyết Sắc là tập hợp sức mạnh và tốc độ vào một thân, vậy thì Ngân Hồ lại là tập hợp sự linh xảo và mẫn tiệp vào một thân, động tác của gã vô cùng nhẹ nhàng uyển chuyển, thường là mũi chân điểm nhẹ mặt đất, liền có thể tránh được cú vồ của nam tử ngạo mạn, trơn tuột hệt như lươn.

Gã lúc này vừa né tránh, vừa lợi dụng cánh tay cắn nuốt Miễn Dịch Giả bắt được, những Miễn Dịch Giả này đều đang gào khóc thảm thiết, toàn bộ đều đã tinh thần sụp đổ.

Nói thật, điều này khiến người trong lĩnh vực có một loại cảm giác thỏ tử hồ bi, nhưng mọi người giờ khắc này chỉ có cảm giác vô lực sâu sắc, bọn họ chỉ có thể nhìn những người này bị Ngân Hồ ăn thịt, cái gì cũng không làm được.

Ngân Hồ mỗi khi cắn nuốt một người, cơ thể đều sẽ trở nên cường tráng hơn một chút, hơn nữa động tác cũng dần dần trở nên du nhận hữu dư.

Khi gã nuốt xuống Miễn Dịch Giả cuối cùng, rốt cuộc dừng lại.

Gã nhìn về phía nam tử ngạo mạn đang lao tới, bình tĩnh mở miệng nói: “Thực lực của ngươi coi như không tồi, đáng tiếc... y nguyên chỉ là tạp chủng không có não.”

Khoảnh khắc nam tử ngạo mạn xuất thủ, gã giơ hai cánh tay bên phải lên quấn vào nhau như bánh quẩy.

Thịt Thể Băng Hoại Quyền!

Thong dong tránh được móng vuốt sắc bén, nắm đấm của Ngân Hồ trực tiếp đánh lên ngực nam tử ngạo mạn.