Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bị Ngu Uyên châm chọc cay nghiệt một phen nhưng hắn không hề lên tiếng phản bác, cũng không tiếp tục khích bác mối quan hệ giữa Ngu Uyên với nhóm Chiêm Thiên Tượng, chỉ im lặng ngậm miệng.
Bởi vì hắn biết Ngu Uyên không rõ dùng cách nào đã giành được sự tin tưởng của hai người kia.
Hắn còn thấy các thí luyện giả còn lại của Lãnh Nguyệt thành và U Nguyệt thành không hề có chút dị nghị nào với quyết định của Chiêm Thiên Tượng và Hàn Tuệ.
Điều này chứng tỏ đám người kia cũng thật tâm công nhận địa vị lãnh đạo của Ngu Uyên.
Sự đã đến nước này, hắn không còn chút hy vọng thắng lợi nào nên dứt khoát bỏ cuộc.
"Tương lai còn dài, chỉ cần còn trong Cấm địa, chỉ cần ta chưa chết thì ắt sẽ còn gặp lại." Hồi lâu sau, Phàn Ly dần bình tĩnh lại, hắn thay một bộ y phục sạch sẽ, chỉnh trang dung mạo rồi không vội vã bám theo đám người Ngu Uyên nữa mà tiếp tục tiến về phía trước.
Đương nhiên là hắn đã nói dối.
Tộc nhân Phàn gia gần như đều chết vì hắn.
Bởi vì hắn muốn sống.
Trong lòng hắn, mạng sống của bản thân còn quý hơn tất cả tộc nhân tham gia thí luyện lần này.
Hơn nữa lúc đi, tiền bối trong gia tộc đã ám chỉ với hắn rằng trong hai tháng thí luyện, nếu gặp phải đại hung hiểm thì có thể hy sinh người của mình để bảo đảm hắn sống sót.
Hắn cảm thấy mình chỉ làm việc đó sớm hơn một chút mà thôi.
Hắn đã sớm thoát khỏi hai dị hồn của Tàn Nguyệt thành, cũng không chật vật như vẻ bề ngoài, càng không bị thương nặng đến thế.
Sở dĩ ngụy trang là vì hắn muốn người khác thấy mình cũng đã dốc hết toàn lực, chiến đấu đến cùng và bị trọng thương.
Hắn không muốn bất kỳ ai biết vào thời khắc mấu chốt, hắn đã hy sinh tộc nhân để ung dung rút lui, hoàn toàn tránh được hai dị hồn.
"Ám Nguyệt thành, Ngu Uyên. Bất kể ngươi nhìn ra điều gì cũng không thể thoát được đâu."
...
"Loại người như Phàn Ly nếu ở trong đội chúng ta còn phiền phức hơn cả Lâu Linh và Chu Hoán."
Nửa canh giờ sau, Ngu Uyên chủ động lên tiếng giải thích với Chiêm Thiên Tượng và Hàn Tuệ: "Hắn không bị thương quá nặng, vết máu trên người không giống của hắn. Sự hoảng hốt, vội vã của hắn đều đáng ngờ. Trái lại, thứ ta nhìn thấy trong mắt hắn là sự bình tĩnh."
Chiêm Thiên Tượng cười hì hì, không nói gì.
Hàn Tuệ thì kinh ngạc: "Ý ngươi là dáng vẻ Phàn Ly cho chúng ta thấy không phải là thật?"
"Không một câu nào là thật cả." Ngu Uyên chậm rãi gật đầu: "Gã này một bụng toan tính xấu xa, có hắn trong đội thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Thay vì ngày ngày cẩn thận đề phòng hắn, chi bằng dứt khoát một chút! Trong Cấm địa này, thân phận Phàn thiếu gia của hắn đã không còn tác dụng gì nhiều."
"Phàn Ly là người thế nào trong lòng ta tự hiểu rõ, ngươi bảo hắn cút, ta giơ cả hai tay tán thành." Chiêm Thiên Tượng nói.
"Vậy thì tốt." Ngu Uyên không giải thích thêm.
Hai ngày sau.
Linh khí trời đất cuồng bạo dữ dội bỗng nhiên ập đến, bao trùm cả đám người Ngu Uyên đã đi được một quãng khá xa.
Trong luồng linh khí cuồng bạo, Ngu Uyên toàn thân khó chịu, ngay cả tri giác nhạy bén của Thiên Hồn cũng vì thế mà bị cản trở.
Tầm mắt, tri giác và xúc giác của mọi người đều bị suy giảm rất nhiều.
Hơn nữa ai nấy đều phải tiêu hao lực lượng để chống lại những luồng linh khí bạo loạn đó, tránh cho khí cơ bản thân bị rối loạn.
"Tìm một nơi nghỉ ngơi chỉnh đốn, không nên lộ mình giữa đồng không mông quạnh."
Ngu Uyên đắn đo một chút, phán đoán trong đội có rất nhiều người cũng bước đi khó khăn giống y nên truyền đạt mệnh lệnh.
Thế là đoàn người chọn một cái hố gần đó trên đồng hoang, tìm mấy sơn động đã được đục khoét ở khoảng giữa để trú ẩn.
Bên trong sơn động cũng bị linh khí cuồng bạo dữ dội thẩm thấu.
Ngu Uyên ngồi tĩnh tọa, lần này không lấy quạt giấy trắng ra nữa mà lấy một khối linh thạch, chính thức bắt đầu tu hành Uẩn Linh cảnh sơ kỳ.
Trước đây tu hành, Ngu Uyên không cần dùng đến linh thạch.
Linh khí trời đất đâu đâu cũng có, đối với tu sĩ cấp thấp ở Thông Mạch cảnh mà nói, linh khí trong tự nhiên đã đủ để thác mạch rất tốt.
Linh lực ẩn chứa bên trong linh thạch tuy tinh thuần và hùng hậu hơn, nhưng với Thông Mạch cảnh thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
Nhưng Uẩn Linh cảnh lại khác.
Tu sĩ ở cảnh giới này thông qua việc thu nạp và ngưng luyện linh khí trời đất cũng có thể tu hành như thường.
Chỉ là tiến cảnh có thể sẽ chậm hơn một chút.
Nếu có thể mượn sự trợ giúp của linh thạch, lại được bổ trợ bởi linh khí trời đất thì việc tu luyện ở Uẩn Linh cảnh sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.
Đương nhiên, chuyện này cũng chỉ giới hạn ở Càn Huyền đại lục.
Tại Tịch Diệt đại lục và Thiên Nguyên đại lục, những tông môn hùng mạnh sở hữu nội tình thâm sâu, các tu hành giả ở Uẩn Linh cảnh, thậm chí là Hoàng Đình cảnh, đều chẳng cần mượn đến bất cứ khối linh thạch nào để tu luyện.