Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ta canh chừng cho ngươi một lúc, đợi huyết nhục ngươi hồi phục, chúng ta sẽ bàn chuyện khác."

Lý Vũ vọng lại từ xa, bản thân cũng ngồi xuống lần nữa, gọi Thanh Huyền Kiếm ra, dùng linh khí và huyết khí Huyền Môn của mình để ôn dưỡng kiếm, tẩy rửa từng sợi khí tức Nguyệt Ma dính trên đó.

Thỉnh thoảng, lại có những tia sáng bạc bị Lý Vũ tách khỏi Thanh Huyền Kiếm.

Lưỡi Thanh Huyền Kiếm dần trở nên trong suốt sáng bóng, mũi kiếm cũng ngày càng sắc bén.

Rất lâu sau, Lý Vũ đột ngột bật dậy, kinh ngạc nhìn về phía Ngu Uyên: "Nhanh vậy à?"

"Xong rồi, bây giờ ta đợi ngươi dùng Tế Hồn Cầu dẫn dụ Nguyệt Ma." Ngu Uyên nói.

...

...

Cách lối vào cấm địa chừng trăm dặm có một hố sâu.

Dưới đáy hố, mảnh vỡ mặt trăng khổng lồ hình trứng ngỗng, trắng muốt, tỏa sáng rực rỡ.

Ánh trăng tựa dòng nước, từ trên cao đổ xuống.

Theo ánh trăng tuôn trào, mảnh vỡ mặt trăng kia dường như hóa thành khối mỹ ngọc, tỏa ánh sáng ngày càng long lanh.

Bên trong mảnh vỡ, ánh trăng lưu chuyển như dòng nước, lộng lẫy kiêu sa.

Ba tu sĩ thuộc Tàn Nguyệt thành, khí tức âm trầm lạnh lẽo, đang tĩnh tọa trên mảnh vỡ mặt trăng.

Bên cạnh ba người, một thiếu nữ áo trắng ngây thơ, bị ánh sáng xanh u ám quấn quanh.

Ánh sáng lục tựa kim chỉ, xuyên qua thân thể huyết nhục của nàng.

Thỉnh thoảng nàng lại bật ra tiếng rên rỉ đau đớn, gương mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

"Phù!"

Đột nhiên, những đốm sáng xanh lục như ma trơi lả tả trút xuống từ miệng hố sâu tựa những hạt mưa.

Ba tu sĩ Tàn Nguyệt thành gần như đồng thời đứng dậy, ngước nhìn lên.

"Chủ nhân."

Ba tu sĩ Tàn Nguyệt thành dùng ngữ điệu cổ xưa, xa xăm, cất tiếng gọi khiêm cung.

Vô số đốm sáng xanh tựa mưa rào chợt bừng lên, lao thẳng về phía thiếu nữ áo trắng.

Thiếu nữ nhìn ngàn vạn hạt mưa rơi xuống, mặt mày sầu thảm, nhưng trong mắt lại lóe lên tia giải thoát: "Các ngươi không thắng được đâu. Hạo Nguyệt thành bọn ta có thể giết một kẻ trong các ngươi, năm đại gia tộc và các thành trì khác hợp lực cũng có thể diệt sạch các ngươi."

Ba tu sĩ Tàn Nguyệt thành, con ngươi sâu thẳm nhìn nàng, không chút cảm xúc nhân loại.

Mưa ánh sáng xanh, từng giọt từng giọt, rơi vào thiên linh cái của nàng.

Như nước hòa vào biển lớn.

Sâu trong mắt nàng, dần dần có quỷ hỏa màu xanh lóe lên, nét mặt vặn vẹo, dường như đang chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.

Không lâu sau, nàng như quá buồn ngủ, khép mi lại rồi từ từ gục xuống đất.

Ba thí luyện giả Tàn Nguyệt thành tự động tản ra xung quanh, đồng thời thi triển pháp quyết kỳ diệu.

Từ mảnh vỡ mặt trăng long lanh kia, ba luồng ánh trăng tinh luyện chợt bị rút ra tựa thủy ngân, lần lượt rót vào bụng dưới, lồng ngực và mi tâm thiếu nữ.

Khí thế của nàng bắt đầu bùng nổ với tốc độ kinh người.

Vầng trăng sáng ngự trị trên bầu trời đêm dường như cũng vào lúc này hưởng ứng nàng, cùng nàng tạo ra sự cộng hưởng linh hồn huyền diệu.

Một lát sau, nàng đang nhắm mắt gục trên đất bỗng từ từ gượng dậy.

Nàng mở mắt, con ngươi xanh u ám, giống hệt Phùng Hinh.

"Thanh kiếm đó bặt vô âm tín, nhưng kiếm ý và kiếm hồn đã hòa nhập vào cơ thể thiếu niên tên Ngu Uyên." Nàng cất tiếng người: "Tại cố hương, một kiếm Trảm Nguyệt giáng xuống, quê nhà chúng ta hóa thành mảnh vỡ rơi xuống nơi này. Thanh kiếm ấy cũng theo đó rơi xuống, trấn áp bọn ta ngàn vạn năm. Nay kiếm thể, kiếm ý và kiếm hồn đã tách rời, bọn ta mới phá tan được giam cầm, có thể ra ngoài thở một chút, bây giờ chỉ cần diệt nốt hồn của nó là thoát hẳn."

"Chủ nhân, thiếu niên tên Ngu Uyên đó đã đả thương ngài?" Một tên tùy tùng không dám tin hỏi.

"Kể cũng lạ, một tên Uẩn Linh cảnh nhỏ bé lại có thể mượn kiếm ý, kiếm hồn kia dẫn phát linh khí đất trời nơi đây bạo động." Nhớ lại trận kịch chiến đó, nàng cũng có phần khó hiểu: "Là ta quá tự phụ, coi thường hắn. Hắn có thể được đạo kiếm ý kia thừa nhận, chắc chắn có chỗ phi phàm."

"Thế nhưng, cảnh giới hắn quá thấp, tung ra một kiếm xong liền ngất xỉu tại chỗ."

"Nếu không, có lẽ ta đã chẳng thể đào thoát. Bây giờ ta đã có thân thể mới, hơn nữa thân thể này còn phù hợp với ta hơn thân thể kia."

"Phù!"

Nàng đáp xuống mảnh vỡ mặt trăng.

Trong mảnh vỡ, ánh trăng đang lưu chuyển bỗng trở nên xiết hơn.

Thân thể tinh xảo của nàng đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, trở nên như mảnh vỡ mặt trăng, trong suốt tựa ngọc, hấp thu ánh trăng bên trong mảnh vỡ và ánh trăng từ trên trời chiếu xuống.

"Bọn chúng muốn ra ngoài tất phải qua đây. Khi gặp lại, tính cả ba kẻ các ngươi, tất cả đều phải chết."

...

Tế Hồn Cầu lơ lửng giữa không trung, dập dềnh trôi nổi.

Lý Vũ đi theo Tế Hồn Cầu, dẫn đầu mọi người, lúc qua bên này, lúc sang bên kia, đi lại không mục đích.

"Xoẹt!"

Tế Hồn Cầu đột nhiên tỏa sáng, rồi bỗng phóng vụt đi xa.