Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

Ban đêm, Dương Lăng vừa luyện quyền, vừa chú ý động tĩnh trong căn phòng đối diện.

Ngô Khuyết dường như vẫn chưa trở về.

Dương Lăng đánh bạo, thuận tiện tu luyện luôn một lượt Kim Cương Minh Vương Công.

Mãi đến khoảng bảy giờ sáng hôm sau, Ngô Khuyết mới từ bên ngoài trở về, gọi Dương Lăng lên đường.

“Dương Lăng, ngươi có biết Sơn Hà Tông chủ yếu làm nghề gì không?” Hôm nay tâm tình Ngô Khuyết có vẻ không tệ, chủ động mở lời.

Dương Lăng cung kính đáp: “Tại hạ không biết.”

Ngô Khuyết cười cười: “Sơn Hà Tông là một trong các khoáng bang, lấy khai thác khoáng mạch làm nghề chính.”

“Dưới trướng có ba tòa Hỏa Tinh Nham khoáng và một tòa Xích Kim Khoáng. Các ngươi đào ra khoáng thạch hằng năm, hoặc bán cho triều đình, hoặc bán cho các đại tông môn và thế gia vọng tộc.”

Khoáng bang?

Trong lòng Dương Lăng khẽ động.

Xem ra ở Triệu quốc, loại thế lực tương tự Sơn Hà Tông không hề ít, chỉ là đều lấy khoáng nghiệp làm gốc.

“Hỏa Tinh Nham là thứ tốt. Lúc rèn binh khí, chỉ cần thêm một chút Hỏa Tinh Nham là có thể tăng độ dẻo dai của vũ khí.”

“Ngay cả khi xây thành trì, nếu trộn Hỏa Tinh Nham vào cát đá, tường thành cũng sẽ kiên cố hơn.”

“Thậm chí có những thế gia quyền quý, xây nhà dựng viện cũng phải thêm Hỏa Tinh Nham vào, cực kỳ xa xỉ.”

Ngô Khuyết cảm thán: “Các ngươi đào được một cân Hỏa Tinh Nham chỉ đổi được mười đồng, nhưng Sơn Hà Tông lại có thể bán với giá một trăm đồng một cân.”

“Đến một số nơi khác, một cân Hỏa Tinh Nham thậm chí còn đáng giá ba bốn trăm, thậm chí năm trăm đồng.”

Lợi nhuận lớn như vậy sao?

Dương Lăng có chút kinh ngạc.

“Cảm thấy lời lớn đúng không?” Ngô Khuyết liếc hắn một cái.

Dương Lăng cười gượng: “Tại hạ không dám bình luận.”

Ngô Khuyết cười nhạt: “Chính vì lợi nhuận quá lớn nên trong các khoáng bang luôn tồn tại khoáng tặc. Đám người này bí mật cướp đoạt, trộm tài nguyên khoáng mạch.”

“Sau đó bán ra ngoài kiếm lời kếch xù, ai nấy đều kiếm được đầy túi.”

“Ngô giám sự, vì sao không có người chuyên xử lý khoáng tặc? Tại hạ nghe nói trong động mỏ bên chúng ta thường xuyên có khoáng tặc giết người cướp của.” Dương Lăng hỏi.

Ngô Khuyết cười lạnh: “Xử lý thế nào? Khoáng tặc vốn cũng là thợ mỏ giả dạng, ngày thường chẳng lộ chút sơ hở nào.”

“Chẳng lẽ phải cử một người giám sát từng thợ mỏ? Hơn nữa số tài nguyên bị chúng lấy đi, xét trên tổng thể cũng chỉ là chín trâu mất sợi lông.”

“Ra là vậy.” Dương Lăng gật đầu.

Xem ra loại tổn thất này được xem là hao hụt bình thường.

“Nhưng gần đây bên chúng ta lại gặp chút phiền phức.” Ngô Khuyết đột nhiên nói.

“Phiền phức gì?”

“Xuất hiện một tên đại khoáng tặc.” Ngô Khuyết thở dài: “Khoáng mạch thiếu mất ba ngàn cân Hỏa Tinh Nham.”

“Vài ngày nữa là tới kỳ giao sổ, Sơn Hà Tông sẽ phái người xuống kiểm tra, tiện thể vận chuyển Hỏa Tinh Nham đi.”

“Nhưng lỗ hổng ba ngàn cân này phải giải thích thế nào đây?”

“Ba ngàn cân?” Sắc mặt Dương Lăng hơi đổi.

Hỏa Tinh Khoáng có hơn ngàn thợ mỏ, dù có người mỗi ngày đào không nổi một cân, nhưng tính trung bình mỗi ngày cũng phải thu được tám mươi cân Hỏa Tinh Nham.

Ba ngàn cân...

Tương đương sản lượng hơn một tháng của cả khoáng mạch.

Sao có thể hao hụt lớn như vậy?

Khoáng tặc thật sự có bản lĩnh đó sao?

Ngô Khuyết lại hoàn toàn không phát hiện?

Ba ngàn cân Hỏa Tinh Nham, dù bán tháo cũng đáng giá gần ngàn lượng bạc. Nếu tính theo giá bán của Sơn Hà Tông, tổn thất lên tới ba ngàn lượng bạc!

Đó là một khoản tiền khổng lồ.

Lúc này xe ngựa từ từ dừng lại.

“Dương Lăng. Thật ra lần này ta dẫn ngươi đi không phải vì đấu khoáng.”

Ngô Khuyết cười nói: “Ba ngàn cân Hỏa Tinh Nham bị thiếu hụt, dù sao cũng phải có người đứng ra gánh trách nhiệm.”

“Ngô giám sự, chẳng lẽ ngươi nói là ta?” Sắc mặt Dương Lăng có chút cổ quái.

Thì ra lời Ngũ ca trước khi chết nói hắn sắp chết là vì chuyện này?

Không phải vì đấu khoáng?

Ba ngàn cân Hỏa Tinh Nham...

Là do chính Ngô Khuyết tham ô?

“Ừ. Ngươi chính là đại khoáng tặc bên ta.” Ngô Khuyết gật đầu.

“Sau khi phát hiện chuyện này, ta cố ý kiếm cớ dẫn ngươi ra ngoài. Thực chất là để dụ giết ngươi, cùng đám thủ hạ của ngươi.”

Ngô Khuyết vừa nói vừa nhẹ nhàng vén rèm xe.

Bên ngoài xe ngựa là hơn mười tên tráng hán bịt mặt, dưới chân bọn chúng nằm hơn hai mươi thi thể.

Mỗi người đều mặc trang phục thợ mỏ, hai tay đầy vết chai sạn do nhiều năm đào quặng để lại.

Dương Lăng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Vương thúc, hắn đã hoàn toàn mất sinh cơ, sắc mặt vàng như nến.

Trên cổ có một vết cắt thật lớn, máu tươi chảy đầy mặt đất, vẫn chưa khô hẳn.

Rõ ràng những người này vừa bị xử quyết không lâu.

“Xuống đi.” Ngô Khuyết xuống xe, quay đầu cười với Dương Lăng.

Dương Lăng mặt không biểu tình bước xuống.

“Ta chỉ là một lưu dân, mới vừa có thân phận chính thức không bao lâu.”

“Đem tội danh thủ lĩnh khoáng tặc chụp lên đầu ta, chuyện này hợp lý sao?”

“Sơn Hà Tông sẽ tin?”

Ngô Khuyết cười như không cười: “Vì sao không tin?”

“Ngươi cho rằng ta không biết ngươi là đệ tử Dương gia ở Hồng Khôn Thành?”

“Hồng Khôn Thành Dương gia?”

“Là cái quỷ gì vậy?”

Trên mặt Dương Lăng lộ vẻ ngơ ngác.

Một tên tráng hán bịt mặt cười hắc hắc: “Đừng giả bộ nữa. Ngưu quản sự mắt rất tinh, vừa nhìn đã nhận ra lai lịch của ngươi.”

“Bằng không những ngày qua vì sao hắn lại luôn tạo điều kiện cho ngươi?”

“Ngưu quản sự? Hắn cũng ở đây?”

Ánh mắt Dương Lăng ngưng lại, đảo qua đám người bịt mặt.

“Không cần tìm, hắn không ở đây.”

“Người nọ được phái tới để giám sát ta.”

Ngô Khuyết cười nhạt: “Ta vốn còn đang đau đầu không biết tìm ai gánh tội thay, không ngờ Ngưu quản sự lại giúp ta tìm được lý do tốt như vậy.”

“Đệ tử Dương gia ở Hồng Khôn Thành, thân phận đủ để làm thủ lĩnh khoáng tặc.”

Dương Lăng thầm hiểu, đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm.

Mà chính sự hiểu lầm ấy khiến Ngô Khuyết xem hắn là người thích hợp nhất để đổ tội.

Nếu đối phương ra tay sớm hơn một chút, hậu quả thật sự khó lường.

Bất quá hiện tại, Dương Lăng liếc nhìn giao diện thuộc tính của tất cả mọi người.

Khăn che mặt chẳng còn ý nghĩa gì, tên tuổi và thuộc tính của từng người đều hiện rõ trước mắt.

Sức mạnh cơ bản đều trên mười điểm.

Hơn nữa đều là những gương mặt quen thuộc, đó là đám hộ vệ khoáng mạch. Tên vừa lên tiếng ban nãy còn thường xuyên đứng trò chuyện với Ngưu quản sự.

Sau đó Dương Lăng lại nhìn về phía Ngô Khuyết.

Thuộc tính vẫn như trước.

Không có thay đổi gì.

Trong lòng hắn lập tức nhẹ nhõm.

Vấn đề không lớn.

“Đúng rồi. Nghe nói lúc Từ Thanh còn ở khoáng mạch, ngày nào cũng đi cùng ngươi. Các ngươi có giao tình sao?”

Ngô Khuyết thuận miệng hỏi.

Đã đến nước này, Dương Lăng cũng chẳng buồn giả vờ.

“Ngô Khuyết. Từ Thanh đại ca rất coi trọng ta, ngày sau còn định để ta tới Xích Kim Khoáng làm giám sự.”

“Nếu ngươi giết ta, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi, ít nhất cũng sẽ điều tra chuyện này đến cùng.”

“Tốt.”

“Tốt lắm.”

Ngô Khuyết vỗ tay cười lớn.

“Như vậy càng tốt. Chuyện này xảy ra, hắn cũng đừng mong tiếp quản Xích Kim Khoáng nữa.”

“...” Dương Lăng trầm mặc chốc lát.

“Sau lưng ngươi còn có người?”

“Phế lời.” Ngô Khuyết cười nhạt, hắn xắn tay áo lên.

“Để ta tiễn ngươi lên đường.”

Vừa dứt lời, thân hình Ngô Khuyết lao tới như mãnh báo, trong nháy mắt đã áp sát Dương Lăng.

Hắc Hổ Quyền!

Cảnh giới Đăng Đường Nhập Thất mang lại cho Ngô Khuyết mười hai điểm lực lượng.

Sức mạnh của Ngô Khuyết lập tức tăng lên hai mươi bốn điểm.

Quyền phong rít gào!

Mang theo sát ý lạnh lẽo, hung hăng đánh về phía Dương Lăng.