Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phùng Hinh ở trên cao, chỉ tay về phía Phàn Ly và Ngu Uyên.

Những lưỡi đao ánh sáng hình trăng khuyết bỗng tách ra hơn mười đạo, tạo thành cơn bão lưỡi đao xoay tròn, cuốn về phía hai người.

"Chết tiệt, tại sao cứ nhằm vào ta?"

Phàn Ly quay đầu bỏ chạy.

Khi chạy, từng mảnh linh giáp tự nhiên hình thành, bao phủ lưng, eo và những yếu huyệt trên cổ.

Từng mảnh linh giáp đen như ngọc mực, toả ra khí tức âm u, nặng nề.

Bên trên linh giáp còn mơ hồ hiện ra mấy đạo phù văn cổ xưa tựa hồ đã thất truyền từ lâu.

"Keng! Keng keng!"

Lưỡi đao ánh sáng do Phùng Hinh điều khiển đánh trúng lưng hắn, va vào lớp linh giáp tựa ngọc mực kia như búa nện vào sắt, lửa tóe tung toé, vang lên những tiếng lanh lảnh.

Phàn Ly chỉ loạng choạng, hừ một tiếng, phun ra ngụm máu nhỏ.

Một đợt lưỡi đao ánh sáng bạc khác bay về phía Ngu Uyên vừa tới, còn cách đại quân rất xa. Thế công vô cùng sắc bén, tựa như bánh xe lăn tạo thành từ lưỡi đao.

"Để ta."

Chiêm Thiên Tượng mặt mày sầu thảm, chắn trước mặt Ngu Uyên, định giải quyết đám lưỡi đao ánh sáng bạc kia.

"Để ta."

Một giọng nói dịu dàng, mềm mại bất chợt cất lên.

Khoảnh khắc sau, Tô Nghiên khoác Thần Vũ Thiên Y, đột ngột hiện hình.

Thần Vũ Thiên Y, sau khi bao bọc lấy nàng, có thể tạo ra hiệu quả ẩn thân, chỉ người đạt tới Nhập Vi cảnh, Âm Thần cảnh mới đủ khả năng cảm nhận.

Khi Ngu Uyên hiện thân, cũng là lúc Phùng Hinh đại khai sát giới. Nàng đã lặng lẽ khoác Thần Vũ Thiên Y, di chuyển đến bên cạnh Ngu Uyên, chuẩn bị giúp hắn ngăn chặn đòn tấn công hung mãnh.

Nàng làm vậy vì biết rõ, Ngu Uyên còn sống sẽ mang lại tác dụng rất lớn.

Tế Hồn cầu chưa chắc đã phong ấn và trói buộc được bản hồn Nguyệt Ma, có lẽ đòn tấn công kỳ lạ của Ngu Uyên có thể khiến bản hồn Nguyệt Ma trọng thương.

Nàng đặt hy vọng nơi Ngu Uyên, cho nên mới âm thầm bảo vệ, tránh để hắn chết quá sớm.

"Soạt!"

Đôi cánh dang rộng, từng luồng hào quang chảy trên những chiếc lông vũ, khí tức thánh khiết, uy nghiêm, trang trọng toả ra từ Tô Nghiên và Thần Vũ Thiên Y.

"Vũ Chi Cương Thuẫn!"

Ánh sáng thánh khiết trắng loá từ mỗi chiếc lông vũ bắn ra, ngưng tụ ngay trước mặt Tô Nghiên.

Tạo thành tấm quang thuẫn.

Trên mặt tấm quang thuẫn hiện lên những đường vân kỳ diệu, tựa như trận pháp huyền diệu nào đó được khắc sâu bên trong bằng bí pháp.

Những lưỡi đao ánh sáng bạc do Phùng Hinh phóng ra tựa bão táp, cuốn đến tấm quang thuẫn kia, khiến khu vực trước người nàng bùng lên ánh sáng chói lọi vô cùng.

Ngu Uyên cũng cảm thấy lóa mắt, không dám nhìn lâu, bèn dời tầm mắt trở lại người Phùng Hinh.

Trong cánh tay hắn, kiếm mang được khắc vào xương cốt trở nên nóng rực vô cùng.

Một luồng kiếm ý và kiếm hồn không thể không phát ra đang được thai nghén trong cánh tay. Hắn cảm nhận rõ ràng ý niệm của Thiên Hồn đã có sự tương ứng với luồng kiếm ý và kiếm hồn kia.

Phùng Hinh vẫn đang đại sát tứ phương, đôi con ngươi tựa đèn lồng xanh lục chợt loé lên tia hoảng hốt.

Thanh Thanh Huyền kiếm cắm trên ngực nàng, vào khoảnh khắc này, rốt cuộc cũng xuyên qua thân thể, bay ra từ sau tim.

Lý Vũ đang dốc sức khống chế Thanh Huyền kiếm, thế mà lại lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, kiếm ý toàn thân cuộn trào, hai tay không ngừng điểm vào hư không, khí huyết và linh lực trong lòng bàn tay hoà quyện, tương ứng với Thanh Huyền kiếm, gây ra cộng hưởng.

Thanh Huyền kiếm chợt rung lên, phát ra tiếng kiếm minh hưởng ứng.

Xoẹt! Xoẹt!

Từng luồng kiếm mang xanh biếc tựa như lưỡi hái sắc bén vạch ra từ thân Thanh Huyền kiếm.

Trong thoáng chốc, Phùng Hinh đã máu thịt be bét, nửa thân trái bị kiếm mang chém đứt.

Thế nhưng, từ chỗ đứt gãy trên người Phùng Hinh lại bất ngờ tỏa ra ánh trăng rực rỡ.

Phùng Hinh khẽ nhích lại, nửa thân người bị chém đứt kia tựa như nam châm hút chặt vào cơ thể nàng, vết thương liền lại như chưa từng có.

Phùng Hinh lại khôi phục như cũ.

Vẻ hoảng loạn trong mắt nàng cũng biến mất.

"Thì ra không phải Phàn Ly, mà là ngươi."

Nàng nhìn về phía này.

Ngay khoảnh khắc đó, thân thể yểu điệu lơ lửng giữa hư không của nàng liền không gió mà bay, lướt ngang trời.

Lao thẳng về phía Ngu Uyên.

Giờ khắc này, bất kể Lý Vũ hay Phàn Ly đều trở nên không đáng kể.

Nàng chỉ muốn giết Ngu Uyên.

"Hì, không phải ta." Phàn Ly chợt thở phào, khẽ bật cười.

"Nguyệt Ma các ngươi ở Thiên Ma ngoại giới cũng chẳng phải nhánh mạnh gì." Ngu Uyên híp mắt nhìn Phùng Hinh, nói: "Trên mặt trăng, các ngươi đã bị tàn sát gần hết, thế mà ở Cấm địa Vẫn Nguyệt vẫn còn sót lại một nhánh."

"Thì đã sao? Dám làm càn ở Hạo Mãng thiên địa, thật sự cho rằng lần nào cũng có thể sống sót à?"

"Muốn bị diệt tộc hoàn toàn sao?"

Ngu Uyên quát lớn.

...

"Khoác lác không biết ngượng."

Phùng Hinh lướt ngang hư không, hàng ngàn tia chớp xanh lục mảnh mai tựa dải lụa trên y phục nàng bay lượn theo gió.