Chu Dĩnh gật đầu với Giang Thành: “Giang Thành, cậu cũng đến xem triển lãm xe à?”

“Ừ, rảnh rỗi qua xem thử, các cậu vây quanh nữ thần không chịu đi là định mua Ferrari sao?”

Lý Húc Đông thấy thái độ của Chu Dĩnh đối với Giang Thành rất hòa nhã, không khỏi đen mặt nói: “Giang Thành, không hiểu thì đừng nói lung tung, đây chính là Ferrari 488, một trong những mẫu xe mới nhất mà họ nghiên cứu phát triển năm nay, cũng là mẫu xe có định vị cao nhất trong ba mẫu xe mới. Cậu tưởng là xe đạp, nói mua là mua à.”

“Không hổ là lớp trưởng của chúng ta, không ngờ cậu lại hiểu rõ về Ferrari như vậy.” Giang Thành chủ động khen ngợi Lý Húc Đông.

Lý Húc Đông thấy Giang Thành hiếm khi không móc mỉa mình, lập tức tiếp lời, phô diễn kiến thức của bản thân: “Tất nhiên rồi, chiếc Ferrari 488 này, động cơ tăng áp V8 4.9 lít.

Công suất đầu ra của mẫu này vượt quá 640 mã lực, tăng tốc lên 100km/h chỉ cần 3 giây.

Tất cả các nút bấm của nó đều là cảm ứng điện tử, mang đậm cảm giác công nghệ tương lai...

Hơn nữa do nội thất của chiếc xe này đều được chọn loại có mức giá rất cao, toàn bộ xe cộng thêm nội thất tùy chỉnh và giá sau thuế là 5 triệu 500 ngàn tệ, thế nào, có phải rất trâu bò không.”

“Quả thực là không tồi, làm khó cậu rồi, không mua xe mà còn làm nhiều bài tập về nhà như vậy.” Giang Thành trêu chọc nói.

Chu Dĩnh thấy hiện trường ngày càng lộn xộn, nhìn về phía quản lý có chút khó xử nói với bọn họ: “Xin lỗi mọi người, tớ đang làm việc, khi nào rảnh liên lạc lại được không? Vây quanh ở đây không hay lắm.”

Thấy nữ thần khó xử, hơn nữa vừa rồi còn bị Giang Thành móc mỉa một câu, Lý Húc Đông lúc này lập tức ra vẻ nói: “Chu Dĩnh, thực ra hôm nay tớ đến triển lãm xe cũng là tiện thể xem có chiếc xe nào phù hợp không, đến lúc đó có thể mua một chiếc. Dù sao cũng sắp lên đại học rồi, hơn nữa thành tích thi đại học của tớ vô cùng lý tưởng, 625 điểm. Bố mẹ tớ quyết định thưởng cho tớ một chiếc xe, cậu giới thiệu giúp tớ chiếc xe này đi, nếu hợp tớ sẽ mua.”

“Chuyện này... tớ không hiểu rõ lắm, nếu cậu muốn tìm hiểu về hiệu suất của xe hay gì đó, cậu có thể hỏi chị gái nhân viên bán hàng bên kia.” Chu Dĩnh cười gượng gạo nói.

“Hỏi cậu chẳng phải cũng giống nhau sao? Đều là bạn học cũ, với cậu thân thuộc hơn mà.” Lý Húc Đông tiếp tục bám riết không buông.

Giang Thành cười khẩy một tiếng, không chút do dự vạch trần tâm tư của Lý Húc Đông.

“Lý Húc Đông, nghe cậu vừa giới thiệu chẳng phải đã rất chi tiết rồi sao? Thuộc lòng luôn rồi, còn tìm hiểu gì nữa? Hợp thì mua luôn đi, thời đại nào rồi còn muốn tìm cái cớ này để bắt chuyện?”

“Giang Thành, tôi nói chuyện với Chu Dĩnh liên quan gì đến cậu, mua xe là chuyện lớn, đâu phải mấy đồng bạc mà không tìm hiểu kỹ, hay là cậu trực tiếp mua một chiếc đi?”

“Được thôi, bạn học Chu, nếu tôi mua chiếc xe này, có tặng kèm người mẫu xe không?”

Chu Dĩnh nghe vậy mỉm cười đáp lại: “Giang Thành, không ngờ cậu lại hài hước như vậy.”

“Tôi nói thật đấy.”

Thấy Giang Thành trêu ghẹo Chu Dĩnh, sắc mặt Lý Húc Đông càng thêm âm trầm, hắn ta khó chịu lên tiếng: “Giang Thành, có thể đừng ra vẻ nữa được không, ảnh hưởng đến công việc của Chu Dĩnh.”

Lý Húc Đông vừa dứt lời, nam quản lý của Ferrari đã sầm mặt bước tới.

Anh ta đã chú ý đến bên này từ lâu, mấy người trông giống học sinh cứ vây quanh đây nói chuyện mãi.

Nam quản lý liếc mắt một cái là nhìn ra Lý Húc Đông và đám bạn không phải là khách hàng tiềm năng của Ferrari.

Nhiều người vây quanh ở đây như vậy chỉ làm ảnh hưởng đến doanh số của họ.

“Chu Dĩnh, trong giờ làm việc cứ nói chuyện mãi là sao? Trả lương cho cô không phải để cô đứng đây nói chuyện đâu nhé?” Nam quản lý lên tiếng quở trách.

Nghe thấy lời quở trách của quản lý, đôi má trắng ngần của Chu Dĩnh hơi ửng đỏ, những ngón tay bất giác siết chặt vạt váy. Cô mím môi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một tia bướng bỉnh: “Xin lỗi quản lý, tôi về vị trí làm việc ngay đây.”

Cô làm người mẫu xe bán thời gian ở đây, một ngày có thể kiếm được hai ngàn tệ tiền lương.

Hơn nữa bản thân cô không ngờ, đến Ma Đô rồi mà vẫn có thể gặp lại bạn học cũ.

Cô của ngày xưa luôn mặc những mẫu mới nhất của mùa, trên cặp sách treo những món đồ trang trí phiên bản giới hạn.

Bây giờ chỉ có thể mặc trang phục trưng bày do ban tổ chức cung cấp đồng loạt, đứng ở đây duy trì nụ cười suốt tám tiếng đồng hồ.

Thực ra, khoảnh khắc Giang Thành xuất hiện, cô biết đầu ngón tay mình đã bất giác run lên một cái.

Chàng thiếu niên từng khiến cô viết đầy tâm sự trong cuốn nhật ký, giờ đây lại xuất hiện trước mắt một cách bất ngờ như vậy.

Chu Dĩnh theo bản năng muốn trốn, nhưng lại không có chỗ nào để trốn.

Công việc người mẫu xe này đối với cô quá quan trọng.

Đây là nguồn thu nhập quan trọng để đóng học phí đại học của cô.

Nam quản lý bày ra khí thế này quở trách Chu Dĩnh cũng là để gián tiếp cảnh cáo đám người Giang Thành đừng vây quanh ở đây nói chuyện nữa.