Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng có một điểm, nàng ấy lại nghe hiểu, đó là đám côn trùng muốn tu hành là chuyện rất khó.
Trùng tộc?
Khóe miệng Bộ Phàm khẽ giật với biên độ cực nhỏ không dễ phát hiện ra.
Được rồi.
Đã có phân loại.
Lạc Thần Tinh lại nói rất nhiều, đều là chuyện phát hiện đám Trùng tộc của Yêu tộc trong lãnh thổ vương triều Đại Chu.
Từ Yêu Vương bọ hung đến Yêu Thánh chuồn chuồn, nghe được những điều này hàng lông mày của Tống Tiểu Xuân hơi nhíu chặt lại, sắc mặt Lạc Khuynh Thành cần thêm ngưng trọng.
Chỉ có Bộ Phàm là duy trì vẻ mặt bình tĩnh, dường như tất cả đều nằm trong sự khống chế của hắn.
Lạc Thần Tinh thu hết thảy những điều này vào trong mắt, trong lòng lại càng thêm chắc chắn hơn, vị Bộ tiên sinh này quả nhiên không tầm thường, ngay cả loại bí mật cỡ này cũng đã sớm nhìn thấu từ lâu.
Nhưng làm sao gã biết được, Bộ Phàm bình tĩnh là vì những cái gọi là "Trùng tộc" kia vốn là đám đệ tử ra ngoài tu hành của hắn.
"Con đường tu hành không nằm ở xuất thân, mà là ở trái tim. Cây cỏ có thể thành tinh, đá cứng có thể thông linh. Mặc dù tuổi thọ của côn trùng ngắn, nhưng nếu có lòng dạ bền bỉ hướng về thì sau khi tích lũy tháng ngày, chưa chắc đẫ không thể khai mở linh trí, chưa chắc đã không thể chứng được đại đạo. Thiên địa bất nhân, nhưng cũng chưa từng quên người thực sự chịu bỏ công sức." Bộ Phàm bưng chén trà, dùng giọng điệu bình thản nói.
Lạc Thần Tinh nghe vậy thì ngẩn ra, trong lòng mơ hồ cảm thấy lời nói này có thâm ý khác, nhưng lại không bắt được cụ thể.
Lạc Khuynh Thành có chút đăm chiêu suy nghĩ.
Dương Ngọc Lan cái hiểu cái không, lại cảm thấy tiên sinh nói rất có lý.
Khóe miệng Tống Tiểu Xuân hơi cong lên, sau đó y khẽ lắc đầu, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, lười nói tiếp.
Nhưng Lạc Thần Tinh đã nhanh chóng phản ứng lại.
Vị tồn tại trước mắt này nói ra những này như vậy, rõ ràng là đang giải thích tuổi thọ của côn trùng tuy ngắn, nhưng chỉ cần chịu bỏ công sức là vẫn có thể khai mở linh trí, chứng được đại đạo.
Cái này không phải là biến tướng phủ nhận những con Trùng tộc kia là do Ma tộc bồi dưỡng hay sao?
Hơn nữa, Lạc Thần Tinh còn cho rằng nếu vị tồn tại trước mắt này đã dám nói như vậy thì khẳng định là có căn cứ rõ ràng.
Thế nhưng dù muốn truy hỏi đến đâu, gã lại không dám, chỉ có thể nuốt đầy một bụng nghi vấn vào trong.
"Thời gian cũng không còn sớm, ta đi về trước." Bộ Phàm đặt chén trà xuống, ôm Tiểu Phúc Bảo đứng lên.
"Không ngồi thêm một chút nữa?" Tống Tiểu Xuân cũng đứng dậy.
"Được rồi được rồi, ta sẽ không quấy rầy ngươi luyện kiếm nữa." Bộ Phàm khoát tay, bồng Tiểu Phúc Bảo trong lòng đi ra xe em bé, lại thay nàng ấy kéo góc chăn, lúc này mới đẩy xe ra cửa sảnh.
Người một nhà Tống Tiểu Xuân đưa tiễn hắn đến cửa lớn, đứng ở trên bậc thang bằng đá nhìn theo bóng lưng hắn đẩy chiếc xe em bé chậm rãi đi xa.
...
"Muốn đi đâu đây?"
Bộ Phàm đẩy xe đi trên con đường lát đá, cảm thấy thời gian còn sớm, giờ có về nhà cũng chỉ nằm yên, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nên đi đâu.
"Đúng rồi, đã lâu rồi ta không đến tiệm thợ rèn xem thử." Bỗng nhiên, trong đầu xẹt qua một ý nghĩ, Bộ Phàm lập tức chuyển hướng, đẩy chiếc xe em bé đi về phía tiệm thợ rèn.
Chỉ chốc lát sau, một chuỗi âm hưởng của nghề rèn "Đinh đinh đương đương" đã truyền tới, tiết tấu trầm ổn.
Mà trước cửa tiệm thợ rèn còn có một đám phụ nhân vây quanh, cũng có một vài cô nương chưa lấy chồng, các nàng đang rướn cổ nhìn vào trong tiệm, đồng thời ríu ríu nghị luận cái gì đó.
Có người cầm theo giỏ xách trong tay, lại có người ôm vải vóc, như là đến để đặt hàng nông cụ, lại như là đến để xem náo nhiệt.
"Lão trấn trưởng tới đây à?"
Bộ Phàm đẩy xe em bé đi đến gần, không biết là ai hô một tiếng trước, đám phụ nhân kia lập tức lủi đi giống như chim sẻ bị gió thổi tan, ai nấy đều cười cười, đỏ ửng cả mặt, tự tìm lý do để tản ra.
Có người nói trong nhà mình còn hầm canh, có người nói đứa nhỏ nhà mình nên ăn cơm rồi, có người thì dứt khoát không nói cái gì, chỉ cúi đầu bước nhanh.
Trong nháy mắt, khu vực phía trước cửa tiệm thợ rèn đã trống rỗng, chỉ còn lại mấy cái lá rau bị vứt bỏ và một chiếc giỏ trúc méo mó bơ vơ.
Bộ Phàm bất đắc dĩ nhún vai, sau đó đẩy chiếc xe em bé bước vào ngưỡng cửa.
Có sóng nhiệt trong tiệm đập vào mặt, lò lửa cháy mạnh, than đá đỏ bừng chiếu sáng cả xưởng.
Trận pháp trên xe em bé hơi lóe lên, một vầng sáng mát lạnh bao phủ Tiểu Phúc Bảo vào trong, nhóc con này vẫn như cũ không khóc không náo loạn, chỉ mở đôi mắt to như quả nho đen nhìn dãy xà ngang trên đỉnh đầu.
Chính giữa tiệm có một hán tử tướng mạo tuấn lãng, thân trên trần trụi đang vung búa.
Cơ bắp trên hai cánh tay nổi gồ lên, chập chùng uốn lượn, những giọt mồ hôi chảy dọc theo đường nét rõ ràng xuống dưới, mỗi một búa hạ xuống đều đập cho chiếc đe sắt tóe ra những đốm lửa nhỏ.
Tiết tấu “Đinh Đương đinh đương”, trầm ổn hữu lực, giống như đang gõ một khúc nhạc thô kệch.
Cũng khó trách nhiều phụ nhân luôn thích chạy tới nơi này như vậy.
"Hóa ra là tiên sinh tới." Nghe thấy động tĩnh, Đoạn Chính Hậu bỗng ngẩng đầu, lập tức nhếch miệng cười một tiếng, để lộ ra hai hàng răng trắng.
"Ngươi cứ bận việc của ngươi, không cần phải để ý đến ta." Bộ Phàm tìm một chỗ thông gió ngồi xuống, đặt xe em bé ngang người, sau đó khoát tay áo nói.
Đoàn Chính Hậu đáp lại một tiếng, sau đó chiếc búa rèn lại lần nữa gõ xuống, vang lên những tiếng đinh đương như sấm, tia lửa bắn tung tóe, nhiệt độ trong tiệm dường như lại cao thêm vài phần.
Tiểu Phúc Bảo ở trong xe đẩy khẽ chớp chớp mắt, vẫn với gương mặt không cảm xúc như cũ, tựa như nàng ấy không cảm thấy hứng thú với tất cả những chuyện này.
"Cái khối sắt kia, ngươi đã nung quá lửa rồi, nếu tiếp tục rèn luyện thì sẽ không còn cứng cỏi nữa." Bộ Phàm nhìn một lát, bỗng nhiên mở miệng nói.
Đoàn Chính Hầu thoáng dừng tay lại, cúi đầu nhìn miếng sắt trên đe, hàng lông mày dần dần nhíu chặt, quả thật màu sắc của miếng sắt này đậm hơn bình thường một chút, đã quá lửa rồi.
"Nắm chắc hỏa hầu không phải ở hai mắt mà là ở trong lòng, trong lòng ngươi cảm thấy nó tốt rồi, vậy là được. Nếu ngươi cứ nhìn chằm chằm vào màu sắc thì ngược lại sẽ khiến bản thân dễ dàng bị nhìn lầm."