Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cửu Pha thôn là một sơn thôn có núi non xung quanh, non xanh nước biếc.

Theo truyền thuyết, ở chỗ sâu trong vùng núi lớn này có mai táng một vị đại tướng quân. Khi đại tướng quân được mai táng thì không có đầu, vậy nên các bộ hạ kiêu dũng của hắn đã dùng hoàng kim để chế tạo một cái đầu thay thế, mục đích là để việc hạ táng được toàn thây, nơi chôn cất thi thể là một khu vực được gọi là "Cửu Lĩnh Thập Tam Pha".

Núi non mênh mông không biết có bao nhiêu dãy núi, cũng có vô số sườn núi, hậu nhân cũng không rõ đến tột cùng "Cửu Lĩnh Thập Tam Pha" là chỉ nơi nào.

Trên sơn đạo phía sau thôn, A Sĩ Hành cõng giỏ trúc đựng sách đi tới trước, bộ y phục trắng bị giặt đến bạc màu không che giấu được khí chất thư sinh trong trẻo của hắn, dáng người hắn cao gầy, khuôn mặt anh tuấn, da trắng nõn, đây chính là bộ dáng của một người có học thức.

Hắn được xem là học trò có tiền đồ nhất tại toàn bộ Cửu Pha thôn, cũng là cử nhân vừa được tuyển đi thi trong kỳ thi Hương* năm nay, mục đích của chuyến đi này chính là muốn vào kinh thành để đi thi.

*kỳ thi Hương: là một khoa thi liên tỉnh, theo lệ 3 năm tổ chức 1 lần về nho học do triều đình phong kiến tổ chức để tuyển chọn người có tài, học rộng và bổ nhiệm làm quan.

Trước lúc xuất phát thì hắn muốn tiến vào núi một chuyến.

Ở chỗ sâu phía sau núi, cách Cửu Pha thôn năm đến sáu dặm đường, có một tòa đạo quán từ lâu đã hương hỏa tàn lụi*, tên là Linh Lung quan.

*hương hỏa tàn lụi: không ai đến thắp hương nữa.

Hắn muốn đi tìm quán chủ của Linh Lung quan.

Sơn đạo gồ ghề khó đi, A Sĩ Hành vừa đi vừa nghỉ, nhìn về phía núi non trùng điệp bao la phía xa, sắc mặt hắn đỏ trắng bất định, thở hổn hển lau mồ hôi nghỉ chân, nhưng cũng không buông giỏ sách trên lưng xuống.

Chỉ vì trong giỏ sách cất giấu một vật trọng yếu mà thế nhân khó có thể tưởng tượng nổi.

Lúc phụ thân hắn còn sống, khi truyền cho hắn thì từng bí mật nói rằng vật này không phải là chuyện đùa, có liên quan với thần tiên!

Khi tới Linh Lung quan thì đã là buổi trưa. Trong lúc còn đang leo bậc thang ở ngoài đạo quán thì A Sĩ Hành lại nghe được vài tiếng đánh nhau "Bùm bụp".

Có chuyện gì vậy? Hắn vội hít một hơi, leo nhanh lên xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Thứ đầu tiên hiện ra trong mắt hắn chính là một tòa tháp sắt màu đen tương đối đặc biệt ở trong đạo quán, sau đó chính là Linh Lung quan vẫn còn treo đầy cờ trắng.

Tại ba tháng trước, lão quán chủ của Linh Lung quan đã đi về cõi tiên, vì vậy nên đạo quán không còn trụ cột, sau khi đệ tử môn hạ cử tang, những đồ vật màu trắng treo lên vẫn để đó mấy tháng không người nào tháo dỡ, đầu tường mái nhà mọc đầy cỏ dại cũng không có người quản, dấu hiệu đạo quán sắp giải thể đã rất rõ ràng.

Trèo lên bãi đất bằng trước cửa đạo quán, đập vào mắt A Sĩ Hành là ba đạo nhân mặt mũi sưng vù đang nằm giãy giụa trên đất, còn có một gã đạo nhân trẻ tuổi buộc tóc đuôi ngựa đang đạp chân lên một đạo nhân để lục soát người, sa khi tìm thấy tiền liền lập tức nhét vào trong áo.

Trên cổng đạo quán phủ đầy rêu xanh có một bộ câu đối:

Thế gian phồn hoa vô ngã.

Sơn trung tuế nguyệt vô song.

Hai chữ 'Vô' trong câu đối đã nói ra hết sự được và mất của người tu hành, đối lập với một màn cướp đoạt trước cổng vào đạo quán. A Sĩ Hành nhìn mà không nói nên lời.

Đạo nhân trẻ tuổi trước mặt tên là Dữu Khánh, chính là quán chủ mới nhậm chức của Linh Lung quan, cũng là bạn từ khi còn nhỏ của hắn, tuổi hai người xấp xỉ nhau.

Hắn từ chối việc để người trong thôn hộ tống, cố ý tìm đến Dữu Khánh, là bởi vì đã âm thầm có ước hẹn cùng Dữu Khánh, lần này Dữu Khánh muốn giấu diếm những người khác hộ tống hắn vào kinh. Nói một cách tương đối thì Dữu Khánh là người luyện võ, năng lực hộ tống hơn xa những thôn dân kia, tại thời buổi loạn thế như thế này thì sẽ có thêm mấy phần an toàn.

Ai ngờ đã qua thời gian ước hẹn, chờ hết cả nửa buổi sáng cũng không thấy Dữu Khánh xuống núi gặp mặt, lẽ nào tên kia lại quên đi việc quan trọng như vậy hay sao? Không biết chuyện gì xảy ra nên hắn đành phải tự mình tìm tới, bây giờ rốt cuộc đã hiểu rồi, Linh Lung quan đang tranh chấp nội bộ, đang đồng môn tương tàn!

Hắn cũng biết ba gã đạo nhân đang bị đánh nằm trên đất này, họ đều là sư huynh của Dữu Khánh, người lớn tuổi nhất thì đã hơn năm mươi tuổi, nhỏ nhất thì cũng sắp bốn mươi rồi.

Lão cựu quán chủ chỉ còn lại bốn tên đệ tử này.

Vậy mà tên Dữu Khánh này một mình có thể đánh thắng ba vị sư huynh của mình?

Nếu không tận mắt nhìn thấy thì A Sĩ Hành không thể tin được, dựa vào quan hệ giữa hắn và Dữu Khánh vậy mà trước đây hắn lại không biết chút nào về việc Dữu Khánh có thực lực như vậy.

Lúc trước có chút không hiểu vì sao lão quán chủ lại truyền chức vị quán chủ cho Dữu Khánh, dù sao xét về độ tuổi hay kinh nghiệm thì Dữu Khánh đều không đủ tư cách, tính cách cũng không phải là lão luyện trưởng thành, nhưng bây giờ thì hắn dường như đã hiểu ra một chút, chắc lão quán chủ đã lựa chọn một tên đệ tử có năng lực đánh nhau tốt nhất để kế thừa y bát phải không?