Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
“Thử một chút xem sao.”
Tâm niệm Dương Lăng khẽ động, chậm rãi vận chuyển Kim Cương Minh Vương Công.
Ngay sau đó, hắn cảm giác một dòng nhiệt lưu du tẩu khắp toàn thân.
Sức mạnh toàn thân trong nháy mắt được tăng phúc trên diện rộng!
Trên bảng thuộc tính, sức mạnh đã biến thành 26 điểm.
Nhanh nhẹn cũng tăng lên thành 20 điểm.
Tinh thần vẫn giữ nguyên 17 điểm.
Dương Lăng tung ra một quyền, tiếng xé gió trở nên sắc bén hơn hẳn.
Hắn lại thi triển Băng Sơn Quyền, sức mạnh tiếp tục được tăng thêm 3 điểm, đạt tới con số kinh người là 29!
Dương Lăng đột nhiên đấm mạnh xuống mặt đất.
Ầm!
Nền đá cứng rắn lập tức nứt toác, vỡ thành nhiều mảnh, trên mặt đất lưu lại một dấu quyền sâu hơn một tấc!
“Cái này...”
Sắc mặt Dương Lăng hơi đổi.
Đúng lúc ấy, hắn bỗng cảm thấy có chút mệt mỏi.
“Vận chuyển Kim Cương Minh Vương Công dường như tiêu hao rất lớn.” Thần sắc Dương Lăng trở nên nghiêm túc, tiếp tục duy trì Băng Sơn Quyền.
Khoảng một phút sau, hắn không thể chống đỡ thêm được nữa, công pháp tự động ngừng lại.
“Một phút!”
“Chỉ có một phút!”
Dương Lăng cười khổ.
Ban đầu hắn còn định vận công rồi đi đào quáng, như vậy chắc chắn sẽ thăng cấp nhanh hơn, hiện thực lại trực tiếp đập tan giấc mộng đó.
“Nếu dùng để giao thủ với người khác thì một phút cũng đủ rồi.”
“Bất ngờ xuất thủ giết người, thậm chí còn chẳng cần đến ba giây.”
“Nhưng hẳn phải có biện pháp kéo dài thời gian vận công chứ?”
Tâm niệm khẽ động, Dương Lăng lại mở giao diện thuộc tính, xem phần giới thiệu chi tiết của Kim Cương Minh Vương Công.
Quả nhiên, tin tức tầng thứ hai đã được giải khóa.
‘Kim Cương Minh Vương Công’
‘Tầng thứ hai: Nhận 10 điểm thuộc tính tự do, khi vận công sức mạnh và nhanh nhẹn mỗi loại tăng thêm 30 điểm, ngoài định mức tăng 200 điểm sinh mệnh’
‘Hiệu quả đặc biệt: Thu được Khí Huyết.’
“Mọi hiệu quả đều tăng gấp đôi. Lại còn có thêm một hiệu quả đặc biệt là Khí Huyết?”
“Khí huyết là thứ gì? Chẳng lẽ là một loại nội lực?”
Trong lòng Dương Lăng vô cùng hiếu kỳ, những võ giả hắn từng gặp trước giờ dường như đều không có thanh khí huyết.
“Đúng rồi. Bất kể là Từ Thanh hay Tuệ Năng, võ công tâm pháp của bọn họ cũng chỉ mới ở cảnh giới Sơ Khuy Môn Kính, giống như ta.”
“Cho nên bọn họ mới không có khí huyết. Đợi khi bọn họ đạt tới Dung Hội Quán Thông, có lẽ cũng sẽ thu được khí huyết?”
“Nói như vậy, võ kỹ của họ tuy có thể đạt Đăng Đường Nhập Thất, nhưng tốc độ tu luyện nội công tâm pháp lại cực kỳ chậm chạp. Điều này chứng tỏ bọn họ cũng có giới hạn.”
“Như vậy điểm xuất phát của mọi người thực ra không khác nhau bao nhiêu. Ngược lại, tinh thần lực của ta cao hơn bọn họ, giới hạn trên tự nhiên cũng cao hơn!”
Ánh mắt Dương Lăng khẽ sáng lên, lập tức bắt đầu tu luyện Kim Cương Minh Vương Công.
Tư thế tu luyện tầng thứ hai có khác tầng thứ nhất đôi chút, nhưng thay đổi cũng không quá lớn, hắn rất nhanh đã nắm bắt được.
Tốc độ tu luyện không hề thay đổi.
Khoảng một giờ sau, hắn tăng thêm được 5 điểm kinh nghiệm.
Tiếp tục tu luyện, điểm kinh nghiệm lại tăng thêm 3 điểm.
Sau đó liền chạm tới giới hạn, bất kể luyện thế nào cũng không tăng thêm nữa.
“8 điểm...”
“Tinh thần lực của ta là 17 điểm, vậy giới hạn hiện tại là mỗi ngày 8 điểm. Nếu tinh thần lực đạt 20 điểm, giới hạn sẽ là 10 điểm mỗi ngày!”
“Với tốc độ này, chẳng phải chỉ cần một trăm ngày là có thể tu luyện tới tầng thứ hai sao?” Tim Dương Lăng đập thình thịch.
Bởi vì hắn nghĩ tới một điểm cực kỳ quan trọng, trong một trăm ngày đó, hắn không thể nào không thăng cấp!
Chỉ cần tiếp tục cộng điểm, khiến tinh thần lực không ngừng tăng lên, giới hạn kinh nghiệm mỗi ngày của hắn cũng sẽ liên tục được đột phá!
“Vốn tưởng phải mất mấy vạn ngày mới có thể tu tới tầng bốn.”
“Bây giờ xem ra, thời gian đã được rút ngắn rất nhiều. Không nói chuyện khác, đây là nhất lưu công pháp.”
“Nếu ta có thể tu luyện tới tầng bốn, ở Triệu quốc thế nào cũng xem như một phương hào cường.”
“Cho dù sau này không thể trở về hiện thực, cũng có thể an ổn sống hết quãng đời còn lại ở nơi này.”
Tâm tình Dương Lăng vô cùng thoải mái, hận không thể ngửa mặt lên trời gào lớn.
“Luyện quyền! Luyện quyền!”
Hắn thu lại cảm xúc, tiếp tục chuyên tâm luyện quyền.
Mười giờ trôi qua, hắn nhận được 17 điểm độ thuần thục.
Kết quả hoàn toàn giống với suy đoán trước đó!
Tinh thần lực chính là tiêu chuẩn quyết định tốc độ tăng độ thuần thục và kinh nghiệm!
Chỉ cần hơn mười ngày nữa, Băng Sơn Quyền của hắn sẽ tiến vào cảnh giới Dung Hội Quán Thông.
Đến lúc đó, khi chiến đấu sẽ được tăng thêm 6 điểm sức mạnh!
Phối hợp với Kim Cương Minh Vương Công, sức mạnh bộc phát trong nháy mắt của hắn có thể đạt tới 32 điểm!
Luyện quyền xong, hắn liền mang theo cuốc chim đi về phía khoáng mạch, trên đường vừa khéo gặp nhóm thợ mỏ tan việc trở về.
“Tiểu Dương, muộn thế này còn đi khoáng mạch sao? Ban ngày sao không thấy ngươi?” Vương thúc gọi một tiếng.
Dương Lăng cười đáp: “Ban ngày có chút việc làm chậm trễ, nên giờ mới tính tới đó cố gắng thêm một chút.”
“Tiểu tử ngươi, đừng thật sự làm hỏng thân thể đấy!” Vương thúc bất đắc dĩ lắc đầu.
“Yên tâm đi Vương thúc, ta có chừng mực.” Dương Lăng cười nói.
Nhìn bóng lưng hắn một mình đi về phía quặng mỏ, Vương thúc không khỏi cảm khái.
“Tiểu tử này sắp góp đủ năm lượng bạc rồi nhỉ?”
“Sao nào lão Vương, vẫn còn muốn bắt hắn làm tế tử sao?” Một thợ mỏ bên cạnh trêu chọc.
Vương thúc cười như không cười: “Hắn chăm chỉ như vậy, thật sự làm tế tử ta thì nữ nhi ta sau này cũng chẳng lo chết đói.”
“Thôi đi. Tiểu Dương người ta tướng mạo đoan chính, nữ nhi ngươi hơn hai trăm cân, hắn chịu không nổi đâu.”
“Ta đánh chết ngươi!” Vương thúc tức giận nhào tới.
Tên thợ mỏ kia nhanh nhẹn né tránh.
Lối vào khoáng mạch.
Dương Lăng nhìn thấy Lâm Quốc Lương, Ngô Manh cùng Trần Húc.
Nhưng ngoài bọn họ ra còn có năm gương mặt xa lạ, trong đó bốn người đã mệt mỏi đến mức gần như kiệt sức, sắc mặt trắng bệch, ngay cả đi đường cũng khó khăn.
Trong ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và hoảng sợ, chỉ có một người vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Trần Cảnh Quan có gương mặt nghiêm nghị đang nhỏ giọng nói chuyện với Trần Húc.
Sau khi tinh thần lực tăng lên, cảm quan của Dương Lăng cũng mạnh hơn rất nhiều, rõ rệt nhất chính là thính lực.
Khoảng cách mấy chục trượng, hắn vẫn có thể nghe rõ cuộc trò chuyện giữa hai người.
“Trần Cảnh Quan, e rằng ngươi không về được đâu. Thần Vực này quá mức quỷ dị, ta nghi ngờ nó căn bản không phải trò chơi.” Trần Húc nhỏ giọng nói: “Chúng ta tới đây sớm hơn ngươi một thời gian nên có chút kinh nghiệm, tiếp theo ngươi cứ đi đào quáng cùng chúng ta, ít nhất sẽ không bị chết đói.”
“Chỉ khi còn sống, chúng ta mới có cơ hội trở về.”
Người được gọi là Trần Cảnh Quan nói: “Các ngươi yên tâm, quốc gia đã nhận ra sự quỷ dị của Thần Vực, các nơi đều đã thành lập tổ cứu viện.”
“Nếu không, cả tổ của chúng ta cũng sẽ không cùng tiến vào Thần Vực, chúng ta nhất định sẽ đưa mọi người còn sống trở về!”
“Quốc gia đã phái người vào cứu viện?” Dương Lăng hơi vui mừng.
Nhưng nghĩ tới sự quỷ dị của Thần Vực, lòng hắn lại trầm xuống.
Theo tình hình hiện tại, e rằng cho dù phái thêm nhiều người hơn nữa cũng không thay đổi được điều gì, ngược lại còn có thể tăng thêm thương vong.
Chỉ là không có ai thoát ra ngoài, cho nên những tin tức này cũng không thể truyền ngược về thế giới hiện thực.
“Trần Cảnh Quan, đừng nói chuyện cứu chúng ta nữa, ngay cả ăn uống hôm nay của ngươi cũng là do chúng ta lo đấy.” Lâm Quốc Lương âm dương quái khí nói: “Vài ngày tới ngươi phải cố gắng đào quáng, chúng ta không nuôi nổi ngươi quá lâu đâu.”
“Quốc Lương, nói chuyện tử tế không được sao?” Trần Húc tức giận.
Trần Cảnh Quan cười cười, khoát tay: “Đừng nóng, hắn nói cũng không sai. Ta mới tới, đúng là đang làm liên lụy các ngươi.”
“Yên tâm đi, ta sẽ cố gắng đào quáng, trước tiên tìm hiểu rõ tình huống rồi mới nghĩ biện pháp khác.”
“Hừ.” Lâm Quốc Lương không đáp, chỉ khẽ cười nhạt một tiếng đầy vẻ châm chọc.
Lúc này, Dương Lăng đã đi tới.
Ánh mắt Trần Húc sáng lên, bước tới ôm quyền.
“Dương đại ca.”
“Ừ.”
Dương Lăng gật đầu.
Hắn không tiếp xúc quá nhiều với bọn họ mà trực tiếp tiến vào khoáng mạch.
Trần Cảnh Quan nhìn theo bóng lưng hắn, hiếu kỳ hỏi: “Người này cũng là người bị hại sao?”
Trần Húc hạ giọng: “Hắn là thổ dân bản địa, nói cách khác... là NPC.”
“Nhưng người rất tốt, hồi chúng ta mới tới, lúc đói bụng hắn từng cho chúng ta mượn tiền đồng.”
“Hơn nữa, hắn là người biết đào quáng nhất trong toàn bộ mỏ này, đáng tiếc lại không muốn dạy người.”
“NPC sao...” Trần Cảnh Quan như có điều suy nghĩ.
“Nếu nhân phẩm không tệ, có lẽ sẽ giúp ích được cho chúng ta.”
Phải tìm cơ hội tiếp xúc thử mới được.