Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiêu Dao một mình ở trong cửa hàng nhìn xem, có gì không hiểu liền đi thỉnh giáo Vương Nhị. Nàng phát hiện, cho dù mình đã nát Kim Đan, lưu lạc làm phàm nhân, nhưng khả năng đã gặp qua người khác là không quên tựa hồ còn chưa biến mất, không cần nửa canh giờ, nàng liền đem mỗi loại màu sắc vải vóc cùng với đủ loại chất liệu vải vóc tất cả đều ghi nhớ xuống, thời gian còn lại liền thử tiếp đãi chút ít khách nhân.

Cứ như vậy một ngày, nàng phát hiện ra việc này so với việc làm thể lực ngày thường còn mệt mỏi hơn. Làm việc mệt mỏi chỉ là thân thể, nghỉ ngơi thật tốt một ngày, ngày thứ hai lại sinh long hoạt hổ. Mà làm việc ở trong phường vải, mặc dù không hao tổn thể lực gì, nhưng lại cực kỳ tiêu hao tinh thần, trong tiệm ồn ào không tính, thường xuyên có một số khách nhân càn quấy, thoáng cái ngại chất lượng vải này không tốt, lại ngại giá quá đắt, nên mới làm cho ngươi giảm giá. Khiến cho Tiêu Dao vừa về đến phòng ăn cơm chiều tắm rửa xong, ngã xuống ngủ luôn, buổi tối nằm mơ cũng mơ thấy vải vóc đầy trời cùng năm sáu bảy cái miệng.

Nhưng mà công việc này cũng làm hao mòn tâm tính của người khác, mỗi ngày đều phải đối mặt với người như vậy, cho dù gặp phải người khó chơi cũng không thể bày ra vẻ mặt thối, làm như thế hơn nửa tháng, Tiêu Dao quay về Sở phủ đều là một khuôn mặt cười nhàn nhạt, thỉnh thoảng nheo mắt lại, bị Nguyệt Nhi gọi là gian tướng.

Đợi đến hơn một tháng, Tiêu Dao đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống mới này. Va chạm va chạm mấy lần, hơn nữa Sở Tầm ở trong phủ lại thường xuyên tìm mình vui vẻ, nàng cảm thấy người không nói đạo lý so với yêu nghiệt trong phủ kia, trong nháy mắt đều đáng yêu hơn gấp trăm lần. Trong lúc bất tri bất giác nàng cũng không phát giác sớm đã lui mất bộ dáng cao ngạo lạnh lùng, hồn nhiên chôn vùi ở trong hồng trần thế tục, chất phác bình thường, trong nụ cười lại tất cả đều ôn nhuận.

Không lâu sau nữa, có lời đồn đãi lặng lẽ lưu truyền trong hàng xóm láng giềng: Trong Sở phủ lại xuất hiện một tiểu cô nương ghê gớm, dáng dấp gian tướng, lúc đi cửa hàng mua vải thì ngàn vạn lần phải đề phòng.

Trong lúc phường vải đang buôn bán náo nhiệt, rất nhanh, liền nghênh đón ngày cuối cùng của một năm, hôm nay là đêm giao thừa, cũng là ngày buôn bán cuối cùng của Tầm Bố Phường trong một năm này, tiếp theo muốn khai trương phải qua mùng ba. Cho nên cũng là một ngày bận rộn nhất trong một năm này, Tiêu Dao và Trương chưởng quỹ còn có Vương Nhị mãi cho đến gần giờ Tuất, lúc này mới đưa tiễn vị khách cuối cùng.

Ba người nhẹ nhàng thở ra, đồng thời cũng bắt đầu đóng cửa tiệm lại. Đợi cửa đóng kỹ, bọn họ còn chưa rời đi, bởi vì Sở Tầm nói bận rộn một năm phải khao Trương chưởng quỹ cùng Vương Nhị một chút, chuẩn bị cùng Nguyệt Nhi và Mẹ Ngô tới, ở trong tiệm bày bàn và mọi người cùng nhau ăn bữa cơm.

Trước mắt Trương chưởng quỹ đang bận tính toán thu nhập hôm nay, Tiêu Dao và Vương Nhị vội vàng thu dọn vải vóc dựng lên bàn, lúc này liền nghe được ngoài cửa vang lên một tràng tiếng gõ cửa.

Vương Nhị nhanh chóng vui vẻ nói: "Được, thiếu gia bọn họ tới rồi, ta đi mở cửa."

Ai ngờ đại môn vừa mở ra một nửa, bông tuyết còn chưa bay vào được mấy phần, liền thấy ba bóng người bỗng nhiên vọt vào, đồng thời cũng có người hung hăng đạp Vương Nhị một cước, nhanh chóng đóng kín cửa. Trong đó tráng hán cầm đầu cao một tám thước nắm trong tay một thanh đoản đao, hô: "Lấy bạc trong tiệm ra đây! Bằng không lão tử sẽ chém hết các ngươi!"

Lúc này hai người còn lại trong tiệm, ai cũng không ngờ rằng lúc này lại có người vào nhà ăn cướp, đều sửng sốt. Vương Nhị sau khi bị đạp một cước ngã trên mặt đất không đứng dậy được nữa, xem ra tựa hồ đá trúng chỗ yếu hại. Mà Trương chưởng quỹ sắc mặt trắng bệch đứng ở trong quầy run rẩy.

Duy chỉ có Tiêu Dao trầm mắt đánh giá tỉ mỉ ba người, ba người này ra cầm đầu tên đại hán kia dáng người khổng vũ hữu lực, xem ra tựa hồ giống như luyện qua chút công phu, hai người khác bước chân phù phiếm, dáng người gầy yếu, xem xét liền biết là đến bổ sung số lượng, căn bản không coi là uy hiếp gì.

Đại hán kia nhìn hai người đang đứng, ánh mắt chỉ tùy ý liếc qua Tiêu Dao, liền đem toàn bộ lực chú ý đặt ở trên người Trương chưởng quỹ: "Đem hộp tiền trên tay ngươi tới." Hắn vừa nói vừa tới gần quầy.

Trương chưởng quỹ lúc này rất sợ hãi, chỉ đành run rẩy vừa định đưa hộp lên thì nghe thấy bên cạnh có người phẫn nộ quát: "Chưởng quỹ! Đừng đưa cho hắn!"

Tiếp theo liền thấy một bóng người bỗng nhiên nhằm phía đại hán, đánh một quyền vào bên hông đại hán!

Đại hán kia thấy người tới là một cô nương, cười lạnh không thèm tránh, nghĩ thầm một tiểu cô nương có thể lợi hại bao nhiêu. Không nghĩ tới khi nắm đấm kia đánh lên người, hắn chợt cảm thấy một trận đau đớn kéo tới, thậm chí còn có tiếng xương sườn gãy, trong miệng tanh hôi, cả người đều bị đánh úp sấp lên quầy.