Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

Trong nhà gỗ, Dương Lăng bắt đầu kiểm kê gia sản của mình.

Bốn viên Giải Độc Hoàn.

Bốn bình Kim Sang Dược.

Năm cái bánh bột ngô.

Một thanh thép tinh hạo.

Cùng khoảng mười lăm lượng bạc còn lại.

Hắn cất bạc sát người, bên hông đeo mấy túi vải chứa Giải Độc Hoàn, Kim Sang Dược và bánh bột ngô.

Sau đó lại giắt thép tinh hạo bên hông, lúc này mới bước ra khỏi nhà gỗ.

“Dương đại ca!” Trần Húc đầu đầy mồ hôi chạy tới. “Cuối cùng cũng tìm được ngươi.”

“Có chuyện gì?” Thần sắc Dương Lăng khẽ động.

Đối phương lúc đói bụng cũng chưa từng gấp gáp đến vậy.

“Là Trần ca... Trần ca bọn họ xảy ra chuyện rồi!” Trần Húc cười khổ: “Ta biết Dương đại ca ở trong mỏ cũng có chút mặt mũi. Ngươi có thể giúp bọn họ một chút được không?”

Dương Lăng trầm mặc một lát rồi nói: “Vừa đi vừa nói.”

Trong lòng Trần Húc nhẹ nhõm hẳn, đối phương đã đồng ý giúp đỡ, vậy chuyện này hẳn còn có thể giải quyết.

Trên đường đi, qua vài câu giới thiệu ngắn gọn của Trần Húc, Dương Lăng đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Là xung đột tranh khoáng.

Loại chuyện này lúc mới tới đây hắn đã thấy không ít, về sau cũng thường xuyên xảy ra.

Dù sao Hỏa Tinh Nham đồng nghĩa với tiền đồng, đồng nghĩa với cơm ăn áo mặc.

Ai phát hiện Hỏa Tinh Nham trước thì người đó được đào, đây là quy tắc ngầm mà tất cả mọi người đều công nhận.

Nhưng lần này, Lâm Quốc Lương và nữ nhân hắn đã phá vỡ quy tắc đó. Hai người cùng mấy thợ mỏ khác gần như đồng thời phát hiện một khối Hỏa Tinh Nham lộ thiên.

Nhìn kích thước, khối khoáng này không nhỏ. Nhưng nếu thật sự xét kỹ thì chính mấy thợ mỏ kia là người nhìn thấy trước.

Thế mà Ngô Manh lại xúi giục bốn người chơi còn lại cùng bọn họ tranh đoạt khối Hỏa Tinh Nham đó, cuối cùng xung đột bùng phát.

Phần lớn thợ mỏ đều đứng về phía quy tắc, tự nhiên cũng có người ra tay giúp đỡ.

Kết quả là sáu người Lâm Quốc Lương bị đánh hội đồng một trận.

Người thì bị thương nhẹ, kẻ thì bị thương nặng.

Ngay cả hộ vệ khoáng mạch cũng cảm thấy bọn họ không chiếm lý nên chẳng buồn xen vào.

Sau cùng, vị Trần Cảnh Quan chạy tới, để bảo vệ Lâm Quốc Lương bọn họ, hắn bị một thợ mỏ nhân lúc hỗn loạn phang cho một cuốc chim.

Đầu vỡ máu chảy.

Trần Húc biết chuyện này một mình mình không giải quyết được, đám thợ mỏ kia đang trong cơn nóng giận.

Nếu không có một người đủ mặt mũi đứng ra nói chuyện, tuyệt đối không thể khiến bọn họ bình tĩnh lại.

Cho nên mới tìm tới Dương Lăng.

“Người bằng hữu kia của ngươi, tên là Lâm Quốc Lương đúng không?” Dương Lăng hỏi.

Trần Húc gật đầu: “Chính là hắn.”

“Đầu óc hắn quả thật có chút vấn đề, sau này tốt nhất ngươi nên tránh xa hắn một chút.” Dương Lăng nhắc nhở.

Trần Húc như nghĩ tới điều gì, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, sau đó hắn chậm rãi gật đầu.

“Dương đại ca, ta nghe lời ngươi. Sau chuyện này, ta sẽ không qua lại với hắn nữa.”

Dương Lăng khá hài lòng, tiểu tử này biết nghe khuyên. Ít nhất trong thế giới như Thần Vực, hẳn sẽ sống lâu hơn một chút.

Hắn liếc nhìn bảng thuộc tính của Trần Húc.

Nhân vật: Trần Húc

Nghề nghiệp: Thợ mỏ

Đẳng cấp: 4

Sức mạnh: 6

Nhanh nhẹn: 3

Tinh thần: 2

Điểm sinh mệnh: 60

“Cấp bốn sao?”

“Tính theo thời gian bọn họ tới đây, chứng tỏ hắn đào quặng rất chăm chỉ. Biết rằng có thể thăng cấp, tăng thuộc tính sức mạnh nên không hề lười biếng.”

Dương Lăng âm thầm suy nghĩ.

Lúc này, hai người đã tới cửa vào khoáng mạch.

Ngưu quản sự đang nhàn nhã ngồi ở đó, khi nhìn thấy Dương Lăng và Trần Húc, mí mắt Ngưu quản sự khẽ nhấc.

“Dương Lăng, ngươi định quản chuyện này sao? Đám người mới kia không tuân quy củ, chịu thiệt cũng đáng đời. Chịu thiệt một lần mới nhớ được ở Hỏa Tinh Khoáng phải sống thế nào.”

“Ngưu quản sự, ta biết là Lâm Quốc Lương bọn họ sai. Nhưng ta sợ xảy ra án mạng, nên qua khuyên vài câu.” Dương Lăng cười đáp.

Ngưu quản sự lúc này mới gật đầu, hắn chỉ sợ Dương Lăng làm đám thợ mỏ nổi giận hơn mà thôi.

Phía xa xa, thợ mỏ tụ tập thành ba tầng trong, ba tầng ngoài, rất nhiều người đứng quanh xem náo nhiệt, nhân tiện nghỉ ngơi.

Tuy nhiên càng nhiều người vẫn đang cặm cụi làm việc kiếm tiền, chẳng muốn phân tâm.

“Đám nhãi ranh các ngươi! Mới tới được mấy ngày đã dám cướp khoáng!?”

Một thợ mỏ chỉ vào Lâm Quốc Lương bọn họ, tức giận mắng lớn.

Lâm Quốc Lương và nhân tình hắn mặt mũi tái mét, hoảng hốt nhìn quanh. Bốn người chơi mới còn lại cũng co cụm thành một nhóm.

Người thì run rẩy.

Người thì khóc lóc.

Trên người ai nấy đều đầy dấu chân, bụi đất bám kín, mặt mũi đầy vết trầy xước và bầm tím.

Rõ ràng vừa bị đánh rất thê thảm.

Ngay bên cạnh bọn họ, Trần Cảnh Quan đang yếu ớt ngồi dưới đất, một tay ôm đầu, máu tươi không ngừng nhỏ xuống từ kẽ tay.

Mặc dù vô cùng suy yếu, thậm chí mắt cũng bị máu che khuất, hắn vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, ôn hòa nói: “Các vị huynh đệ, mấy tiểu tử này không hiểu chuyện, mong mọi người rộng lượng bỏ qua một lần. Bọn họ về sau không dám nữa đâu.”

“Không dám nữa?”

“Hừ!”

Một thanh niên gầy gò nhanh nhẹn xách cuốc chim còn dính máu, cười lạnh.

“Có lần một thì sẽ có lần hai! Hôm nay nếu không xử lý đám các ngươi thật nghiêm, lần sau các ngươi vẫn dám!”

“Một đám lưu dân còn chưa có thân phận mà cũng dám cướp khoáng của bọn ta, không biết ăn phải tim hùng gan báo ở đâu!”

Hắn quay đầu nhìn quanh.

“Các huynh đệ, đào cái hố chôn bọn chúng đi!” Lập tức có không ít thợ mỏ hưởng ứng.

Đám hộ vệ khoáng mạch nhìn nhau, nhưng vẫn không hề có ý định can thiệp.

Lúc này, cho dù đám thợ mỏ thật sự chôn sống mấy người kia, bọn họ cũng sẽ không ngăn cản. Bằng không kích động toàn bộ thợ mỏ nổi loạn, trách nhiệm ấy bọn họ không gánh nổi.

Đã có vài thợ mỏ bắt đầu tìm chỗ đào hố.

Trong mắt Trần Cảnh Quan hiện lên vẻ kinh hãi, đến tận lúc này hắn mới hoàn toàn xác nhận.

Thế giới trò chơi này căn bản không có khái niệm pháp luật!

Chuyện giết người lại có thể bị nói ra nhẹ nhàng như vậy?

“Bên trên đã xác nhận người chơi tiến vào trò chơi là cả thân thể thật cùng đi vào.”

“Nếu chết ở đây, chỉ sợ thật sự là chết rồi...”

Nghĩ đến đây, sống lưng Trần Cảnh Quan lập tức lạnh buốt, hắn vội vàng nói.

“Không đến mức!”

“Không đến mức đâu!”

“Các vị huynh đệ, chúng ta đền tiền!”

“Chúng ta bồi thường tiền là được!”

Nghe đến bồi thường tiền, sắc mặt đám thợ mỏ lập tức dịu đi đôi chút.

Nhưng thanh niên gầy gò kia lại cười lạnh: “Bồi tiền là xong sao? Vậy chẳng phải thiên hạ đại loạn?”

“Huống chi các ngươi mới tới, bụng còn chưa ăn no, lấy đâu ra tiền mà bồi?”

“Hồi trước Ngũ ca còn sống, chẳng ai dám tranh khoáng như vậy.”

“Ngũ ca vừa chết, nơi này liền loạn rồi?”

Ánh mắt hắn quét một vòng, rất nhiều thợ mỏ trung thực đều không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trần Cảnh Quan lập tức nhận ra, tên này mới chính là nhân vật mấu chốt.

Trong lòng hắn vừa lo lắng vừa tức giận, Lâm Quốc Lương chọc ai không chọc, lại đi chọc đúng loại địa đầu xà như thế này!

“Ta sẽ lấy ngươi khai đao trước, dám xen vào chuyện bao đồng. Ta nghi ngờ chính ngươi là kẻ đứng sau xúi giục bọn chúng cướp khoáng!”

Thanh niên gầy gò cầm cuốc chim dính máu, từng bước tiến tới trước mặt Trần cảnh quan.

“Mã Hầu!”

“Ngươi thật sự muốn giết người sao?”

Đúng lúc ấy, một tiếng quát lạnh vang lên.

“A? Là Tiểu Dương!”

“Hắn tới làm gì?”

“Người bên cạnh hắn chẳng phải cùng một nhóm với đám nhãi kia sao?”

Đám thợ mỏ xung quanh nhìn nhau, theo bản năng nhường ra một con đường.

“Tiểu Dương!”

“Đám nhãi này cướp khoáng, ngươi đừng nhúng tay vào chuyện này.”

Vương thúc đứng cách đó không xa xem náo nhiệt, thấy vậy lập tức lên tiếng nhắc nhở.

“Vương thúc. Ta biết bọn họ sai, nhưng cũng không đến mức phải chết người.” Dương Lăng nói.

“Ngươi tới cầu tình cho bọn chúng? Ngươi tưởng ngươi là ai?”

Thanh niên gầy gò nhìn chằm chằm Dương Lăng, trong mắt mang theo vài phần kiêng kỵ.

Dương Lăng trực tiếp lấy ra một thỏi bạc vụn.

“Đây là một lượng bạc, coi như bọn họ bồi thường.”

“Một lượng bạc!?”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng kinh hô.

Đó là số tiền phải đào được mười cân Hỏa Tinh Nham mới đổi ra được!

Mấy thợ mỏ bị cướp khoáng vốn đang tức giận, lập tức nguôi giận hơn phân nửa. Ngược lại còn cảm thấy như bị chiếc bánh từ trên trời rơi xuống trúng đầu.