Nhưng Hàn Bình mặc kệ, cứ để mặc cho thứ này xâm nhập vào cơ thể, vào huyết mạch của mình. Hắn cảm nhận được luồng hơi thở lạnh buốt kia như muốn quậy tung lục phủ ngũ tạng, một cơn váng vất ập tới kèm theo cảm giác buồn nôn.

Tiếp đi!

Hắn thầm nghĩ, nếu thứ này có thể nhập hoàn toàn vào người mình, thì mọi chuyện lại đâm ra dễ giải quyết.

Chỉ là, ảo tưởng này rất nhanh đã bị phá vỡ. Hắn chỉ thấy luồng khí âm lãnh kia cuộn trào hồi lâu mà vẫn chẳng thể ổn định lại, ngược lại ngoài da còn hơi tê rần, dường như luồng khí lạnh quái đản kia đang muốn chui ngược ra từ các lỗ chân lông của hắn.

Có vẻ như thứ đó đã nhận ra không thể nhập vào người hắn, nên đang định vội vàng chuồn mất.

Lúc này Hàn Bình mới hành động. Hắn cử động thân thể thật nhanh, đồng thời lẩm nhẩm đọc Tướng Quân chú: "Lôi thanh phổ hóa, Cửu nguyên sát đồng. Ngũ đinh đô ty, Cao điêu bắc ông. Thất chính bát linh, Thái thượng hạo hung..."

Lôi âm bọc lấy thân thể, một cảm giác tê rần bao trùm toàn thân hắn.

Thứ đang bám trên người hắn chợt giật thót. Bị lôi âm cuốn lấy, nó đâm ngang đụng dọc trong cơ thể hắn, kêu thảm liên hồi, tạo thành thế giằng co với hắn.

Lôi âm ong ong bọc kín toàn thân, còn bên trong cơ thể lại là âm khí dày đặc đang không ngừng giãy giụa. Hắn có thể cảm nhận rõ thứ bên trong đang bị bào mòn từng chút một. Cứ kéo dài thế này, dĩ nhiên Hàn Bình sẽ chiếm ưu thế, nhưng quá trình giằng co qua lại này cũng khiến hắn cực kỳ khó chịu.

"Vậy thì..."

Hàn Bình cắn răng, móc xấp giấy vàng trong ngực ra. Đây là thứ người cha thật thà để lại cho hắn.

Trên xấp giấy vàng này là họ tên và bát tự của hắn do chính tay ông nắn nót viết từng nét, được cất cùng Tướng Quân chú trong chiếc vali da.

Lúc còn sống, ông không muốn Hàn Bình đụng vào Tướng Quân pháp, nhưng cũng biết rõ, nếu cuối cùng Hàn Bình vẫn phải dựa vào Tướng Quân pháp để giữ mạng, thì thà rằng phải nhanh chóng học cho thành ngón nghề trong Tướng Quân pháp.

Mà muốn học Tướng Quân pháp, bước đầu tiên là phải niệm chú, niệm đến mức thuộc làu làu, mở miệng là đọc trôi chảy. Bước này hắn đã làm tốt rồi. Bước thứ hai chính là phải đốt xấp danh thiếp đại diện cho bản thân này đi, để Tướng Quân nhìn thấy mình.

Đây chính là bước Ký danh của Tướng Quân pháp!

Ở bước đầu tiên của Tướng Quân pháp, tuy hắn thấy hơi kỳ quái, nhưng cũng phải thừa nhận là vừa bắt tay vào đã thành công ngay. Thậm chí, vì thứ hắn niệm là bài chú hoàn chỉnh, nên khéo cái nền tảng này còn vững chắc hơn cả người cha thật thà - người đã niệm chú cả đời.

Vậy điều tiếp theo hắn cần tính tới, chính là bước thứ hai này.

"Đã tự vác xác tới tận cửa, vậy thì vừa hay chia sẻ bớt oán niệm của Tướng Quân thay tao nhé..."

Dòng suy nghĩ trong đầu vừa dứt, Hàn Bình lập tức rút bật lửa ra, xoay người hướng về phía Bắc, châm lửa đốt xấp giấy vàng kia.

Đang đứng giữa đồng không mông quạnh, lửa vốn khó mồi, thế mà xấp giấy vàng này vừa chạm vào ngọn lửa đã "bùng" lên cháy rực. Ngọn lửa còn ánh lên sắc xanh lục quái dị, hệt như một chiếc lưỡi đang từng chút từng chút liếm sạch họ tên cùng bát tự trên mặt giấy.

Trong suốt quá trình đó, miệng Hàn Bình vẫn không ngừng niệm chú. Ngọn lửa xanh lục hắt lên mặt hắn, thoạt nhìn giống hệt một con ác quỷ.

Ký danh là một bước cực kỳ hung hiểm trong Tướng Quân pháp. Đây là lần đầu tiên tạo ra cảm ứng với Tướng Quân, dù cho bài Tướng Quân chú là do chính hắn chắp vá lại, nhưng vị Tướng Quân mà Hàn gia thờ phụng rốt cuộc là cái thứ gì, hắn vẫn chẳng thể chắc chắn.

Mà người cha thật thà cũng từng nói, lần đầu diện kiến Tướng Quân là lúc rủi ro cao nhất. Tướng Quân hung bạo, tính khí lại thất thường, chẳng ai biết liệu có xảy ra chuyện gì không.

Thế nên mới có một mẹo nhỏ, đó là dắt theo một "người" đi gặp Tướng Quân cùng mình. Như vậy có thể phân tán bớt oán niệm của Tướng Quân, đồng nghĩa với việc hắn chỉ phải gánh một nửa rủi ro.

Nếu người cha thật thà còn sống, đương nhiên ông sẽ làm người đó. Nhưng người cha thật thà chết rồi, bản thân hắn lại chẳng có bản lĩnh lừa thêm vài người tới đây. Vậy thì, cái thứ nhỏ bé đang quay lại tìm hắn báo thù này, đúng là tự vác xác tới tận cửa rồi!

"Cắc cắc cắc..."

Đột nhiên, tai Hàn Bình loáng thoáng nghe thấy một trận tiếng chiêng trống, mõ nhịp vang lên, hệt như gánh hát bắt đầu mở màn. Trước mắt hắn lướt qua vô vàn ảo ảnh, lờ mờ dường như còn thấy một sân khấu kịch nhỏ xíu, trên đó có một bóng người mặt hoa mặc áo bào đỏ thẫm vừa vụt qua cực nhanh.

"Thành công rồi..."

Dù Hàn Bình đã chuẩn bị sẵn tinh thần, tim hắn vẫn như trĩu xuống.

"Tướng quân" đã nhìn thấy tên của hắn, và mở mắt ra!

Cảm giác ấy kỳ quái vô cùng. Hắn chỉ thấy từ phía bầu trời phương bắc, dường như có một ánh mắt đột ngột phóng tới, ghim thẳng vào người mình.

Giây tiếp theo, cả người hắn như rơi xuống hầm băng, từng sợi lông tơ trên người thi nhau dựng ngược lên như gai thép.

Trước mắt từng cơn choáng váng ập tới, ảo tượng nối đuôi nhau hiện ra. Bên tai loáng thoáng văng vẳng tiếng chém giết chốn sa trường, tựa như thấy cảnh trăm quỷ mượn đường. Tâm trí hắn như bay bổng lên, chớp mắt đã vượt qua ngàn núi vạn sông.