Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Không thể tưởng được, lần này vẫn như cũ là mấy người chúng ta cùng nhau hợp tác, mới tìm được chỗ Tuyền Tống Trận này." Nhìn đường vân trận pháp trước mắt, Tôn Nhị Cẩu nhất thời cảm khái.

"A Di Đà Phật, điều này chứng tỏ chúng ta hữu duyên, chỉ tiếc nuối vì thiếu đi Tiêu đạo hữu đồng hành, nếu không nói không chừng sẽ tìm được cửa vào nhanh hơn." Người tiếp lời chính là Ngộ Đức hòa thượng.

Hiên Viên Dịch cũng nghe đến tên Tiêu Dao, ánh mắt khẽ nhúc nhích, nhìn hai người nói: "Nhị vị đạo hữu nói cũng không sai, hi vọng lần này chúng ta có thể đồng tâm hiệp lực cùng nhau đoạt bảo giống như lần trước. Về phần Tiêu đạo hữu..." Ánh mắt của hắn xuyên thấu qua hồ nước xanh lam hướng về phía thôn nhỏ kia: "Tại hạ tin tưởng nàng cũng có thực lực đó có thể chân chính bước vào Tiên Phủ."

Ba người đều im lặng, đợi đường vân trên Tuyền Tống Trận dần sáng lên, Tần Sương vẫn luôn im lặng rốt cục lên tiếng: "Tuyền Tống Trận đã khởi động, chúng ta đi thôi."

Chỉ chốc lát lam quang hiện lên, thân ảnh bốn người trong nháy mắt biến mất trong hồ nước sóng nước lăn tăn.

Về phương diện khác, ngay tại nơi các tu sĩ một lòng kỳ vọng có thể tiến vào Tiên Phủ tàng bảo, đã bị Tiếu Túc cùng hai vị tu sĩ Hóa Thần Kỳ và nam tử đeo mặt nạ quỷ nhanh chân đến trước.

Tiếu Túc nhìn không gian độc lập trước mắt, bất kể là thang mây trắng xây dựng, hay là linh ngọc thạch môn thú trông coi trước cửa điện, các loại linh hoa linh thảo, thậm chí ngay cả trên cửa lớn cũng giống như đúc phủ đệ của mình ở Linh giới, không sai chút nào. Không khỏi làm cho hắn nhớ lại lần đầu tiên Tử Đông tới phủ đệ mình làm khách đã từng nói một câu: "Ô, lão tử phát hiện ngươi rất giống Câu Lan Viện Hồi Nhạc Phường, cửa ra vào đều thích trưng bày hai con rùa."

Còn nhớ rõ lúc ấy đôi mắt Tử Đông hơi nhướng lên, nhìn qua tựa như đang đùa cợt mình, ngạo mạn vô lễ cực kỳ! Thoáng chốc một ngọn lửa giận vô danh hừng hực trong lòng hắn! Ánh mắt! Ánh mắt gì? Đó rõ ràng chính là Quy Sư thú trấn trạch! Bản thân hắn mới là đại vương bát đản không biết xấu hổ!

"Tử Đông, ngươi nhớ kỹ cho ta! Sẽ có một ngày Bồng Doanh ta chắc chắn đánh bại ngươi, muốn ngươi cúi đầu Trần Thần!"

Mặc dù không biết tại sao chủ nhân nhà mình tiến vào trong Tiên Phủ lại nghiến răng nghiến lợi, biểu lộ dữ tợn, nam tử mặt quỷ và Tiêu Vũ Hà đều thức thời đi theo sau hai vị đại năng Hóa Thần Kỳ.

Lại đi vào trong, nam tử mặt quỷ kia bỗng nhiên dừng lại nói với Tiêu Vũ Hà: "Vào nơi này, ngươi ta không cần đi theo chủ nhân, những thứ mà bọn họ muốn tìm, không phải tu sĩ Kim Đan kỳ chúng ta có khả năng nhìn trộm, ngươi ta vẫn là nhanh đi tìm Nguyên Anh Đan đi."

"Nơi này thật sự có Nguyên Anh Đan?" Tuy đã vào Tiên Phủ, nhưng Tiêu Vũ Hà vẫn bán tín bán nghi.

"Yên tâm, đã xác định rồi, nhất định sẽ không để ngươi thất vọng."

Tiêu Vũ Hà gật đầu, cũng không hỏi đến, nghĩ thầm: Nếu không phải hắn là người kia, mình cũng sẽ không dễ dàng hợp tác với hắn như thế, đã đến thì an chi, chỉ hi vọng Tiêu Dao có thể sớm đi vào nơi này mới đúng, nàng chờ có thể vì Đan ca ca cùng với cơ hội báo thù của mình đã rất lâu, rất lâu rồi.”

Bên trong từ đường, lòng bàn tay Tiêu Dao toàn là mồ hôi lạnh, nhìn Tháp Lý Mộc như cười như không, nàng ta ép buộc mình tỉnh táo cố gắng nghĩ cách ứng đối.

Ở trong không gian phong bế này thần thức bị ngăn trở thập phần nghiêm trọng, chẳng những ngoại giới không cách nào cảm giác tình huống bên trong từ đường, nơi này cũng còn cách trở thần thức cùng ngoại giới liên lạc, nếu không nàng nếu sớm biết Quái lão đầu này ở đây, sao có thể chịu chui đầu vô lưới?

Không đúng! Từ đường này rõ ràng chỉ có thôn dân Tử Đông mới có thể tiến vào, nàng ở trong thôn hai ngày này căn bản chưa từng gặp qua hoặc là có thôn dân nhắc tới nhân vật như vậy, thôn trưởng cũng đã nói mình là người thứ nhất được nàng thừa nhận là người ngoài, vậy Tháp Lý Mộc làm sao tiến vào từ đường này?

Năng lực của Tử Đông nàng cũng đã thấy qua, đặc biệt là nghiên cứu cấm chế và trận pháp, có thể khẳng định trong Phàm Nhân giới Thái Cực không ai địch nổi, ngay cả Tiêu Túc từ thượng giới tới cũng có kiêng kị với hắn, không dám làm loạn ở đây. Vô luận là tránh qua cấm chế hay là mạnh mẽ bài trừ, đều phải có thực lực Hóa Thần Kỳ trở lên, hoặc là người có thành tựu phi phàm trên trận pháp cấm chế, nếu không chưa từng bài trừ cấm chế sẽ bị cấm chế cắn trả! Mà Tháp Lý Mộc trước mắt tựa hồ không phù hợp chút nào, cũng không biết hắn làm sao vào được từ đường.

Người này cho Tiêu Dao cảm giác chưa nói tới là thiện hay ác, chỉ có quỷ dị khó lường, đặc biệt là Tháp Lý Mộc hai mắt chính là Trùng Đồng, bị ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, sẽ khiến người ta có loại cảm giác âm hàn từ lòng bàn chân dâng lên, lan tràn bao vây đến quanh thân.

"Nữ tử, ngươi có biết cửa vào nơi này ở đâu không?"