Gã là dân lăn lộn giang hồ thứ thiệt, từng thấy máu rồi. Ở trên thành phố mà gã rống lên một tiếng là đủ dọa chết khiếp mười mấy thằng lưu manh tép riu.
Nhưng hiện giờ gã đang ở trong thôn, ở đây làm gì có lưu manh, toàn là những người nông dân chân lấm tay bùn.
Thế nên một câu còn chưa dứt, mặt gã đã ăn trọn một hòn gạch. Cú ném khiến gã hét toáng lên một tiếng, ôm mặt khom lưng, thậm chí còn chẳng nhìn rõ ai là người ném.
"Mẹ kiếp chúng mày..."
Vừa đau vừa cáu, gã gằn giọng gào lên. Nhưng chưa kịp chửi hết câu, gã đã nghe "Bốp" một tiếng trên đầu. Một cái xẻng sắt vừa phang thẳng xuống sọ gã, mang theo một mùi thum thủm.
Đó là ông cụ đang chuẩn bị ra đồng bón phân, thấy vậy liền vác luôn cái xẻng xúc phân xông vào phang.
"Các người dám ra tay..."
Người phụ nữ mặc áo cổ lọ giật nảy mình, cũng gào lên theo.
"Đánh là đánh cái thứ lăng loàn nhà mày đấy..."
Mẹ Tiếu Tử gân cổ gào lên giữa đám đông: "Lột đồ con mụ này ra, ném nó xuống hầm phân đi! Thật sự coi thôn Đông Hương ta hết người rồi hay sao mà dám mò đến đây ức hiếp người ta?"
Tiếng hô vừa dứt, một đám đàn bà con gái lập tức ùa lên, túm lấy tóc người phụ nữ mặc áo cổ lọ mà giật ngược xuống, rồi cứ thế tát bôm bốp vào mặt cô ta.
"Là cậu ta phá hỏng đồ của chúng tôi trước..."
Người phụ nữ mặc áo cổ lọ hoàn toàn không ngờ tới tình cảnh này, cô ta còn cố gắng giải thích, nhưng giờ thì ai mà thèm nghe.
Người cha thật thà cả đời làm người chân chất, ăn ở với hàng xóm láng giềng cực kỳ được lòng người.
Dân trong thôn, một là không chịu được cảnh người ngoài ức hiếp trẻ con thôn mình, hai là không chịu được cảnh người già bị bắt nạt. Hàn Bình thì khéo thay, gom đủ cả hai yếu tố đó.
Tiếng hô hào vừa vang lên, thôn dân lập tức ùa vào, chổi chà xẻng sắt cứ thế phang lấy phang để.
Cũng may tên vệ sĩ đầu đinh không ngu đến mức hết thuốc chữa. Ăn đòn xong gã chẳng dám đánh trả, chỉ nằm bẹp dưới đất giả chết, chứ không thì có khi đã bị đập chết tươi ở đây rồi.
Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Hàn Bình lại bị chen ra tít ngoài rìa, từ người trong cuộc bỗng chốc biến thành kẻ đứng xem trò vui.
Đúng là ở thành phố lâu quá rồi, tưởng người thôn Đông Hương này toàn là thiện nam tín nữ chắc?
Đám người kia "mộc mạc" theo kiểu lừa không được thì cướp, còn thôn dân thì lại "mộc mạc" theo một kiểu khác.
Cứ nhìn mấy gã lái buôn xuống quê thu mua lương thực thì biết, đố gã nào dám vác mặt vào thôn một mình?
Ở trong thôn, người tranh bờ cướp ruộng nhà cậu có, kẻ nhòm ngó vài đồng tiền đi chợ của cậu có, người tiện tay vặt trộm trái bí quả bầu nhà cậu cũng đầy ra đấy. Nhưng hễ cậu gặp chuyện, số người sẵn sàng xông lên giúp đỡ cũng chẳng thiếu.
Người cha thật thà dặn hắn sống ở trong thôn thì "chịu thiệt là phúc", chính là vì cái đạo lý này.
Lúc đám người kia chật vật lái được chiếc xe con ra khỏi thôn, cái logo bốn vòng tròn đã bị cạy mất, chỉ còn lại có ba.
Đây cũng là do bà con thôn Đông Hương còn nể tình lý, thấy rõ ràng bọn chúng không dám đánh trả, mà tiểu thúc gia nhà mình cũng chẳng chịu thiệt thòi gì, chứ không thì một cái bánh xe cũng đừng hòng lết ra khỏi thôn.
"Hội Nghiên cứu Văn hóa Dân tục Thái Thành?"
Tiễn xong đám ác khách tới tận cửa kia, Hàn Bình bỏ ra hai đồng rưỡi mua một bao thuốc lá Đại Kê, khách sáo mời láng giềng mỗi người một điếu để cảm ơn họ đã ra tay giúp đỡ. Xong xuôi, hắn mới quay về phòng mình, cầm tấm danh thiếp bị bỏ lại lên xem xét, ghi tạc cái tên vào đầu.
Đồng thời, hắn cũng thầm nghĩ trong bụng: "Nhai cẩu trại cái, bại ca ai giới..."
"Lão già kia rốt cuộc có lai lịch gì?"
“……”
“……”
"Đúng là một đám điêu dân!"
Trong lúc Hàn Bình đang phát thuốc lá cảm ơn hàng xóm láng giềng, chiếc xe "ba vòng tròn" đã chạy ra đến đường huyện rồi mới dám dừng lại. Tên vệ sĩ bước xuống kiểm tra xe, xót của đến mức ruột gan đứt từng khúc.
Thân xe bị cuốc bổ, đá ném, chỗ nào cũng chi chít vết xước. Gương chiếu hậu gãy mất một bên, bốn tấm kính cửa sổ đều bị đập nát bươm, còn cái logo xe thì bị cào rụng mất một vòng tròn.
Người phụ nữ mặc áo cổ lọ tức đến mức muốn báo cảnh sát, nhưng lại bị ông lão họ Hứa khuyên can: "Có báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết được gì đâu."
"Người ta cứ cắn răng khăng khăng là chúng ta đến kiếm chuyện trước, có khi còn vu cho chúng ta là phường trộm chó, chẳng lẽ cảnh sát lại tóm hết cả thôn về đồn?"
“……”
"Khó khăn lắm mới cất công xuống đây một chuyến, chẳng lẽ lại bỏ qua như vậy?"
Người phụ nữ mặc áo cổ lọ vẫn còn hậm hực. Thời buổi này, muốn về quê tìm một người có bản lĩnh thật sự đã ngày càng khó.
Kẻ nào có bản lĩnh thật thì cũng ranh ma xảo quyệt.
Đợt trước ở thôn Trì Gia, cũng là nhờ đập tiền để thuyết phục một tên hậu bối học hát kịch, hắn mới chịu giao bản lĩnh ra.
Nhưng tên hậu bối đó ngay tối hôm ấy đã bị người lớn trong nhà đánh gãy chân, sau đó họ kéo hai chiếc xe máy cày chở đầy người lên tận khách sạn trên huyện để chặn đường bọn cô. Lúc đó cô ta có cầm hợp đồng ra nói lý thì người ta cũng chẳng thèm nhận, may mà cả nhóm chuồn đủ nhanh.