Bảo Ngươi Làm Thần Hào, Ai Bảo Ngươi Đi Làm Cặn Bã Nam!
Chương 12. Dư Tiêu Tiêu Kết Hôn Rồi?
Đối mặt với biểu cảm của Giang Thành, đôi chân dài miên man bên dưới chiếc váy da bó sát của Dư Tiêu Tiêu, bất giác kẹp chặt lại. Không khỏi nhớ tới cảnh tượng lần đầu gặp Giang Thành, lúc này nội tâm càng là hoảng hốt một phen.
Nhìn phản ứng của Dư Tiêu Tiêu, trong đầu Giang Thành lại hiện lên những suy nghĩ hồng hào mọng nước.
Thấy tối nay cô mặc một chiếc áo sơ mi cổ yếm màu trắng bên dưới mặc chiếc váy da bó sát, chân đi giày cao gót màu nude. Mái tóc hơi uốn cong hất ra sau, trên chiếc cổ thiên nga thon dài đeo một sợi dây chuyền mặt dây.
Giang Thành cúi đầu nhìn đỉnh núi trước mắt, nhớ tới đỉnh Everest bị băng tuyết bao phủ trên sách giáo khoa, đó là sự sừng sững mà lại có chiều sâu biết bao.
Nhìn chằm chằm sợi dây chuyền mấy chục giây xong, Giang Thành vẫn không thể nhìn thấy mặt dây chuyền bên trên nạm đá quý hay là kim cương.
Bởi vì mặt dây chuyền đó lúc này đang giấu trong hai cái bát lớn.
Bị che chắn kín mít, thực sự là rất khó nhìn rõ.
Khuôn mặt tinh xảo gần trong gang tấc của Dư Tiêu Tiêu, cùng với đôi chân đẹp trắng như tuyết, đều khiến Giang Thành không khỏi một trận rung động, đệt mợ, là cảm giác đang yêu.
Dư Tiêu Tiêu thấy Giang Thành không hề che giấu nhìn mình, quyến rũ lườm Giang Thành một cái.
“Đệ đệ thối, nhìn đủ chưa?”
Giang Thành cợt nhả nói: “Chưa nhìn đủ, hay là lát nữa đến chỗ tôi rồi nhìn cho kỹ nhé?”
“Cưng nghĩ đẹp thật đấy.”
“Đó là đương nhiên rồi, có mỹ nhân đẹp như em bầu bạn lại có tiền để lấy, tại sao tôi lại không cần chứ.”
Dư Tiêu Tiêu thấy Giang Thành nhắc đến chuyện này, không khỏi đỏ mặt.
“Chị thấy cưng mới 18 tuổi, tưởng cưng vẫn là học sinh mới chiếu cố cưng một chút, dù sao cưng cũng xuất lực rồi, chỉ là không ngờ lại là một phú nhị đại?” Tối nay người có thể đến đây đều là nhà có tiền.
Mà Dư Tiêu Tiêu sở dĩ cũng là hội viên nội bộ của Dưỡng Vân Aman bọn họ, đó là bởi vì cô là giám đốc bộ phận vận hành của Thiên Thành Giải Trí.
Bình thường sẽ giúp một số nhà đầu tư, đối tác đặt khách sạn lưu trú.
Công ty bọn họ nói chung đều sẽ sắp xếp khách hàng ở khách sạn cao cấp Dưỡng Vân Aman này, đặt nhiều lần rồi cô cũng trở thành hội viên Bạch Kim của Aman.
Tối nay cô cũng là vì buồn chán mới nghĩ đến việc qua xem thử.
Không ngờ lại gặp được Giang Thành.
“Nghĩ nhiều rồi, tôi quả thực là một học sinh, cũng đặc biệt cần sự chiếu cố của em.”
Dư Tiêu Tiêu cười một tiếng, lúc này khóe mắt lại liếc thấy chiếc Richard Mille Giang Thành đeo trên tay cùng với chiếc túi hắn cầm trên tay.
“Đây là.... cưng là số 35 vừa rồi?”
Giang Thành gật đầu: “Thế nào, tiệc rượu sắp xong rồi, tôi đặt một căn biệt thự sân vườn ở đây, hay là cùng qua đó uống chén trà giã rượu?”
Dư Tiêu Tiêu biết được Giang Thành là một phú nhị đại siêu có tiền xong lập tức hứng thú với Giang Thành càng đậm hơn.
Dù sao cô cảm thấy phú nhị đại có tiền như Giang Thành thích nhất chính là các bên cùng có lợi, bọn họ nói chung đều sẽ không có tình cảm thật sự.
Mà tình cờ thứ Dư Tiêu Tiêu muốn nhất cũng chính là điểm này.
Mọi người cùng nhau vui chơi, không nói chuyện tình cảm.
Đây cũng là lý do tại sao lần đầu tiên cô gặp Giang Thành xong cũng không để lại phương thức liên lạc.
Mặc dù lần đầu tiên giữa bọn họ là vì lý do uống rượu, nhưng sau khi tỉnh lại Dư Tiêu Tiêu lại không hối hận.
Nghĩ như vậy ánh mắt Dư Tiêu Tiêu quyến rũ nhìn về phía Giang Thành, hào phóng nói: “Được thôi, dù sao rượu cũng uống hòm hòm rồi, vậy chúng ta bây giờ đi thôi?”