Ban Ngày Bán Quần Áo, Đêm Khâu Xác (Dịch)
Chương 15. Trời Tối Rồi, Dậy Đi Thôi
Đợi sau khi Trương sư phụ rải gạo xong ở bên ngoài.
Liền nghe thấy Trương sư phụ nói vọng vào trong phòng một câu:
“Làm phiền rồi!”
Sau đó là tiếng "két" một cái, tiếng cửa chính đóng lại.
Bây giờ, tôi đến một chút âm thanh nhỏ nhất cũng không nghe thấy nữa.
Khe hở nhỏ trên nắp quan tài kia cũng không còn chút ánh sáng nào nữa, tôi hoàn toàn bị bao trùm trong bóng tối đen kịt như mực.
Trương sư phụ chắc chắn đã rời khỏi ngôi miếu hoang rồi, chỉ còn lại một mình tôi nằm trong cỗ quan tài mục nát ở ngôi miếu quan tài này.
Yên tĩnh, một sự im lặng chết chóc.
Môi trường thế này khiến người ta vô cùng áp bách.
Tôi cứ thế trợn tròn mắt, nắm chặt nắm đấm, một tay nắm lấy chiếc huy chương trong túi quần.
Khổ sở chịu đựng trong sự u ám và đè nén...
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, tôi lờ mờ dường như nghe thấy bên ngoài có tiếng động.
“Khụ...”
Tiếng động không lớn, rất nhỏ, giống như tiếng ai đó đang hắng giọng.
Nơi này là miếu hoang, hiện tại ngoại trừ tôi ra e rằng không còn người sống nào khác.
Vậy thì âm thanh này, tám phần mười không phải do người sống phát ra.
Toàn thân tôi lập tức trợn tròn mắt, dựng tai lên tiếp tục lắng nghe ra bên ngoài.
Khoảng chừng một phút trôi qua, bên ngoài quan tài lại vang lên tiếng "răng rắc, răng rắc" giống như tiếng nhai nuốt, có vẻ như đang ăn những hạt gạo sống mà Trương sư phụ rải trên đất.
Tiếng động không lớn nhưng vô cùng rõ ràng...
Tiếng nhai "răng rắc, răng rắc" không ngừng vang lên từ bên ngoài quan tài.
Hình như thứ đang ăn gạo không chỉ có một đứa.
Giống như bên ngoài quan tài đang có rất nhiều thứ dơ bẩn...
Trong môi trường u ám thế này, tiếng nhai "răng rắc" kia khiến tôi cảm thấy nổi da gà, cả người co rúm lại.
Cũng ngay lúc này, chỉ nghe thấy tiếng "cộc" một cái.
Dường như có một bàn tay gõ lên nắp quan tài.
Tiếp đó, liền vang lên hai tiếng ho nhẹ "khụ khụ" liên tiếp.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng bên cạnh quan tài đang đứng một người, hắn ta chắc chắn còn đặt tay lên nắp quan tài.
Khoảng khắc này, toàn thân tôi đều không tự nhiên nổi nữa, hai mắt nhìn trừng trừng vào tấm ván quan tài.
Tiếp theo, liền nghe thấy trên tấm ván quan tài bị gõ liên tiếp bốn tiếng "cộc cộc cộc cộc".
Trong ngôi miếu hoang vắng lặng, bốn tiếng gõ này nghe vô cùng chói tai.
Ngay sau đó, giọng nói trầm khàn lạnh lùng của một lão già đột nhiên vang lên từ bên ngoài quan tài:
“Kẻ mới tới kia, đến giờ dậy rồi...”
Giọng nói đó vô cùng khản đặc, giống như tiếng vỏ cây già cọ xát, lại giống như đang bóp nghẹt cổ họng để nói chuyện.
Nghe mà cả người không thoải mái chút nào, trong lòng lo lắng bồn chồn, răng cũng cắn chặt lại vào lúc này.
Tôi đành phải nín chặt một hơi thở, không dám thở ra cũng không dám hít vào.
Lão già kia chắc là đang nói chuyện với tôi ở trong quan tài, lão ta đang gọi tôi dậy sao?
Tôi không dám phát ra âm thanh, toàn thân từ trên xuống dưới không dám cử động một chút nào.
Chỉ sợ phát ra một chút tiếng động sẽ bị thứ bên ngoài nghe thấy.
Mà sau khi giọng nói này vang lên, tiếng nhai "răng rắc" ở bên ngoài cũng dần dần biến mất.
Trong miếu lại khôi phục sự yên tĩnh trong chốc lát.
Tôi trốn trong quan tài, chậm rãi thở ra một hơi, rồi lại vô cùng từ tốn hít vào một hơi.
Môi trường đè nén thế này thực sự khiến người ta nghẹt thở...
Lại qua một khoảng thời gian, trong tình huống không có bất kỳ điềm báo nào, nắp quan tài lại một lần nữa bị gõ vang.
“Cộc cộc cộc cộc” vẫn là bốn tiếng, mỗi một tiếng đều giống như gõ thẳng vào tim tôi.
Khiến tôi đang nằm trong quan tài lại một lần nữa căng thẳng tột độ.
Đồng thời, giọng nói khản đặc của lão già kia lại vang lên lần nữa:
“Kẻ mới tới kia, đừng ngủ nữa, trời tối rồi...”
Lần này, ngữ khí của đối phương rõ ràng đã nghiêm túc hơn rất nhiều.
Nhưng tôi vẫn không lên tiếng đáp lại, tôi ghi nhớ thật kỹ bốn điều Trương sư phụ dặn.
Bất kể là ai gọi tôi, tôi cũng tuyệt đối không thưa.
Nhưng ai mà ngờ được, lão già bên ngoài thấy tôi vẫn không trả lời.
Dường như đi vòng quanh quan tài vài vòng, phát ra tiếng bước chân "bạch bạch bạch" rất khẽ khàng.
Cuối cùng lão ta hướng về phía tôi trong quan tài hừ lạnh một tiếng:
“Kẻ mới tới kia, tuy cậu mới chết, nhưng đừng có quá đáng quá.
Đừng tưởng người nhà cậu đưa chút tiền là cậu có thể tùy tiện ngủ ở đây!
Cỗ quan tài này là chỗ nằm của tôi, cho cậu nằm nhờ một lát thế này là được rồi.
Cậu mà còn không ra ngoài, tôi sẽ không khách khí với cậu nữa đâu...”
Nghe thấy lời này, tim tôi lập tức "hẫng" một nhịp, không khách khí?
Lẽ nào lão ta định mở quan tài lôi tôi ra ngoài?
Nói thật, tôi thực sự sợ thứ dơ bẩn bên ngoài sẽ lật tung nắp quan tài của tôi lên.
Nhưng tôi không thể trả lời lão ta, càng không thể lên tiếng nói chuyện.
Tôi vẫn căng thẳng nằm im trong quan tài, không một tiếng động.
Mà đối phương sau khi nói xong câu đó cũng không tới lật quan tài của tôi.
Bên ngoài, một lần nữa rơi vào sự im lặng kéo dài...
Xem ra thứ dơ bẩn bên ngoài chỉ đang hù dọa tôi mà thôi.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục chịu đựng trong sự đè nén.
Cảm giác lại qua chừng nửa tiếng đồng hồ, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng "két" một cái.
Cửa chính của ngôi miếu hoang dường như bị đẩy ra.
Khe hở nhỏ trên nắp quan tài lại có thêm một chút ánh sáng yếu ớt.
Nhưng ngoại trừ tiếng mở cửa ra thì không có bất kỳ âm thanh nào khác.
Chỉ là qua chừng vài phút, khe hở trên nắp quan tài đột nhiên tối sầm lại một chút, giống như có người đang tiến lại gần.
Tiếp đó, ván quan tài lại bị gõ vang lần nữa, tiếng "cộc cộc cộc cộc" rõ ràng lớn hơn hẳn cho nên với lúc trước.
Tôi nín thở không phát ra tiếng động, lặng lẽ nằm im lìm trong quan tài.
Kết quả là bên ngoài quan tài đột nhiên vang lên từng trận cười quái dị khản đặc.
Đồng thời, giọng nói khàn khàn của mụ già mặc áo liệm kia cũng vang lên bên ngoài quan tài:
“Thằng ranh con chết tiệt, đừng tưởng nằm ở đây giả chết là tao không tìm thấy mày...”