Bần Đạo Muốn Thi Đại Học

Chương 21. May mà tôi dạy Ngữ văn 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hai người đang vừa uống trà vừa nói chuyện thì cửa văn phòng khẽ gõ.

Người đến là Trần Thập An đang cầm trên tay bộ đề thi.

“Thập An? Em làm xong hết đề kiểm tra rồi à?” Hiệu trưởng Lâm hỏi.

“Làm xong rồi ạ, làm không tốt, có một số câu thật sự không làm được, nên không muốn lãng phí thời gian nữa.”

Trần Thập An cũng không che giấu, rất thành thật nói ra sự thật là mình không hiểu nhiều câu hỏi.

Từ vẻ mặt của y cũng không nhìn ra được cảm xúc chán nản nào, vẫn là dáng vẻ trầm ổn thản nhiên.

Vì vừa có nhận thức mới về cảnh giới ‘tâm như gương sáng biết mình ở đâu’, Trần Thập An bắt đầu thử dùng ý chí hành động mạnh mẽ tuyệt đối, để thay thế cho sự tự tin hư vô phiêu miểu--lý do làm một việc không còn là ‘tự tin có thể thành công’, mà là ‘phải làm cho thành công’.

Nhiều người bỏ ra nửa đời người chưa chắc đã hiểu được đạo lý sâu xa, y chỉ cần một chút chỉ điểm và trải nghiệm là có thể hiểu, phải nói Trần Thập An quả thực là thiên tài tu đạo.

Dĩ nhiên, chỉ hiểu đạo lý không thôi thì vô dụng, cuối cùng vẫn phải làm được mới được.

Mà quá trình hiểu đạo lý, rồi dùng hành động để chứng thực đạo lý, chính là cái gọi là tu hành.

“Đề thi Ngữ văn cơ bản đều làm được, nhưng Toán, Tiếng Anh, Vật lý, Hóa học, Sinh học làm rất vất vả, phải phiền thầy Lương xem giúp em ạ.”

“Được được, để thầy xem.”

Thầy Lương lấy kính từ túi áo sơ mi ra đeo lên, nhận lấy bộ đề thi.

Bỏ qua thành tích, thực ra ông rất tán thưởng thiếu niên này, dù thi rất kém, lúc này cũng xem rất nghiêm túc.

Là giáo viên Ngữ văn, thầy Lương đầu tiên xem đề thi Ngữ văn của Trần Thập An.

Sự sạch sẽ của bài làm khiến người ta vui mắt, chữ của thiếu niên viết đặc biệt đẹp, là chữ tiểu khải ngay ngắn, mang theo vài phần phong vị của danh gia, nét bút trầm ổn mạnh mẽ, không có một vết sửa chữa sai sót nào, rõ ràng là công phu luyện chữ nhiều năm.

Chữ là bộ mặt thứ hai của người học văn, người ta thường nói chữ như người, chữ viết đẹp, luôn khiến người ta có thêm vài phần thiện cảm.

“Chữ của học sinh Thập An viết rất đẹp.”

Thầy Lương không tiếc lời khen, ngay sau đó lông mày hơi nhíu lại, “Nhưng… sao em lại viết toàn chữ phồn thể?”

“Ngày thường viết chữ phồn thể quen rồi, cộng thêm thường xuyên đọc các tác phẩm kinh điển cổ, nên theo tiềm thức viết ra.”

“Ừm… chữ giản thể có biết viết không?”

“Biết ạ.”

“Vậy sau này làm bài thi dùng chữ giản thể, theo tiêu chuẩn thống nhất.”

“Được ạ.”

Trần Thập An gật đầu ghi nhớ.

Lướt qua bài làm một lượt, thầy Lương bắt đầu xem câu trả lời cụ thể. Đây là đề thi tháng vừa mới dùng tuần trước, ông không thể quen thuộc hơn, nhưng khi nhìn thấy đáp án của Trần Thập An, lông mày lại nhíu lại:

“Phần điền từ vào chỗ trống đúng hết, nhưng phần đọc hiểu văn bản hiện đại này… cũng không thể nói em sai, chỉ là không phù hợp với tiêu chuẩn cho điểm. Hơn nữa… sao em lại dùng văn ngôn để trả lời?”

Thầy Lương dừng một chút, lại nói: “Phần viết văn cũng vậy, viết quả thực rất tốt, nhưng dùng văn ngôn để viết rủi ro quá lớn, chúng tôi cơ bản không khuyến khích.”

“Thập An, em chưa từng được giáo dục theo tiêu chuẩn, có thể cảm thấy thầy nói không đúng, nhưng thi cử ở trường chính là như vậy--em có thể có cá tính và sự hiểu biết của riêng mình, nhưng cuối cùng phải nằm trong khuôn khổ mà chúng tôi đã vạch ra. Sự tiêu chuẩn hóa này có thể sẽ bỏ sót những viên ngọc sáng, nhưng lại là cách sàng lọc công bằng nhất, phổ biến nhất đối với đại đa số mọi người.”

Thầy Lương nhận xét rất chi tiết, từ bài thi mà nói ra rất nhiều điều. Dù sao Trần Thập An cũng khác với các học sinh khác, y chưa từng đi học, nên hoàn toàn không có khái niệm về những quy tắc đã khắc sâu vào xương tủy của học sinh khác, cần phải xây dựng ý thức này cho y trước.

Trần Thập An tiếp thu rất nhanh. Không có quy củ không thành vuông tròn, trên núi có quy củ của núi, trường học tự nhiên cũng có quy củ của trường học, đạo lý này y hiểu.

“Thầy Lương nói phải, em ghi nhớ rồi ạ.”

“Ừm, có thể thấy nền tảng Ngữ văn của em rất tốt, quan điểm về nhiều vấn đề cũng sâu sắc độc đáo, luyện tập nhiều hơn, sẽ nhanh chóng thích nghi được.”

Sau khi xem xong đề thi Ngữ văn, thầy Lương khẽ thở phào nhẹ nhõm. Một tiểu đạo sĩ chưa từng đi học mà có được tố dưỡng văn học như vậy, quả thực hiếm có.

Ngọc có thể mài, thì điều kiện tiên quyết là phải là ngọc đã!

Bài thi này ông không cho điểm, cũng không tiện cho điểm, nhưng ông có lòng tin, sau khi được huấn luyện theo tiêu chuẩn, thành tích Ngữ văn của Trần Thập An có thể nhanh chóng nâng lên trên 120 điểm.

Tiếp theo, thầy Lương cầm lấy đề thi của các môn khác.

“Ừm…”

“…”

Bầu không khí im lặng rất lâu rất lâu.

Rõ ràng vừa nãy xem môn Ngữ văn, thầy Lương còn có không ít nhận xét, đến các môn khác, thầy Lương phải cân nhắc hồi lâu, mới rặn ra được một câu:

“Các môn khác… nền tảng gần như bằng không.”

Thầy Lương có ý muốn động viên y một chút, nhưng nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Trần Thập An dường như cũng không thiếu sự động viên, nhưng vẫn nói một câu đầy ý nghĩa: “Học sinh Thập An, tiếp theo em phải cố gắng nhiều vào…!”

“Đúng là phải cố gắng rồi ạ.” Trần Thập An nghiêm túc gật đầu.

Nhìn thiếu niên khiêm tốn mà ngây thơ trước mặt, thầy Lương thầm mừng mình là người dạy Ngữ văn, ít nhất còn có nửa bầu trời để chống đỡ.

Các giáo viên bộ môn khác nếu nhìn thấy bài thi này, e là trời cũng sập mất…

---