Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Tuy nhiên nó chỉ có tác dụng tụ hồn, không thể chữa lành thương tổn thần hồn, và bắt buộc phải uống sau khi thần hồn đã tiêu tán."
"Nếu người sống uống vào, sẽ vì dược lực mà thần hồn tiêu tán, mất mạng tại chỗ!"
Lâm Phong Miên ngẩn người: "Nói vậy thì đây là một thứ gân gà (vô dụng) sao?"
Lạc Tuyết bật cười nói: "Cũng không hẳn, vào thời khắc sinh tử, nó ít nhất có thể giữ lại một mạng, không để thần hồn tiêu tán hẳn."
"Nhưng loại đan dược này còn có một công dụng khác nổi tiếng hơn, đó là giả chết thoát thân!"
Lâm Phong Miên kinh ngạc: "Nói thế nào?"
Lạc Tuyết giải thích: "Loại thuốc này chỉ cần uống một viên là có thể đạt được hiệu quả thần hồn tiêu tán, giả chết."
"Chỉ cần trong vòng một ngày uống thêm viên thứ hai, là có thể cải tử hoàn sinh, hơn nữa thần hồn còn vẹn toàn không sứt mẻ!"
Lâm Phong Miên trợn mắt há mồm: "Còn có thao tác như vậy sao?"
Lạc Tuyết gật đầu: "Lúc đan này mới luyện thành từng dùng người sống thử thuốc, người đó uống vào lập tức hồn phi phách tán."
"Sau đó lại cho uống thêm một viên, liền khởi tử hồi sinh, không những bình an vô sự mà thần hồn còn kiên cường hơn không ít."
"Nghe nói là người chết do uống đan này, thần hồn sẽ nhiễm phải khí tức của đan dược, nên khi tụ lại lần nữa sẽ có khả năng khâu vá thần hồn."
"Chính vì hiệu quả này, cũng từng có người dùng đan này để giả chết thoát thân, nhưng nếu thao tác không đúng, có lẽ giả chết sẽ thành chết thật luôn."
Lâm Phong Miên bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi các loại công hiệu lại được nói rõ ràng như vậy, hóa ra là có rất nhiều "chuột bạch" thí nghiệm!
Nhưng Lạc Tuyết đưa cho mình loại thuốc này, chẳng lẽ là muốn để mình dùng để giả chết thoát thân sau này?
Lạc Tuyết rõ ràng cũng nghĩ đến tác dụng này, lẽ nào thân phận của tiểu tử này sắp không dùng được nữa rồi?
Lâm Phong Miên nhìn Cửu Chuyển Kim Đan và Tụ Hồn Đan một hồi, đột nhiên mắt sáng lên, đứng dậy đi ra ngoài.
Lạc Tuyết tò mò hỏi: "Huynh đi đâu thế?"
"Ta thấy số lượng yêu tu ngoài thành, Bích Lạc Hoàng Triều và Quân Thừa Nghiệp chắc sắp ra tay rồi, ta đi tìm Quân Ngọc Đường nói chuyện thẳng thắn!"
Quân Thừa Nghiệp quá kiên nhẫn, Lâm Phong Miên thực sự chờ không nổi, định dùng chiêu "thỉnh quân nhập ôn" (mời quân vào hũ).
Hắn dẫn theo Tường Đầu Thảo đi tới ngoài cửa phòng Quân Ngọc Đường, kết quả bị Viên Viện vừa ra khỏi cửa chặn lại.
Viên Viện sắc mặt bình thản nói: "Ông ấy đang tĩnh dưỡng, không tiện tiếp khách, điện hạ hãy quay lại vào ngày khác đi."
Những ngày này mỗi lần Quân Ngọc Đường ra ngoài, không biết vô tình hay cố ý, đều mang một thân đầy thương tích trở về.
Ông ta còn vì bị thương quá nặng, không thể nằm trên cáng, bắt buộc phải có Viên Viện dìu mới có thể về được.
Viên Hồng Đào nhìn không lọt mắt bộ dạng giả chết của lão gia hỏa này, từng chủ động tiến lên muốn dìu ông ta về.
Kết quả Quân Ngọc Đường la hét như chọc tiết lợn, hại hắn bị Viên Viện mắng cho một trận vuốt mặt không kịp, uổng công làm kẻ tiểu nhân một lần.
Viên Hồng Đào tiến thoái lưỡng nan, từ đó về sau không bao giờ tham gia vào chuyện của đôi vợ chồng này nữa, tránh để vạ lây.
Lâm Phong Miên tự nhiên biết tại sao Viên Viện không ưa mình, dù sao những người khác đối với hậu nhân của chồng, lúc nào cũng thấy càng xuất sắc càng chướng mắt.
"Thúc tổ mẫu, Vô Tà thực sự có chuyện gấp, xin hãy thông cảm cho một chút, để con làm phiền thúc tổ phụ một lát."
Viên Viện nhíu mày, đúng lúc này trong phòng truyền đến giọng nói của Quân Ngọc Đường.
"Viện Viện, anh tỉnh rồi, em để nó vào một lát cũng không sao đâu!"
Viên Viện nghĩ nghĩ, vẫn là nể mặt Quân Ngọc Đường, tránh đường cho Lâm Phong Miên cùng đi vào phòng.
Lâm Phong Miên nhìn Quân Ngọc Đường mặt trắng như tờ giấy, trong lòng không khỏi thầm mắng.
Diễn, ông cứ diễn tiếp đi!
Tư Mã Thanh Dục bây giờ mà thấy cái mặt trắng bệch này của ông, chắc mặt lão cũng đen như đít nồi luôn.
Quân Ngọc Đường tò mò nhìn Lâm Phong Miên hỏi: "Vô Tà có chuyện gì mà đêm khuya lại tới thăm?"
Lâm Phong Miên trực tiếp xoay nhẫn kích hoạt trận pháp cách âm, mới chậm rãi mở lời.
"Thúc tổ phụ, sắp tới Bích Lạc Hoàng Triều chắc chắn sẽ phát động tổng tấn công, thúc tổ phụ có lòng tin đánh lui địch không?"
Quân Ngọc Đường tưởng hắn lo sợ, cười nói: "Cháu không cần lo lắng, ta nhất định sẽ bảo vệ các cháu chu toàn."
Lâm Phong Miên biết ông ta cũng chẳng có cách nào, đại khái là định tử thủ cổng thành, quyết chiến đến cùng.
"Thúc tổ phụ, con có một kế để lui địch, chỉ là cần mạo hiểm một chút!"
Quân Ngọc Đường và Viên Viện đều kinh ngạc nhìn hắn, phản ứng mỗi người một khác.
Viên Viện là vẻ mặt không tin tưởng, Quân Ngọc Đường thì tán thưởng gật đầu, khẽ cười nói: "Cứ nói đừng ngại!"
Lâm Phong Miên thao thao bất tuyệt: "Thúc tổ phụ sở dĩ bó tay bó chân, là vì kiêng kị vị tôn giả bí ẩn trong thành kia phải không?"
"Thực không giấu gì người, con biết vị tôn giả đó đang ở đâu!"
Quân Ngọc Đường hỏi: "Ở đâu?"
Lâm Phong Miên vỗ vỗ Tường Đầu Thảo, cười nói: "Ở đây!"
Viên Viện đảo mắt, vừa định mỉa mai, liền thấy Tường Đầu Thảo nhảy ra, "ao u" một tiếng.
Trên người nó tỏa ra một luồng khí tức mạnh mẽ, dọa Viên Viện mặt cắt không còn giọt máu.
Quân Ngọc Đường sắc mặt kịch biến, đang nằm bệnh liền bật dậy như lò xo, che chắn trước mặt Viên Viện, đưa tay bảo vệ bà.