Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đấu pháp trong chợ?" Bốn chữ này Tiêu Dao cố ý tăng thêm ngữ điệu, quả nhiên nam tử nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, ánh mắt sắc bén đảo qua bốn người Tần gia, phóng thích uy áp: "Để các ngươi hảo hảo bồi tiếp Hiên Viên công tử, vì sao vẫn gặp phiền phức! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì còn không mau gọi tới!"
Sắc mặt ba người Tần Tử lập tức trở nên hết sức khó coi, chuyện này nguyên bản chính là Hiên Viên Dịch cùng thị nữ kia của hắn chọc vào, bây giờ lại là tai bay vạ gió còn để cho bọn họ bị Nhị bá giận chó đánh mèo. So sánh với khó chịu của ba người, trên mặt Tần Sương vẫn lạnh như băng như cũ, giọng nói phát ra lạnh như băng giống như nàng.
"Cha, việc này chẳng qua là một trận luận bàn nho nhỏ, cũng không phải là tai họa."
Sau đó nàng nói ra một cách lạnh lùng, tóm tắt lại một lần, nam tử trung niên nghe xong sắc mặt mới hơi hòa hoãn, hắn gật đầu nói với Tiêu Dao: "Vị tiểu hữu này xem ra sự tình chỉ là hiểu lầm, mong rằng tiểu hữu chớ để ở trong lòng, nhưng mà ta vẫn còn một chuyện muốn hỏi tiểu hữu một chút..."
Nam tử trung niên còn chưa dứt lời, Phương Hoa cảm thấy mình đang chiếm lễ nhìn thấy đề tài mình nhắc tới bị lướt nhẹ qua, trong lòng nhất thời ủy khuất, xúc động sốt ruột cướp lời nói: "Tiền bối, đây không phải là hiểu lầm! Nàng ta là người đầu tiên lấy Truyền Ảnh Phù ra ghi chép, những người phía sau đều hùa theo, xin tiền bối nhất định phải đòi lại công đạo cho Thất công tử nhà ta!"
"Phương Hoa! Ngậm miệng!"
Mắt thấy nam tử trung niên lập tức xụ mặt xuống, sát ý lộ ra, Hiên Viên Dịch lập tức giận dữ lên tiếng, chắp tay tạ lỗi với nam tử: "Tần tiền bối, đây là tiểu bối quản giáo hạ nhân không có cách nào, để tiền bối chê cười, đợi lát nữa tiểu bối chắc chắn sẽ xử phạt nàng thật tốt, cho tiền bối một cái công đạo."
Hiên Viên Dịch này không hổ là đệ tử trong Hiên Viên gia, làm việc thập phần thoả đáng. Nam tử trung niên trong lòng tán thưởng, nhưng mặt ngoài bình ổn không gợn sóng nhìn qua hắn nói: "Tuy đây là việc nhà Hiên Viên gia các ngươi, ta không tiện nhúng tay, bất quá Hiên Viên tiểu hữu, thân là tiền bối, ta phải nhắc nhở ngươi một chút, hạ nhân không có ánh mắt đặt ở bên cạnh sớm muộn cũng sẽ hỏng việc, tiểu hữu nên suy nghĩ kỹ."
"Hiên Viên Dịch cẩn tuân tiền bối dạy bảo." Hắn lui ra phía sau một bước đứng bên cạnh Phương Hoa, toàn thân tản mát ra khí tức băng lãnh.
Công tử tức giận! Giờ khắc này Phương Hoa mới ý thức được sự việc nghiêm trọng, công tử nhà mình hiếm khi tức giận, một khi tức giận thì chứng tỏ sự tình đã đến mức không thể cứu vãn. Mà mình có thể tùy ý khóc lóc om sòm cũng là bởi vì có công tử sủng ái, nếu mất đi chỗ dựa công tử này, nàng không dám tưởng tượng tiếp theo sẽ chờ đợi mình là ngày gì!
"Phương Hoa" Hiên Viên Dịch bỗng nhiên mở miệng, giọng nói không mang theo một tia cảm tình: "Từ ngày mai ngươi lập tức trở về Hiên Viên gia, ta sẽ truyền âm phù và Dung ma ma, điều ngươi vào Lưu Oanh Uyển, từ nay về sau không được gia nhập Long Đình Viện của ta."
"Công tử!" Phương Hoa hô một tiếng, lại chạm đến ánh mắt tức giận của hắn, không dám tiến lên cầu xin tha thứ, chỉ có thể chảy nước mắt. Nàng thừa nhận sau khi bị Khải Tuấn đả thương, đúng là một bụng ủy khuất không chỗ phát tiết, cho nên khi nhìn thấy nữ tử có năm phần giống Tần Sương kia, lại nghĩ tới công tử có thể sẽ thông gia với Tần Sương, nàng không khỏi giận chó đánh mèo lên người nữ tử này. Dù sao nhìn đối phương cũng không giống người có núi dựa lớn, không ngờ người ăn quả đắng cuối cùng lại là mình, công tử hiện giờ thật sự không cần nàng thì phải làm sao bây giờ?
Nàng một mực khóc oanh oanh, bộ dáng điềm đạm đáng yêu, nhưng mấy người ở đây đều không để ý đến nàng, đều đem lực chú ý phóng tới trên thân Tiêu Dao cùng nam tử trung niên.
"Khụ" Nam tử ho nhẹ một tiếng, tiếp lời vừa rồi nói: "Vị tiểu hữu này ngươi có biết một nữ tử tên là Tiêu Như không?"
Dứt lời ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm nàng, không buông tha bất kỳ một tia biểu lộ nào trên mặt nàng.
Tiêu Dao không nhìn thẳng đối phương, nhìn thẳng mi mắt, tay phải nắm chặt.
Tiêu Như là khuê danh của mẹ, nhớ rõ chữ đầu tiên mình học được là tên của mình, mà chữ thứ hai chính là tên của mẹ. Mẹ cùn cho người ta cảm giác tựa như tên của nàng, ôn nhu dễ gần, một thân phong độ của người trí thức, từ xa nhìn lại tựa như bức tranh thuỷ mặc nhàn nhạt, không phải rất đẹp, lại làm cho người ta nhìn thấy thư thái.
Thấy nàng không trả lời, nam tử trung niên không những không cảm thấy nàng vô lễ, ngược lại thần sắc có chút kích động thăm dò nói: "Ngươi là... Dao nhi? Mà mẹ ngươi tên là Tiêu Như, cha ngươi gọi Tiêu Đại Cường?"
Tiếng Dao nhi này làm mí mắt Tiêu Dao hơi giật giật, nàng ta nâng mắt lên, cẩn thận đánh giá người trước mắt, hắn bị màu da đen nhạt nhạt của ngũ quan nhìn kỹ có vài phần tương tự với mình, những chỗ tương tự này cũng có thể nhìn thấy trên người Tần Sương.