Lợi Na cũng không dây dưa quá nhiều trên vấn đề này, sau khi Trương Sâm trả lời, nhận lấy tờ giấy Thiết Hoa Nhan đưa tới, đọc: “Trương Sâm lĩnh chủ, ta là một trượng phu bình thường, ta có một thê tử tốt và một nữ nhi đáng yêu, ta luôn cảm thấy bất an sâu sắc, mặc dù Lĩnh chủ đại nhân ngài vô cùng cường đại, chẳng lẽ không cần binh lính bảo vệ nơi tươi đẹp này sao, ta muốn biết ngoại trừ người được Cổ Thần nguyên soái chọn trúng có thể tham gia chiến đấu, còn có con đường nào khác không?”
“Vị tiên sinh này, ta hiểu suy nghĩ của ngươi, bất quá trước mắt lãnh địa còn quá nhỏ, nhân khẩu cũng không nhiều, cho nên không cần trưng binh quy mô lớn, bất quá sau này lãnh địa chắc chắn sẽ thành lập quân đội chính thức, nhưng tạm thời chúng ta cũng không cần quân đội, nhiều nhất chính là thành lập mấy tiểu đội đặc chiến là đủ rồi.” Trương Sâm hơi thở phào nhẹ nhõm, may mà không phải là loại câu hỏi tình tình ái ái kia, thế là đứng đắn trả lời.
Thực ra hắn đã sớm cùng Cổ Thần thương nghị qua vấn đề phương diện này.
Nếu như lãnh địa tiếp tục mở rộng, vậy chắc chắn là phải thành lập quân đội, vấn đề là bây giờ đất nhỏ người ít, thành lập tiểu đội tác chiến đặc thù liền hoàn toàn đủ rồi.
Hơn nữa thành viên của tiểu đội tác chiến, tương lai chính là nòng cốt phát triển quân đội, suy cho cùng quân đội không phải là chơi đồ hàng, tướng lĩnh bắt buộc phải là người tin tưởng được mới có thể đảm nhiệm, trung thành là một phương diện, phương diện khác cũng phải có đủ năng lực.
Thành viên tiểu đội mà Cổ Thần dẫn dắt, tương lai chính là tướng quân, thiếu tướng trong quân đội.
“Lĩnh chủ đại nhân, tại sao công trình kiến trúc trong lãnh địa lại kỳ lạ như vậy?” Thiết Hoa Nhan lúc này cầm một tờ giấy, mở miệng dò hỏi.
Trương Sâm nhịn không được cười ra tiếng, nói: “Vậy ngươi phải hỏi Trương lão, trong lãnh địa có rất nhiều công trình kiến trúc đều là do hắn thiết kế.”
“Lĩnh chủ đại nhân, ta là một đạo diễn, ta hy vọng có thể quay phim tuyên truyền, sau đó dùng để tuyên truyền lãnh địa, có được không?” Lợi Na tiếp đó đọc.
Trương Sâm bất đắc dĩ nói: “Xin hỏi ngươi quay cho ai xem? Người bên ngoài căn bản không có điều kiện xem video, chúng ta ở đây có điều kiện, vấn đề là mọi người đều biết tình huống của lãnh địa, cần dùng đến tuyên truyền sao?”
Bây giờ lãnh địa là trăm phế đợi hưng, tổng cộng mới mấy vạn nhân khẩu, mà có thể làm việc tổng cộng mới hơn một vạn người, các ngành các nghề đều cần người đi vận hành, Trương Sâm căn bản sẽ không cân nhắc vấn đề phương diện giải trí.
Tiếp theo, Lợi Na đặt câu hỏi, Trương Sâm trả lời, một hỏi một đáp, thời gian trôi qua một giờ, chương trình cuối cùng cũng đến hồi kết.
Mặc dù chỉ là trả lời câu hỏi, nhưng cư dân lãnh địa có một số câu hỏi quả thực là hắn không nghĩ tới hoặc bỏ qua, có thể nói lần tham gia chương trình này hắn thu hoạch rất lớn, cho nên trước khi chương trình kết thúc, hắn liền thông qua phát thanh nói cho cư dân trong lãnh địa biết, hắn sẽ chuẩn bị một hòm thư góp ý, sau này ai nếu có kiến nghị hoặc ý kiến hay, đều có thể bỏ vào hòm thư góp ý, hắn sẽ định kỳ xem xét.
Sau khi chương trình kết thúc, Trương Sâm cùng Lợi Na đi xem giáo trình đã biên soạn một chút.
Giáo trình này quả thực có sự khác biệt rất lớn so với trước đại tai nạn, đầu tiên trong giáo trình giới thiệu chi tiết tình huống của Dị Thường Giả, thậm chí còn ghi chép một phần sinh vật dị hóa, còn có chính là pháp luật trong lãnh địa vân vân.
Giáo trình tổng cộng có ba quyển, lần lượt là ngữ văn, toán học, sinh tồn.
Ngữ văn không chỉ dạy người biết chữ, đồng thời còn sẽ liên quan đến nội dung các phương diện, ví dụ như thi ca, danh tác văn học vân vân.
Toán học thì không có gì để nói rồi, Trương Sâm xem xong suýt chút nữa bật cười, tốc độ chạy của ngươi là XXX, tốc độ của Dị Thường Giả là XXX, sau bao nhiêu thời gian, ngươi sẽ bị Dị Thường Giả bắt được và ăn thịt.
Câu hỏi như vậy, Trương Sâm rất muốn hỏi một chút, diện tích bóng ma tâm lý của đồng học giải bài là bao nhiêu.
Quyển sách sinh tồn này, Trương Sâm thì xem tương đối kỹ, suy cho cùng nội dung của quyển sách này rất tạp nham, nhưng quả thực là mấu chốt sinh tồn của rất nhiều người trong lãnh địa, ví dụ như giải thích chi tiết năng lực đặc thù của một số Dị Thường Giả, còn có những vị trí tuyệt đối không thể trốn tránh vân vân.
Trương Sâm xem xong đều mở rộng tầm mắt, hắn nhìn về phía Lợi Na hỏi: “Quyển sách này ai biên soạn?”
“Do ta và Khổng Văn cùng nhau biên soạn, nội dung là mọi người tự phát cung cấp, chúng ta trải qua kiểm chứng sau đó mới đưa vào giáo trình.” Lợi Na cầm bút đang viết gì đó, đầu cũng không quay lại trả lời.
Trương Sâm tò mò nói: “Ai đi kiểm chứng?”
“Cổ Thần a.” Lợi Na trả lời.
Thực ra kiểm chứng cũng chỉ là cách làm bảo hiểm, những nội dung này tương lai sẽ dạy cho trẻ con của lãnh địa, những người cung cấp tư liệu kia trừ phi muốn hại chết hài nhi của mình, nếu không chắc chắn không dám cung cấp tin giả.
Trương Sâm đột nhiên nhớ tới một chuyện, mắt của nữ nhi Cổ Thần là Phỉ Nhã có thể dùng Cung Tái Sinh chữa trị không?
Năng lực của Cung Tái Sinh thực ra rất đặc biệt, năng lực chữa trị vô cùng cường đại, vấn đề là mắt của Phỉ Nhã bây giờ đã sớm đóng vảy, có thể chữa trị hay không thật đúng là khó nói.
Trương Sâm nói suy nghĩ cho Lợi Na biết, Lợi Na không nói hai lời đứng dậy kéo Trương Sâm liền đi, vừa đi còn vừa nhả rãnh, chuyện này có gì mà phải do dự, thử một chút chẳng phải sẽ biết sao.
Hai người đi tới nhà trẻ, tiếp đó liền tìm thấy Phỉ Nhã đang bị một đám trẻ con vây quanh trò chuyện.
Lợi Na nói rõ tình huống với Phỉ Nhã xong, những đứa trẻ khác nhao nhao vui vẻ truyền cáo lẫn nhau, sau đó nhường chỗ cho Trương Sâm thi triển.
Nói thật, Trương Sâm không rõ chuyện này rốt cuộc có thể thành công hay không, hắn chỉ sợ hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn, bất quá đã Lợi Na đều đã nói tình huống cho Phỉ Nhã biết, Phỉ Nhã cũng gật đầu nguyện ý thử nghiệm, hắn đành phải lấy Cung Tái Sinh ra, kéo cung súc lực một khoảng thời gian, tiếp đó nhắm ngay Phỉ Nhã bắn ra một mũi tên.
Mũi tên chìm vào trong cơ thể Phỉ Nhã, sắc mặt Phỉ Nhã lập tức hồng hào hơn nhiều, nhưng qua chốc lát nàng khẽ nhíu mày, tiếp đó lắc đầu biểu thị không nhìn thấy.
Lợi Na lúc này trầm mặc chốc lát, tiếp đó mở miệng nói: “Có phải là bởi vì vết thương đã đóng vảy, cho nên không thể chữa trị?”
“Có thể là chuyện như vậy.” Trương Sâm gật đầu nói.
Lợi Na lấy ra một thanh chủy thủ, tiếp đó xắn tay áo lên, lộ ra một vết sẹo trên cánh tay, quả quyết nói: “Vậy trước tiên dùng vết sẹo này của ta thử một chút, ta sẽ cắt vết sẹo ra sau đó chàng nhắm vào vết thương của ta bắn tên, nếu như có thể khôi phục đến trạng thái không sẹo, vậy thì nói rõ có lẽ có thể một lần nữa rạch xước vết thương trên mắt Phỉ Nhã, sau đó lại tiến hành chữa trị.”
“Lợi Na tỷ, tỷ đừng làm hại bản thân, muội không nhìn thấy không sao đâu.” Phỉ Nhã nghe thấy lời của Lợi Na, ôm lấy tay Lợi Na nói.
Lợi Na xoa xoa đầu nàng, nói: “Thực ra Lợi Na tỷ đã sớm chướng mắt vết sẹo trên tay mình rồi, nếu như có thể xóa sẹo vậy Lợi Na tỷ còn kiếm lời rồi, muội đừng lo lắng, không phải chỉ là đau một chút thôi sao.”
“Nàng chắc chắn muốn ở đây? Cùng ta đến y viện rồi lại thử nghiệm đi.” Trương Sâm lúc này mở miệng nói.
Thực ra hắn căn bản không cần Lợi Na tới thử nghiệm hiệu quả của Cung Tái Sinh, hoàn toàn có thể bắt một con chuột bạch tới tiến hành thử nghiệm, bất quá hắn nhìn ra được, Lợi Na là muốn lấy mình làm gương, nếu như thử nghiệm thành công rồi, vậy tiếp theo chắc chắn là đến lượt Phỉ Nhã, Phỉ Nhã cần rạch lại vết thương trên mắt, tuyệt đối khủng bố hơn việc nàng cắt bỏ vết sẹo rất nhiều, nàng là muốn lấy đó để cổ vũ Phỉ Nhã.
Lợi Na lúc này mới phản ứng lại, nàng là quá quan tâm đến mắt của Phỉ Nhã rồi, quên mất ở đây còn có rất nhiều bạn nhỏ, mặc dù những bạn nhỏ này ít nhiều đều từng trải qua tao ngộ tàn khốc, nhưng ít nhất đến nơi này, nàng không muốn bọn chúng lại nhìn thấy hình ảnh quá mức đẫm máu.
“Xin lỗi, mọi người ở đây ngoan ngoãn đợi nhé, ta đưa Phỉ Nhã đến y viện một chuyến, nếu như mắt của Phỉ Nhã có thể chữa khỏi, sau này liền có thể cùng các ngươi chơi đùa rồi.” Lợi Na nói với những bạn nhỏ khác.
Thực ra trẻ con ở đây đều rất trưởng thành hiểu chuyện, những đứa trẻ hư không trưởng thành hiểu chuyện kia đã sớm chết trong đại tai nạn rồi, cho nên mọi người đều nhao nhao biểu thị không sao, đồng thời cổ vũ và chúc phúc Phỉ Nhã.
“Những đứa trẻ này thật không tệ, tương lai của lãnh địa có bọn chúng, chắc chắn có thể càng lúc càng tốt.” Trương Sâm bước ra khỏi nhà trẻ, trong lòng vô cùng vui mừng nói.
Lợi Na dắt tay Phỉ Nhã, gật đầu nói: “Đương nhiên không tệ, bọn chúng toàn bộ đều là do ta dạy dỗ ra, sao có thể kém cỏi được.”
Ba người đi tới y viện, gặp y sinh đang ngồi khám.
Toàn bộ y viện trước mắt chỉ có ba y sinh và sáu y tá, hơn nữa bọn họ trước đại tai nạn đều là tiểu y sinh trong phòng khám nhỏ, chữa bệnh nhỏ không có vấn đề gì, nhưng bệnh lớn thì hết cách rồi.
Bây giờ lãnh địa thực ra rất thiếu nhân tài y tế, vấn đề là trước khi đại tai nạn xảy ra, rất nhiều người cảm thấy thân thể không khỏe đều chạy đi nằm viện, cho nên sau khi đại tai nạn bùng nổ, y viện có thể nói là khu vực trọng tai, những y sinh có bản lĩnh có kỹ thuật kia, về cơ bản trong giai đoạn đầu đại tai nạn liền toàn quân bị diệt.
Lợi Na lấy tới một con dao phẫu thuật, trước tiên dùng cồn sát trùng, sau đó cắn răng cắt vết sẹo ra, Trương Sâm đã sớm chuẩn bị xong ở một bên khoảnh khắc nàng hoàn thành liền buông tên, mũi tên màu xanh lục chìm vào trong cơ thể nàng.
Vết thương của nàng gần như lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khép lại, chớp mắt vết thương biến mất rồi.
“Không có sẹo!”
Nàng vui vẻ nhìn về phía Phỉ Nhã, tiếp đó nói.
Đã có thể xóa sẹo, để vết thương khôi phục đến trạng thái hoàn hảo không chút tổn hại, vậy thì mắt của Phỉ Nhã chín phần cũng có thể khôi phục thị lực.
Bất quá Phỉ Nhã dù sao tuổi tác còn nhỏ, rạch lại vết thương trên mắt thực sự quá tàn nhẫn rồi, cho nên hai người thương lượng một chút, vẫn quyết định để Phỉ Nhã tiêm thuốc tê, sau đó lại do một vị y sinh tới thao tác.
Mà y sinh phụ trách phẫu thuật, tên là Vương Viễn, là một người 9x, trước đại tai nạn mới tốt nghiệp ba tháng, ngồi khám ở phòng khám nhỏ do phụ thân mình mở.
Thực ra trong lòng hắn lúc này cũng hoàn toàn không nắm chắc, vấn đề là hai y sinh khác đều đã ngoài bốn mươi, đã mấy chục năm chưa từng chạm qua thứ như dao phẫu thuật, hắn ngược lại từng luyện tập hai học kỳ ở y học viện, cho nên nhiệm vụ này rơi lên đầu hắn là đẩy cũng đẩy không được.
Đây chính là nữ nhi của Cổ Thần, nếu như hắn xảy ra sai sót gì, Cổ Thần còn không xé xác hắn ra sao.
Nhưng người lên tiếng là Trương Sâm, hắn có thể cự tuyệt sao?
Trong lòng hắn là vạn phần căng thẳng, bất quá càng căng thẳng hắn ngược lại càng tỉnh táo, đây cũng là tố chất cơ bản của y sinh, nếu không căng thẳng lên cả người phát run, còn chữa trị cho người bệnh thế nào.
Phỉ Nhã nằm trên bàn phẫu thuật, tiếp đó tiêm thuốc tê, hắn cầm dao phẫu thuật bắt đầu cẩn thận từng li từng tí tiến hành phẫu thuật.
Thực ra phẫu thuật cũng không phức tạp, chỉ là làm tổn thương lại vết thương của Phỉ Nhã một lần, cắt bỏ những chỗ đóng vảy trên vết thương.
Trán hắn hơi toát mồ hôi, từng chút từng chút thanh trừ vết sẹo trên vết thương, lát sau ra hiệu Trương Sâm đã xong rồi, Trương Sâm lập tức bắn một mũi tên lên đầu Phỉ Nhã, mắt của Phỉ Nhã nhanh chóng khỏi hẳn.
Mười phút sau, Phỉ Nhã chậm rãi mở đôi mắt màu bích lục ra, trong mắt vậy mà lại xuất hiện hoa văn thần bí.