Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khu chung cư cũ, hành lang cũ, ngay cả cửa chính của căn nhà cũng toát lên vẻ cũ kỹ.

Lớp bột trét tường bên ngoài nhiều chỗ đã bong tróc, hai bên cửa chính còn sót lại vết tích của câu đối Tết mà người thuê trước chưa xé sạch.

Cửa là kiểu dáng thịnh hành của hai mươi năm trước--cửa chống trộm dạng rào chắn mở vào trong, bên trong lại có thêm một cánh cửa phòng màu gan lợn, bây giờ những gia đình trang trí mới đã không còn phối hợp như vậy nữa, đều đổi thành một cánh cửa ra vào dày dặn, vừa chống trộm, vừa riêng tư lại vừa đẹp.

Trần Thập An đang quan sát xung quanh, từ trong cửa truyền đến tiếng tay nắm cửa xoay.

Rất nhanh, cửa phòng bên trong được mở ra trước, qua khe hở của cửa chống trộm, dáng vẻ của một cô gái trẻ đập vào mắt y.

Đèn cảm ứng âm thanh ở cửa theo tiếng mở cửa nhẹ mà sáng lên, ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên đôi dép đi trong nhà của cô, tay kia của cô còn cầm một miếng giẻ lau, trên khuôn mặt xinh xắn có một lớp mồ hôi mỏng, tóc mái trước trán bị mồ hôi làm ướt, vài sợi dính trên vầng trán trơn bóng.

Trên khuôn mặt mộc của cô không có chút son phấn nào, đường viền hàm dưới thu lại một cách mềm mại, trong đôi mắt hạnh ướt át còn xen lẫn một chút vội vàng. Cô còn chưa kịp để ý đến tiểu đạo sĩ đứng sau hiệu trưởng Lâm, mở cửa phòng xong liền vội vàng đi mở cửa chống trộm.

“Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp nhau ở đây.” Nhìn rõ khuôn mặt của cô gái, Trần Thập An mỉm cười chào trước.

Khó trách lúc trước nghe giọng nói quen như vậy, chị gái ngoài 20 tuổi trước mắt này, chẳng phải là cô gái phát tờ rơi mà y gặp ở gần trung tâm thương mại lúc đến trường báo danh buổi sáng sao.

Trí nhớ của Trần Thập An rất tốt, hễ là người đã gặp một lần, giọng nói và dung mạo của đối phương y luôn có thể nhớ rất lâu, huống chi là người mới gặp sáng nay.

“Ồ?”

Lời của Trần Thập An khiến cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua hiệu trưởng Lâm, rơi vào người y: “Cậu, cậu là tiểu đạo sĩ buổi sáng?”

“Là tôi, không ngờ chị còn nhớ.”

“Thật sự là cậu!” Sự kinh ngạc trên mặt cô gái không hề che giấu, “Hôm nay tôi phát tờ rơi cả ngày, chỉ gặp một mình cậu là đạo sĩ, chỉ là không ngờ sẽ gặp nhau ở đây, thật trùng hợp…”

Sau khi kinh ngạc, cô mới phản ứng lại, “Vậy cậu đây là…”

“Chú Lâm sắp xếp cho tôi ở tạm bên này, phải làm phiền chị nhiều rồi.”

“À, cậu là học sinh lớp 11 kia! Nhưng không phải cậu là đạo sĩ sao…”

“Ừm, tôi cũng là đạo sĩ, hôm nay vừa mới nhập học.”

“…”

Cô gái không nói gì nữa, vẻ mặt trầm tư, rõ ràng vẫn chưa thể hồi phục tinh thần từ sự chuyển đổi thân phận giữa [đạo sĩ] và [học sinh].

Nghe hai người nói chuyện, hiệu trưởng Lâm cũng có chút mơ hồ: “Thập An, cháu và Tiểu Lý quen nhau à?”

“Không tính là quen, buổi sáng lúc đến báo danh, gặp chị này đang phát tờ rơi, có duyên gặp một lần.”

“Ồ! Vậy thì thật là trùng hợp!”

Tục ngữ có câu ‘hữu duyên tự sẽ tương phùng’, tuy Trần Thập An không tin vào số mệnh, nhưng lại rất tin vào duyên phận.

Mối quan hệ giữa người với người chẳng qua chỉ là một quá trình gặp gỡ, quen biết, hiểu nhau, mà duy chỉ có sự gặp gỡ này, không phải do sức người có thể kiểm soát được. Dù là với đạo hạnh của y, cũng vẫn không thể dự đoán được tương lai mình sẽ gặp ai, trở thành ai.

Có thể tình cờ gặp nhau trong đám đông, rồi cùng nhau đi qua một đoạn đường, vốn dĩ đã là chuyện rất khó có được.

Trông như là duyên phận, nhưng thực ra sao lại không phải là một loại có dấu vết để lần theo chứ.

Nghĩ như vậy, Trần Thập An lại nhớ đến cô gái nói nhiều mà y gặp trên đường, từ bộ đồng phục của cô ấy, đã xác định cô ấy là học sinh trường Trung học số 1 Vân Tê, chỉ là không biết lần sau gặp lại sẽ là lúc nào, ở đâu.

Trần Thập An sẽ không cưỡng cầu, cũng sẽ không đi tìm, y rất tận hưởng sự thú vị chưa biết trước này trong cuộc sống.

“Nếu hai đứa vẫn chưa quen nhau, vậy thì chú sẽ giới thiệu sơ qua nhé.”

Hiệu trưởng Lâm cười sảng khoái, “Vị này là Tiểu Lý, Lý Uyển Âm, sinh viên vừa tốt nghiệp đi làm năm nay, Tiểu Lý năm nay là hai mươi hai tuổi rồi nhỉ? Thập An cháu gọi cô ấy một tiếng chị cũng không sao.”

“Vị này là Trần Thập An, học sinh lớp 11 của trường chúng ta, cũng là đạo sĩ chính hiệu. Nhân phẩm tính cách của cậu ấy đều rất tốt, tuy nam nữ ở ghép có nhiều bất tiện, nhưng Tiểu Lý cháu yên tâm, Thập An biết chừng mực, sẽ không làm khó cháu đâu.”

“Không sao đâu ạ, cảm ơn chú Lâm đã giúp cháu tìm được người ở ghép, nếu không một mình thuê nhà áp lực thật sự rất lớn…”

Lý Uyển Âm biết ở một vị trí như thế này mà có thể thuê được căn nhà rẻ như vậy là nhờ sự quan tâm của Lâm Minh, với cùng một mức giá ở nơi khác chưa chắc đã thuê được căn tốt hơn, cô rất biết ơn đối với điều này.

“Vừa tốt nghiệp đều như vậy, cố gắng nỗ lực, rồi sẽ tích cóp được tiền thôi.”

“Vâng. Chú Lâm, Thập An, hai người mau vào nhà đi, cháu đi rót nước.”

Dưới sự mời gọi của Lý Uyển Âm, Trần Thập An và hiệu trưởng Lâm bước vào trong nhà.