“Haizz...”
Lặng lẽ ngồi một lúc lâu, Hàn Bình mới xốc lại tinh thần. Hắn muốn đứng dậy, nhưng chỉ thấy hai chân lạnh ngắt, mềm nhũn. Âm khí do đám quỷ ăn mày mang tới dường như đã ngấm vào tận kẽ xương, xua mãi không tan. Hắn suy tư, rồi xoay người lại, lấy từ trong ngăn kéo gian trong ra một chiếc chìa khóa rỉ sét. Hắn lại lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc vali da đã sờn rách các góc, lộ ra lớp nhung trắng ố vàng. Ngồi xổm dưới ánh đèn vàng vọt, hắn chìm vào trầm tư trong chốc lát.
“Đến lúc rồi nhỉ...”
Hắn nhìn lại ba con chó đất còn sót lại một lần nữa, cắn răng đưa ra quyết định.
Người cha thật thà của tiền thân là một người tài giỏi trong làng, cũng khá có tiếng tăm ở mười dặm tám thôn. Nhưng ông cũng chẳng đối phó nổi quỷ ăn mày. Trong hơn một năm trời, ông đưa hắn đi chỗ này chỗ kia, tìm khắp các bạn già, nghĩ đủ mọi cách, mà vẫn không tìm được phương pháp nào hữu dụng.
Không biết bao nhiêu lần, người cha thật thà hút thuốc lào trong gian nhà chính, khổ sở suy nghĩ: “Chuyện này không đúng... Quỷ ăn mày tới cửa, đòi đồ của con. Có khi là do con ra ngoài dính phải thứ gì đó, có khi là món nợ kiếp trước trong mệnh đã định... Nhưng sao cha càng nghe càng thấy kỳ lạ. Chưa nói cái khác, đám quỷ ăn mày đó mở miệng ra là đòi mệnh số bảy lạng bảy của con. Nhưng mệnh số con người quý giá nhất cũng chỉ đến bảy lạng hai chỉ, con đi đâu tìm cái mạng bảy lạng bảy để trả cho chúng? Lại nói về phú quý, đại tiên sinh Đạo gia cũng chỉ có phú quý năm đấu gạo. Chúng đòi con sáu đấu bốn, ngay cả ba thước đất còn lại cũng chẳng chừa. Một nấm mồ nhỏ cũng là ba thước, đây là muốn con chết xong, đến chỗ chôn cũng không có. Còn khí vận gì gì đó, thì đến cha nghe cũng chẳng hiểu nổi chúng đang nói cái lời quỷ quái gì... Cha và mấy ông bạn già đều cảm thấy, đám quỷ ăn mày này quá mức tà môn, món nợ này cũng không đúng. Này đâu phải tới cửa đòi tiền, căn bản là muốn bắt cả con đi theo... Thật quá vô lý, cha có liều cái mạng này, cũng phải đấu với chúng một trận.”
“. . . . .”
Sau đó, người cha thật thà chết. Hôm ấy ông canh giữ ngoài cổng lớn suốt một đêm. Gió lớn thổi vù vù, đến ngày hôm sau thì ông ngất xỉu bên ngoài. Đưa đến trạm xá cứu sống được, nhưng cơ thể lại suy sụp hoàn toàn. Một tháng sau đó, ông qua đời.
Trước khi chết, ông làm hai việc. Đầu tiên là kéo tấm thân bệnh tật, đi xin về cho hắn bảy con chó đất. Sau đó lại đưa cho hắn chiếc chìa khóa này, cùng với chiếc vali da cũ đã khóa chặt.
Ông nắm tay Hàn Bình, nói: “Mấy con chó đất này là tay nghề của người Trương gia, có thể tạm thời giữ mạng cho con. Chó nhà họ nặn biết trông nhà giữ cửa, mèo họ nặn biết bắt chuột, mặt nạ tuồng họ nặn, đêm đến biết hát kịch. Những năm đầu thời dẹp đàn phá miếu, nhà họ nặn thiên binh thiên tướng ra chiến trường, lập được công lớn. Haizz, thật ra nhà ta với nhà họ có mối thù truyền kiếp. Nhưng cha vứt bỏ thể diện tới cửa, người ta vẫn cho bảy con chó đất này, cũng coi như là ân tình... Nhưng mấy con chó đất này, có thể trông nhà giữ cửa, bảo vệ con nhất thời, chứ không giải quyết được vấn đề trên người con. Con muốn sống sót, vẫn phải học bản lĩnh của Hàn gia ta.”
“. . . . .”
“Bản lĩnh của Hàn gia?”
Lúc đó nghe lời này, Hàn Bình vẫn khá kích động. Đời trước làm giả làm dối, miệng mồm lẻo mép, nhưng cũng thường xuyên theo chân con sâu rượu thất đức được người ta tôn làm khách quý, mở miệng ra là gọi tiểu pháp sư. Tuy cũng nở mày nở mặt, nhưng trong lòng lại chột dạ. Còn trẻ tuổi như vậy, ai mà chẳng muốn bản thân có một thân bản lĩnh thật sự chứ? Có thể làm ra tiền thật, ai lại đi làm tiền giả cơ chứ? Chó đất Trương gia làm đã thần kỳ đến vậy, thế thì Tướng Quân pháp còn lợi hại hơn cả Trương gia, sẽ phải ra sao?
“Nhắc tới pháp của Hàn gia ta, thì cũng từng lẫy lừng một thời đấy!”
Người cha thật thà này tuổi tác chắc cũng chỉ tầm năm mươi. Nhưng ở trong làng trồng trọt chăn cừu, ngày tháng khổ cực, nên hai bên thái dương đã sớm bạc hoa râm. Tính tình ông cũng lầm lì, đặc biệt là tỏ ra xa lạ với hắn, ban đầu nói chuyện đều dè dặt cẩn thận. Chỉ khi nào nhắc tới mấy chuyện thú vị trong nghề, ông mới hớn hở ra mặt, thêm vài phần sức sống.
Ông nói: “Bản lĩnh nhà ta gọi là Tướng Quân pháp, có thể xua tà, có thể trấn quỷ, có thể đánh trận. Từng xếp thứ nhất trong Bát đại gia Đông Hương. Cái gì mà Phiên Tử Lý, Thần Nhãn Lưu, Âm Dương Đổng, đều phải xếp sau nhà ta hết.”
“. . . . .”
Hàn Bình nghe xong bèn nhíu mày, thăm dò hỏi: “Nếu pháp Hàn gia lợi hại như vậy, tại sao còn phải cầu cạnh đến Trương gia?”
“Bởi vì…”
Người cha thật thà không ngờ Hàn Bình một câu đã hỏi trúng tim đen. Sắc mặt ông xầm xuống, hồi lâu sau mới thở dài. “Bởi vì pháp nhà ta quá mức hung hiểm, mười người học, thì chín người không được chết tử tế...”
“Sao lại thế được?”
Hàn Bình không ngờ lại là câu trả lời này, có phần ngỡ ngàng.
Vẻ mặt người cha thật thà cũng ảm đạm, ông thở dài một tiếng, nói: “Pháp của Hàn gia ta, nổi tiếng là bá đạo hung hãn. Không chỉ bá đạo khi đối phó với mấy thứ tà môn, mà còn hung hiểm với chính bản thân mình. Thờ cúng Tướng Quân không dễ, vốn dĩ phải cẩn thận tỉ mỉ. Đốt nhang thế nào, niệm chú ra sao, bày biện đồ cúng thế nào đều có quy củ. Sai một ly chính là bất kính với Tướng Quân, chẳng biết sẽ rước lấy tai kiếp gì. Quan trọng hơn là, pháp nhà ta từ mấy đời trước đã bị kẻ thù phá hủy. Đồ vật tổ tiên truyền lại cái thì mất, cái thì hỏng, ngay cả chú văn cũng thiếu mất mấy chữ. Học vào lại càng thêm hung hiểm từng bước, sơ sẩy đi sai đường một chút, người sẽ phát điên, thần trí rối loạn, lục thân không nhận. Hắc hắc, trong Bát đại gia Đông Hương, xưa nay vẫn có câu nói kẻ điên Hàn gia, chùy gỗ Đổng gia. Chính là vì tổ tiên nhà ta người học pháp này rồi tự làm mình phát điên quá nhiều... Năm xưa ông nội con cũng vì sống chết không chịu học pháp này, nên mới để người con trưởng là ta phải gánh vác...”