Cơ thể của Dị Thường Giả này, giữa chừng liền bắt đầu xuất hiện biến hóa.
Xương cụt của gã chui ra ngoài cơ thể, khoảnh khắc tiếp theo liền bị lượng lớn cơ bắp cùng với chất xương bao phủ, thoạt nhìn giống như răng cưa, phần đuôi thì giống như mũi thương.
Khoảnh khắc chiếc đuôi của gã đâm ra, nam tử dẫn đầu lập tức xoay người cứu viện, nhanh chóng chắn trước mặt các Miễn Dịch Giả, lợi dụng kiếm Nhật đỡ lấy đòn công kích chí mạng này.
“Tốc độ cũng không tồi, ngươi sẽ không phải là loại hình chỉ được tăng cường thể chất trong truyền thuyết chứ?” Nam tử thấy nam tử dẫn đầu chống đỡ được công kích của mình, lúc này cười hì hì nói.
Khoảnh khắc tiếp theo, gã thao túng chiếc đuôi tiến công với tốc độ siêu cao, trong phạm vi ba mét toàn bộ đều là cái bóng chiếc đuôi của gã, lực đạo công kích của chiếc đuôi này thực ra tịnh không lớn, vấn đề là tốc độ phi thường nhanh, mỗi giây có thể công kích trên sáu mươi lần, người bình thường gần như trong nháy mắt đã có thể bị chiếc đuôi này đánh thành thịt nát.
Nam tử dẫn đầu cắn chặt răng, hai mắt khóa chặt trên chiếc đuôi của nam tử, tay vung vẩy theo sự di chuyển của đôi mắt, dốc sức chống đỡ công kích.
Bất quá hiển nhiên tốc độ của gã không bằng đối phương, có vài lần chống đỡ vô cùng miễn cưỡng, thậm chí bị chiếc đuôi vạch rách da, máu tươi không ngừng nhỏ xuống mặt đất, chớp mắt mặt đất đã xuất hiện vũng máu lớn.
Hai người đánh nhau tốc độ cao gần hai phút, cuối cùng nam tử mất kiên nhẫn lùi lại, chằm chằm nhìn nam tử dẫn đầu lạnh lùng nói: “Tiếp theo... một hơi giải quyết ngươi!”
“Ngươi quá chậm!” Lúc này nam tử bịt mặt mở miệng nói, cơ thể trực tiếp rơi xuống từ trên bức tường.
Nam tử khó chịu nói: “Cho ta thêm một phút, đảm bảo giải quyết hắn!”
“Thôi đi, vẫn là để ta làm cho!” Nam tử bịt mặt lạnh lùng nói, khoảnh khắc tiếp theo nửa thân dưới hung hăng phồng lên, lượng lớn thịt mọc ra từ nửa thân dưới, chớp mắt hình thành cơ thể tương tự như con nhện.
Gã từ chiều cao khoảng một mét tám, trực tiếp biến thành quái vật khổng lồ vượt quá ba mét.
Tất cả Miễn Dịch Giả đều lộ ra biểu tình kinh hãi, từng người run lẩy bẩy, nhưng lại không dám có bất kỳ động tác nào.
Nam tử nhìn thấy nam tử bịt mặt biến thân rồi, khó chịu “Xùy” một tiếng, tiếp đó liền nhanh chóng lùi lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, nam tử bịt mặt chậm rãi tới gần, nhạt giọng nói: “Các ngươi đã đưa ra một lựa chọn ngu xuẩn, đã to gan phản kháng ý chí của bệ hạ, vậy thì các ngươi bắt buộc phải chết hai phần ba số người, chỉ có một phần ba số người có thể trở thành thần dân của bệ hạ.”
Nam tử dẫn đầu hai tay cầm đao, chắn trước mặt tất cả mọi người.
“Muốn giết người, vậy thì bước qua ải của ta trước đã!” Gã trừng mắt nhìn nam tử bịt mặt, lạnh lùng nói.
Tuy gã nói rất có khí thế, nhưng sắc mặt lại vô cùng tái nhợt, mất máu quá nhiều dẫn đến thực lực hiện tại của gã giảm sút không ít, đừng nói là nam tử bịt mặt này, cho dù là kẻ trước đó gã cũng chưa chắc là đối thủ.
Nam tử bịt mặt ánh mắt đạm mạc liếc gã một cái, khoảnh khắc tiếp theo thân nhện hung hăng nhô cao, mông nhắm chuẩn tất cả mọi người, trực tiếp phun ra lượng lớn tơ nhện.
Mọi người không kịp phòng bị, trực tiếp bị con nhện tóm gọn, cơ thể dính chặt trên bức tường không thể động đậy, cho dù là nam tử dẫn đầu cũng đồng dạng như vậy.
“Kẻ yếu thì bớt nói khoác đi, các ngươi không hiểu rõ điểm vĩ đại của bệ hạ, cho nên ta có thể tha thứ cho sự vô tri của các ngươi, nhưng các ngươi dẫu sao cũng là làm trái ý chí của bệ hạ, cho nên bắt buộc phải chịu trừng phạt nghiêm khắc.” Nam tử bịt mặt từng bước tới gần, tiếp đó cúi người nhìn nam tử dẫn đầu, lạnh lùng nói.
Bất quá đúng lúc này, một thanh đao lóe lên rồi biến mất, cái đầu của nam tử bịt mặt trực tiếp bị chém xuống, vết thương xuất hiện dấu vết cháy đen, tỏa ra một cỗ mùi thịt nướng.
“Ta rất tò mò, tên rùa rụt cổ Trần Nghĩa kia rốt cuộc có điểm gì vĩ đại, nhưng ta nghĩ ngươi đã không còn cách nào giải thích cho ta nữa rồi.” Trong không khí truyền đến giọng nói của nam tử, khoảnh khắc tiếp theo thi thể của nam tử bịt mặt nhanh chóng bị cắt xẻ, chớp mắt biến thành vô số khối thịt, hơn nữa đều tỏa ra mùi thịt nướng.
Một Dị Thường Giả khác lập tức cảnh giác lên, gầm lớn: “Ai, có gan thì ra đây!”
“Xin lỗi, ngươi không có tư cách biết ta là ai, mà ta cũng không có hứng thú giải thích thân phận của mình với một kẻ chết!.”
Giọng nói của nam tử truyền đến, Dị Thường Giả này lập tức thao túng chiếc đuôi công kích vị trí phát ra giọng nói, nhưng khoảnh khắc tiếp theo chiếc đuôi lại bị cắt đứt, âm thanh xèo xèo truyền ra từ vị trí chiếc đuôi bị cắt đứt, Dị Thường Giả này tức thì phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.
“Bệ hạ của các ngươi phỏng chừng phải đau lòng một thời gian rồi, dẫu sao người phái ra toàn bộ đều chết ở bên ngoài, thật sự là quá đáng tiếc.” Giọng nói của nam tử lại lần nữa truyền đến, khoảnh khắc tiếp theo Dị Thường Giả này ngậm miệng rồi, dẫu sao cái đầu bị chém xuống, muốn tiếp tục kêu thảm cũng hết cách rồi.
Nam tử dẫn đầu và các Miễn Dịch Giả khác bị dính trên bức tường, trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả những điều này, quả thực không dám tin vào mắt mình, hai kẻ địch mạnh đến mức không tưởng, chớp mắt vậy mà cứ thế chết rồi, hơn nữa còn là chết không có chút sức phản kháng nào.
Lúc này Cổ Thần lăng không xuất hiện, trong tay cầm Thảm Tàng Hình và Hoàn Thủ Đại Đao.
Y đi đến trước mặt nam tử dẫn đầu, mỉm cười nói: “Xin lỗi, vì trấn bên cạnh cũng có người cần tiếp ứng, làm chậm trễ một chút thời gian, không sao chứ?”
“Không sao, có thể giúp chúng ta gỡ mấy thứ này ra được không?” Nam tử dẫn đầu ngây ngốc nhìn Cổ Thần, tiếp đó trả lời.
Cổ Thần gật đầu nói: “Được, ta tên Cổ Thần, còn ngươi?”
“Bạch Chính Dương, Bạch trong màu trắng, Chính trong chính khí, Dương trong dương cương.” Nam tử dẫn đầu trả lời.
Cổ Thần mỉm cười nói: “Ngươi khá lắm, đến cuối cùng đều không nhận túng, đi thôi, trong lãnh địa đã đang chuẩn bị đồ đạc chiêu đãi các ngươi rồi.”
Nói thật, nhìn thấy Dị Thường Giả ngạo mạn như Bạch Chính Dương, tâm tình của Cổ Thần rất không tồi, dẫu sao hai người đều là Dị Thường Giả thiên về lý tính, coi như là cùng một loại người.
Sau khi tất cả mọi người đều thoát khỏi tơ nhện, mọi người cùng nhau rầm rộ đi tới trấn Lam Thông.
Cổ Thần đi phía trước, nói về tình hình trong lãnh địa.
Hôm nay hiển nhiên là một ngày tốt lành, các hướng khác cũng có người gia nhập, tính cả đội ngũ của Bạch Chính Dương, đã có xấp xỉ hàng ngàn người chạy tới, trong lãnh địa mọi người đều bận rộn hẳn lên, đang an trí những người không quản ngàn dặm xa xôi chạy tới này.
Hơn nữa có thể dự kiến, vài ngày tới chắc chắn sẽ còn nhiều người hơn chạy tới, dẫu sao lộ trình có xa có gần, chắc chắn vẫn còn người đang trên đường.
“Cổ Thần tiên sinh, lãnh địa thật sự an toàn như trong radio tuyên truyền sao?” Một phụ nữ lúc này mở miệng hỏi.
Cổ Thần đi phía trước, gật đầu nói: “Lãnh địa có hộ tráo tồn tại, chỉ cần không tùy tiện rời khỏi phạm vi bảo vệ của hộ tráo, có thể đảm bảo an toàn cho mọi người.”
“Trương Sâm lãnh chúa là dự định kiến lập một quốc gia chế độ quân chủ sao?” Mọi người thấy Cổ Thần nguyện ý trả lời câu hỏi, lập tức có một nam tử gầy gò hỏi.
Cổ Thần tịnh không nổi giận, mà là hỏi ngược lại: “Vậy ngươi cho rằng hiện tại thích hợp kiến lập quốc gia như thế nào? Quốc gia bỏ phiếu bầu tổng thống như nước ngoài, hay là tiếp tục dùng bộ quy tắc của quá khứ?”
“Không phải, chỉ là muốn tìm hiểu một chút kết cấu thế lực của lãnh địa, xem bản thân có thể làm gì.” Nam tử giải thích.
Bọn họ là nạn dân đến nương tựa, lấy đâu ra tư cách chỉ tay năm ngón đối với chế độ lãnh địa của người khác.
Cổ Thần tiếp theo kiên nhẫn giảng giải quy củ trong lãnh địa cùng với đủ loại tình hình, giúp những người này nhanh chóng hòa nhập vào lãnh địa hơn, phát huy tác dụng của mỗi người.
Trước mắt tài nguyên trong lãnh địa đều tập trung vào tay Trương Sâm, bất luận là lương thực hay tất cả những thứ khác, toàn bộ đều thuộc sở hữu của Trương Sâm, sau đó mới thống nhất tiến hành phân bổ, có chút mùi vị của cộng sản.
Nhưng trong lãnh địa là nhất ngôn đường của Trương Sâm.
Ý chí của Trương Sâm là ý chí tối cao, trong những người khác chỉ có những người như Trương Cửu Châu và Cổ Thần có quyền kiến nghị, nhưng quyền quyết định cuối cùng y cựu nằm trong tay Trương Sâm.
Phàm là người nương tựa Trương Sâm, Trương Sâm sẽ xem xét sở trường của bọn họ, cố gắng để mỗi một người đều có thể phát huy điểm mạnh của mình, còn về những người không có sở trường, thì sẽ phân bổ đến các cương vị, đi theo người có sở trường tiến hành học tập cùng với lao động.
Còn về phương diện pháp luật, loạn thế phải dùng trọng điển.
Pháp luật trong lãnh địa của Trương Sâm tuy không nhiều, nhưng lại tương đương nghiêm khắc.
Giết người, cưỡng hiếp, trộm cắp, chỉ cần phạm tội chắc chắn sẽ bị trọng phạt, tuy không có tử hình, nhưng thảm nhất chính là trở thành chuột bạch, để bọn Trương Sâm thí nghiệm đủ loại đạo cụ thần kỳ, cuối cùng chết như thế nào ngay cả Trương Sâm cũng không dám đảm bảo.
Cổ Thần nói rõ ràng rành mạch quy củ trong lãnh địa, những người này đại khái coi như là hiểu rõ tình hình của lãnh địa.
Tuy hình phạt rất tàn khốc, nhưng thực tế lại càng có thể bảo đảm an toàn cho những người tuân kỷ thủ pháp đó, dẫu sao bất luận là giết người hay các hành vi phạm tội khác, trong mắt mọi người đều là chuyện tội phạm mới làm, đã phạm tội rồi, vậy thì chết cũng đáng đời.
Không có ai sẽ đồng tình với loại người như vậy.
Mọi người đi ba giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến trấn Lam Thông.
Ở rìa trấn Lam Thông, có thể nhìn thấy rất nhiều biển chỉ dẫn, đây đều là mới gấp rút làm ra gần đây.
“Mọi người đều nắm tay nhau, nếu không không vào được.” Cổ Thần lúc này nói với mọi người.
Cây Thủ Hộ có năng lực phân biệt, Cổ Thần là cam tâm tình nguyện dẫn người khác tiến vào lãnh địa, cho nên có thể dẫn người tiến vào, nếu là bị người khác uy hiếp, vậy thì chỉ có lãnh dân mới có thể tiến vào, mà kẻ uy hiếp sẽ bị hộ tráo bắn ra ngoài.
Trừ phi có đủ thực lực xông bừa vào lãnh địa, nếu không không có cách nào dùng mánh khóe tiến vào lãnh địa.
Đương nhiên, nếu kẻ địch vốn dĩ đã ở trong lãnh địa, vậy thì hộ tráo cũng hết cách rồi.
Cổ Thần dẫn đám người Bạch Chính Dương tiến vào trong hộ tráo, tiếp đó xoay người nhìn mọi người cười nói: “Được rồi, các ngươi đã tiến vào bên trong lãnh địa, tiếp theo các ngươi đi theo biển chỉ dẫn, sẽ có người sắp xếp chỗ ở cho các ngươi, cuối cùng... hoan nghênh các ngươi đến với tịnh thổ cuối cùng, các ngươi đều an toàn rồi!”
Y còn cần đi tuần tra các khu vực khác, nếu gặp phải thuộc hạ của Trần Nghĩa thì trực tiếp tiến hành ám sát, gặp phải Miễn Dịch Giả chạy tới thì đưa về lãnh địa.
Bởi vì hiện tại người có thể dùng trong lãnh địa không nhiều, cho nên y thực ra rất bận.
Bọn Bạch Chính Dương tận mắt nhìn Cổ Thần rời đi, tiếp đó liền men theo biển chỉ dẫn tiến lên, mọi người dần dần thả lỏng, ríu rít phát biểu ý kiến của mỗi người.
Mọi người men theo biển chỉ dẫn tiến lên, đi khoảng hai mươi phút, đến một quảng trường.
Trên quảng trường này xếp thành hàng dài, phía trước nhất là một nam một nữ, đang đăng ký thông tin.
“Các ngươi là người mới tới đúng không, xin mời tới đây xếp hàng..”
Bạch Chính Dương lúc này nghe thấy giọng nói của nữ hài, kỳ quái quét mắt nhìn bốn phía lại không nhìn thấy người, trong lòng bất giác có chút nghi hoặc.
“Xin hãy nhìn xuống dưới, ta ở chỗ này!!.”
Tiếp đó gã lại nghe thấy giọng nói của nữ hài, trong lòng càng thêm kỳ quái, bất quá lần này gã có lưu ý hướng của giọng nói, bất giác cúi đầu nhìn sang, lập tức phát hiện trên mặt đất vậy mà có một mô hình đang nhìn gã.
“Xin chào, ta là chỉ đạo viên ở đây, ngươi có thể gọi ta là Công chúa đại nhân, hoặc gọi ta là Công chúa điện hạ, bây giờ ngươi và những người phía sau đi ra đằng kia xếp hàng, đợi đăng ký xong thông tin cơ bản, rồi hẵng đi bái kiến Lãnh chúa đại nhân.” Người đậu phộng thấy Bạch Chính Dương chú ý tới mình, lúc này kiêu ngạo ưỡn ngực ngẩng đầu nói.
Mắt Bạch Chính Dương suýt chút nữa lồi ra, mô hình vậy mà lại biết nói chuyện!