Giọng nói của người phụ nữ kia rất nhẹ, rất khẽ.

Trong ngữ khí mang theo một tia oán hận nhàn nhạt.

Nghe đến đây, tôi lập tức cảnh giác hẳn lên.

Tôi vốn không quen biết người phụ nữ này, cô ta tìm tôi thì có chuyện gì chứ?

Hơn nữa dáng vẻ của cô ta trông không được bình thường cho lắm.

Sắc mặt quá trắng, nhìn không có một chút sinh khí nào, e rằng không phải là thứ sạch sẽ gì.

Tôi vờ như không nghe thấy, không thèm ý, thậm chí còn quay người đi chỗ khác.

Người phụ nữ kia đứng ở cửa gọi tôi một tiếng, thấy tôi không có phản ứng gì.

Đợi khoảng chừng một phút, cô ta đứng dưới hàng cây bên đường bên ngoài, lại khẽ khàng gọi tôi một tiếng:

“Anh bạn nhỏ, anh ra ngoài một chút đi, tôi có việc tìm anh!”

Tôi vẫn giả vờ như không nghe thấy, nhưng trong lòng đã bắt đầu có chút hoảng loạn.

Nhưng để xác nhận rõ hơn người phụ nữ bên ngoài là người hay là quỷ.

Tôi nói với một nam bác sĩ đang trực ở quầy lễ tân:

“Bác sĩ ơi, bên ngoài hình như có ai đó đang gọi anh kìa!”

Nam bác sĩ trực ca nghe tôi nói vậy, liền rướn cổ nhìn ra ngoài cửa:

“Có người sao? Tôi có thấy ai đâu?”

Nam bác sĩ trực ca quay sang nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Nhưng người phụ nữ mặc đồ trắng kia rõ ràng đang đứng sừng sững dưới hàng cây bên đường, vậy mà anh ta lại không nhìn thấy.

Mẹ kiếp, lại là một con quỷ nữa.

Trong lòng tôi hơi hoảng hốt, đồng thời có chút áy náy lên tiếng:

“Xin lỗi anh, chắc là tôi nghe nhầm rồi.”

Tôi cười xòa xin lỗi.

Nam bác sĩ trực ca nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, nhưng cũng không quá để tâm.

Tôi thì nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mặc đồ trắng ngoài cửa, cô ta bảo tôi ra ngoài, chắc chắn là sợ người trong phòng này, sợ ánh sáng trong phòng này.

Và cả những con chó mèo đang nhốt trong lồng nữa.

Tôi chắc chắn sẽ không ngu ngốc mà đi ra ngoài, thế nên cứ ngồi im không nhúc nhích.

Lại qua thêm vài phút, người phụ nữ mặc đồ trắng thấy tôi không có động tĩnh gì cũng không trả lời.

Liền lên tiếng lần thứ ba:

“Con mèo của anh cào rách mặt bà nội tôi, chuyện này cứ thế mà bỏ qua sao? Anh không ra ngoài, tôi sẽ đi vào đấy...”

Nghe đến đây, tôi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Con mèo của tôi cào rách mặt bà nội cô ta?

Bản thân tôi đâu có nuôi mèo, chỉ cho mèo hoang ăn thôi, mà vừa rồi chỉ có con mèo mướp cào rách mặt mụ già mặc đồ khâm liệm kia.

Người phụ nữ mặc đồ trắng này, chẳng lẽ là cháu gái của mụ già mặc đồ khâm liệm kia sao?

Tôi thầm nghĩ trong lòng, vô cùng chấn kinh.

Đồng thời, tôi phát hiện người phụ nữ mặc đồ trắng đứng dưới hàng cây bên đường lúc này thực sự đang đi về phía bệnh viện thú y.

Chỉ là tư thế đi đường của cô ta có chút kỳ quái, cứ kiễng chân đi từng bước một.

Dáng vẻ đó giống hệt như tư thế đi đường của mụ già mặc đồ khâm liệm muốn hại tôi đêm nay.

Thấy cô ta đi vào trong phòng, cả người tôi “bật” một tiếng đứng phắt dậy.

Lộ ra vẻ mặt đầy hoảng hốt, sẵn sàng chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Nhưng cũng đúng lúc đó, tôi phát hiện trong bệnh viện thú y.

Những con chó đang nhốt trong lồng bỗng nhiên trở nên cảnh giác.

Chúng đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm ra phía cửa bệnh viện.

Theo bước chân người phụ nữ mặc đồ trắng không ngừng đi vào trong phòng, những con chó kia bắt đầu phát ra tiếng gầm gừ “Gừ gừ gừ” trong họng.

Có mấy con chó giống lớn thậm chí còn sủa vang dữ dội “Gâu gâu gâu” về phía người phụ nữ mặc đồ trắng ở cửa.

Người phụ nữ mặc đồ trắng định đi vào phòng sau khi nghe thấy tiếng chó sủa này, cơ thể rõ ràng run lên một cái, sắc mặt biến đổi, sợ hãi liên tục lùi lại phía sau.

Ngay sau đó, cô ta lại lui về dưới hàng cây bên đường ngoài cửa lớn.

Rồi dùng khuôn mặt đầy oán hận nhìn chằm chằm vào tôi:

“Tôi sợ chó, anh ra ngoài một chút đi, tôi không hại anh đâu!”

Nói xong, người phụ nữ mặc đồ trắng khẽ nở nụ cười, để lộ ra một hàm răng nhọn hoắt, nhìn mà da đầu tôi tê dại cả đi.

Nhưng thấy cô ta không vào được trong phòng, trong lòng tôi cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, tiếp tục ngồi lại vị trí cũ.

Hai nhân viên y tế trực ca thấy lũ thú cưng đột nhiên sủa ầm lên.

Vội vàng đứng dậy dỗ dành chúng, đồng thời cho chúng ăn một ít thức ăn.

Cộng thêm việc người phụ nữ mặc đồ trắng kia đã lui về dưới hàng cây bên đường một lần nữa.

Lũ chó mèo trong phòng cũng dần dần yên tĩnh trở lại.

Trong đó có một nữ bác sĩ thú y thấy tôi cứ đứng lên ngồi xuống, còn tưởng tôi lo lắng cho con mèo mướp được đưa tới.

Liền nói với tôi:

“Anh bạn đẹp trai, thực ra anh không cần phải túc trực ở đây đâu, bệnh viện thú y của chúng tôi rất chính quy và chuyên nghiệp, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho thú cưng của anh. Giờ cũng hơn hai giờ sáng rồi, hay là anh cứ về nghỉ ngơi trước đi! Sáng mai anh quay lại cũng được mà!”

Nghe vậy, tôi chỉ biết cười trừ ngượng ngùng, lại không dám nói thật.

Chỉ đành trả lời:

“Không sao đâu, tôi không phiền gì đâu.”

Bác sĩ thú y thấy tôi vẫn kiên trì như vậy thì cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi dỗ dành xong lũ thú cưng, cô lại ngồi về trước quầy trực.

Vừa cắn hạt dưa vừa lướt điện thoại xem phim.

Tôi thì ngồi trên chiếc ghế inox cứng ngắc, chăm chú quan sát người phụ nữ mặc đồ trắng ngoài cửa.

Cô ta cứ lặng lẽ đứng dưới hàng cây bên đường như vậy, không hề nhúc nhích.

Cứ trừng to đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp, vẻ mặt muốn bắt tôi mà không bắt được, tức tối vô cùng.

Cho đến hơn ba giờ sáng, khi tôi ngẩng đầu nhìn lại người phụ nữ mặc đồ trắng đứng dưới hàng cây bên đường một lần nữa.

Thì phát hiện dưới hàng cây đã không còn bóng người, người phụ nữ mặc đồ trắng đã biến mất.

Tôi không chắc cô ta thực sự đã rời đi hay đang đứng ở một góc nào khác.

Tôi cũng không tò mò, càng không có ý định ra cửa quan sát làm gì.

Dù sao đêm nay tôi cũng sẽ không rời khỏi bệnh viện thú y này, cứ đợi cho đến khi trời sáng.

Tôi nhắm mắt lại, lặng lẽ tựa vào lưng ghế.

Có lẽ do tinh thần quá căng thẳng, cho dù cơ thể vô cùng mệt mỏi nhưng tôi vẫn không tài nào chợp mắt nổi.

Mãi đến sáu giờ sáng, khi trời bắt đầu hửng sáng, tôi mới dám đi ra cửa nhìn ra ngoài một cái.

Tầm giờ này rồi, thứ dơ bẩn chắc không dám ra ngoài nữa đâu nhỉ?

Tôi đứng ở cửa, thở phào ra một hơi dài, cảm giác như cả người sắp lả đi vì kiệt sức.

Đêm nay thực sự quá khó khăn, quá khó vượt qua.

Nhưng tôi biết rõ, mối nguy hiểm rình rập trên người mình vẫn chưa hề kết thúc.

Tôi phải tìm được người có thể cứu mình, làm rõ nguyên nhân của chuyện này.

Bằng không sau này tôi chỉ có thể sống như một con chuột nhắt, cứ hễ đêm xuống là phải tìm những nơi đông người để trốn tránh.

Tôi nhìn thoáng qua con mèo mướp trong lồng điều trị một cái, rồi mới rời khỏi bệnh viện thú y.

Vừa mệt vừa đói, cơ thể rã rời đến cực điểm.

Tôi mua mấy cái bánh bao và một cốc sữa đậu nành trên phố, muốn lấp đầy cái bụng rỗng.

Nhưng lại phát hiện ra, người khác ăn thì thấy ngon lành.

Còn tôi ăn vào miệng lại nhạt nhẽo như nhai sáp, không những không có một chút mùi vị nào, thậm chí nuốt xuống còn thấy buồn nôn muốn óc ra ngoài.

Thực sự ăn không trôi, tôi đành uống tạm vài ngụm sữa đậu nành.

Chịu đựng cơn đói và sự mệt mỏi rã rời, tôi đi bộ về phía khu chung cư nơi mình thuê nhà.

Tiểu Sương nói cô ấy để lại quả táo cho tôi, cô ấy không hại tôi.

Tôi đã suy nghĩ suốt cả đêm, quyết định vẫn nên quay về một chuyến.

Bây giờ là ban ngày ban mặt, tôi không sợ những thứ dơ bẩn kia dám hiện hồn ra ngoài.

Nếu tôi thực sự nhìn thấy quả táo ở trước cửa phòng thuê, tôi sẽ mang nó đi.

Lát nữa sẽ đến phố Phong Thủy xem có tìm được cao nhân nào giúp đỡ hay không.

Đồng thời cũng hỏi thăm xem quả táo này rốt cuộc có uẩn khúc gì?

Tôi có thể ăn được hay không thể ăn được.

Vì cơ thể quá yếu, đi được vài bước đã bắt đầu thở dốc, tôi đành bắt xe taxi quay về.

Đến khi xuống xe, trời đã sáng rõ.

Cảm nhận ánh nắng ban mai ấm áp chiếu lên người, dễ chịu vô cùng.

Nhìn thoáng qua nơi gặp mụ già mặc đồ khâm liệm đêm qua, tôi vẫn có cảm giác rùng mình ớn lạnh.

Tôi không chần chừ nữa, nhanh chóng đi vào trong khu chung cư.

Khi đi tới cổng khu nhà, tôi phát hiện chú bảo vệ vẫn đang ngồi trong bốt gác, chưa giao ca.

Hiện tại chú đang lướt xem video ngắn.

Cậu bảo vệ trẻ tuổi kia đã không có ở đây nữa.

Đêm qua người ta đã giúp đỡ mình, bây giờ gặp lại chú bảo vệ, tôi cũng nhiệt tình chào hỏi một tiếng:

“Chú ơi!”

Chú bảo vệ nghe thấy tiếng tôi gọi liền ngẩng đầu lên.

Vừa vặn nhìn thấy tôi đang đứng trước cửa sổ bốt gác, cười hì hì với chú.

Kết quả là chú bảo vệ “Á” lên một tiếng thất thanh.

Cả người chú run bắn lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

“Chú ơi là cháu đây, người đêm qua ấy ạ!”

Tôi vội vàng lên tiếng.

Nhưng chú bảo vệ mặt đầy vẻ hoảng hốt và chấn kinh.

Chỉ tay vào mặt tôi, dùng giọng điệu vô cùng kinh ngạc nói:

“Cậu... cậu em nhỏ, mặt... mặt của cậu sao lại biến thành thế này rồi?”