Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt Vương Hi khẽ biến, vội vàng hoà giải nhận lỗi với Tiêu Dao nói: "Kính xin Tiêu đạo hữu chớ để ý, vị huynh đệ tiểu sinh này từ trước đến nay chính là miệng không tha người, nhưng bản tính lại không xấu, tiểu sinh bây giờ thay hắn nhận lỗi với Tiêu đạo hữu."
Dứt lời liền muốn cúi đầu với Tiêu Dao, nhưng lại bị Liêu Phong kéo lại, khiêu khích nhìn Tiêu Dao.
Nói thật, vị thiếu niên mặt đơ này nói nàng vô cùng tán đồng, chỉ có khổ tâm tu luyện mới là chính đồ, đáng tiếc hắn quá tự cho là đúng, nhất định không thể cùng chung chí hướng.
"Vị đạo hữu này nói rất có lý, tại hạ trở về khổ tu, Lưu đạo hữu, sau này còn gặp lại."
Vô luận như thế nào, vừa vặn mượn lời người này nói có thể rời đi! Dứt lời Tiêu Dao tựa như con cá chạch chuồn cực nhanh, Vương Hi ngay cả lên tiếng cũng không kịp, chỉ thấy người đã biến mất ở trong núi xanh.
"Liêu huynh, ngươi xem Tiêu đạo hữu giận hai huynh đệ chúng ta, chuyện này phải làm sao mới ổn đây?!"
Tiêu Dao rời đi khiến đôi mi thanh tú của Vương Hi nhăn thành một chữ xuyên, bất an xoay vòng tại chỗ.
"Vương huynh, vì sao nàng này lại gọi ngươi là Lưu đạo hữu?" Hiển nhiên trọng điểm mà Liêu Phong quan tâm không cùng một điểm với hắn.
"Hỏng rồi, tiểu sinh quên nói tên thật cho nàng biết!" Vương Hi đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trả lời chi tiết: "Còn không phải là mẹ ta, nói ở bên ngoài phải nội liễm, chớ trêu chọc đến tiểu nhân lai lịch bất minh, để tiểu sinh ở bên ngoài sử dụng tên giả Lưu Hi."
"Ai! Cái này cũng không phải trọng điểm nha, Liêu huynh, ngươi nói tiểu sinh muốn lại làm lại Tiêu đạo hữu này vui lòng như thế nào?"
Vương Hi đứng ngồi không yên, khiến cho khuôn mặt không chút biểu tình của Liêu Phong có chút biến hóa, chau mày nói: "Vương huynh rốt cuộc nhìn trúng vị đại nương này điểm nào? Mất ba trăm năm mới ở thời điểm cuối cùng kết thành Kim Đan, cho thấy tư chất của nàng cực kém, hơn nữa nàng còn không phải xử nữ, ngươi có nghĩ rõ ràng chưa?"
Trong nháy mắt, Vương Hi an tĩnh lại, khuôn mặt ửng đỏ ngượng ngùng như đang nhớ lại: "Nàng có sức lực rất lớn, có đôi khi cười rất cẩn thận, có lúc lại rất thân thiết... Cảm giác có chút giống mẫu thân. Còn nàng có phải xử nữ hay không... Nói không chừng trong đó có gì hiểu lầm? Tiêu đạo hữu là người rất tốt, nàng cũng là người duy nhất lúc ấy nguyện ý đổi vị với tiểu sinh."
Thật ra thì từ sau khi Vương Hi tham gia khảo hạch trở lại phái Tú Sơn, trăm năm nay đều bị cha và mẹ nhốt trong động Hà Quang tu luyện, trăm năm khổ tu khiến cho cảm xúc gặp được Tiêu Dao khắc sâu vào trong đầu, hơn nữa chuyện chọn dâu phiền thân, lại ngẫu nhiên gặp nhau như kỳ tích, thậm chí trong xương cốt còn cố chấp nhận định người này chính là tình duyên trong sách.
Nghe hắn kể lại, Liêu Phong không tự chủ được mà giật giật thái dương, lập tức nói: "Đã như vậy, ta nên cáo từ trở về Côn Luân Phong bái kiến sư phụ. Vương huynh, mấy ngày nữa ta sẽ trở lại thăm huynh."
Nhìn hắn dùng tốc độ cực nhanh điều khiển phi kiếm, Vương Hi vội vàng hô ở phía dưới: “- Liêu huynh, trước đừng đi, ngươi còn chưa nói cho tiểu sinh phải dỗ Tiêu đạo hữu vui vẻ như thế nào đâu!”
Liêu Phong mắt điếc tai ngơ, bay thẳng lên trời, dù sao việc này không tới phiên mình lo lắng, phải biết chưởng môn phu nhân phái Tú Sơn cũng không phải ngồi không, muốn đánh Vương Hi, trước tiên phải qua cửa ải của nàng.
Ban đêm, trên ngọn núi cao nhất của núi Thanh Vân, Đan Hà, một phái náo nhiệt.
Chủ nhân ngọn núi này cũng là chưởng môn phái Tú Sơn - Vương Thanh, đạo hiệu Ngọc Chân đạo nhân, đang thiết yến trong Tụ Tiên Điện chiêu đãi khách quý tới tham gia chọn dâu lần này.
Chỉ thấy bên trong Tụ Tiên Điện ăn uống linh đình, người lui tới đều là đại năng Nguyên Anh có thân phận hiển hách của bốn phái trong Thái Cổ giới, một người tùy tiện dậm chân một cái, bên trong Thái Cổ giới đều phải chấn động ba lần.
Mà buổi tiệc cũng rất phô trương, trên bàn bày đầy các loại linh tửu, tiên quả, linh khí mười phần. Nếu là học đồ luyện khí kỳ và các tu sĩ cấp thấp ăn vào bất cứ cái gì cũng có thể trong nháy mắt tăng lên ba đến bốn tầng tiểu cảnh giới. Có thể thấy được sự trân quý của linh tửu, linh quả này, cần bao nhiêu nhân lực tài lực, đủ để chứng tỏ phái Tú Sơn phía sau Vương Thanh thực lực hùng hậu như vậy.
Những đại năng Nguyên Anh trên bữa tiệc tốp năm tốp ba tụ tập nói chuyện, trong đó có vị tướng mạo anh tuấn, tóc đen nhánh, bộ dạng chính trực, tuổi tác đã già, theo thứ tự tiến lên chào hỏi các tân khách, hắn chính là chủ nhân của buổi thiết yến này - Vương Thanh, chưởng môn phái Tú Sơn. Còn ở một bên khác, tụ tập nữ tu tới tham gia chọn dâu, mỗi người các nàng đều là những người một đời tuổi trẻ kiệt xuất trong môn phái hoặc trong gia tộc, chẳng những dung mạo xinh đẹp, cử chỉ tao nhã, cũng còn linh tư ngạo nhân. Trong một đám nữ quyến, có một vị thiếu phụ mặc trường bào thêu hoa màu đỏ thắm, ngực quấn hồng nhạt, dung mạo đoan trang đại khí, đứng ở giữa những thiếu nữ thoạt nhìn khoảng bảy, tám tuổi này càng làm cho người ta chú ý. Mà tu vi của nàng lại cũng là cấp bậc Nguyên Anh.