Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Phu nhân chuẩn bị bế quan năm năm?"
Khi nàng báo cho Sở Tầm biết suy nghĩ của mình, hắn dù không có bất kỳ oán trách hoặc trách cứ gì, nhưng trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc cùng mất mát, vẫn bị Tiêu Dao bắt được.
Lòng nàng hơi đau, nhất thời phiền não tăng lên, mình vừa không muốn làm tổn thương Sở Tầm, cũng không muốn từ bỏ cơ hội Trúc Cơ kỳ, đúng là mâu thuẫn đến không biết nên làm thế nào cho phải.
"Phu nhân đã hạ quyết tâm, không hối hận?" Hắn nhíu mày, ngữ điệu tuy ung dung, nhưng là đang tra hỏi nội tâm của nàng thật giả.
"Ta..." Tiêu Dao nghẹn lời, nàng rũ mắt lặp đi lặp lại suy ngẫm nội tâm cay đắng, cũng tự chất vấn mình: Thật sự có thể hạ quyết tâm phân biệt năm năm sao? Nhưng vừa nghĩ tới mình chỉ cần Trúc Cơ kỳ liền sẽ có thời gian mấy chục năm để làm bạn với người nhà, cũng có năng lực lấy được đan dược dưỡng thân kéo dài tánh mạng, chỉ cần năm năm chia lìa liền có thể đổi lấy lợi ích lớn hơn, nàng vẫn cắn răng gật đầu một cái:
"A Tầm, nếu như không bế quan, con đường tu đạo của ta đời này sợ rằng cũng khó có chỗ thành công, ngươi chờ ta năm năm được không?"
"Xoẹt" Không khí im lặng bỗng nhiên vang lên tiếng cười khẽ, Tiêu Dao kinh ngạc nhìn phu quân của mình, nàng ở đây xoắn xuýt thống khổ nửa ngày, chuẩn bị tiếp nhận trách cứ của hắn, không ngờ lại chờ được một tiếng cười buồn bực.
Chỉ thấy lông mày của hắn không hề nhíu lại, mắt giãn ra, mặt mày đều mang nụ cười: "Chẳng qua là năm năm mà thôi, phu nhân sao lại làm ra bộ dáng muốn sinh ly tử biệt. Vừa rồi ta chẳng qua là nhìn xem ý niệm cầu đạo của phu nhân có mấy phần mà thôi. Hiện tại xem ra tới nhà của phu nhân nhà ta đạo tâm vững vàng, tương lai tất có đại thành, vi phu sao lại phản đối?"
Nói xong hắn giảo hoạt trừng mắt nhìn nàng, cũng tiếp tục nói: "Nhắc tới cũng đúng dịp, mấy năm nay buôn bán trong phường vải cũng càng ngày càng tốt, ta đang có ý nghĩ mở cửa hàng trong tỉnh thành, mở rộng sinh ý. Như vậy có thể sẽ ở tỉnh thành vài năm, hôm nay ngươi nói muốn bế quan, ngược lại là vừa vặn, nếu không ta còn không biết phải mở miệng với phu nhân như thế nào đây."
"Thật sao?" Tiêu Dao có chút hồ nghi nhìn hắn.
"Đương nhiên, việc này ta thời gian trước còn thương lượng với A Nhất và Trương chưởng quỹ, nếu phu nhân không tin, có thể đi hỏi bọn họ." Hắn vừa cười vừa ôm nàng vào trong ngực, cằm đặt ở trong cổ nàng: "Đừng lo lắng, ngươi cứ tu luyện cho tốt, vi phu vẫn chờ ngươi kéo dài tuổi thọ cho ta đấy."
"A Tầm... Cám ơn." Nàng thì thào, đưa tay vòng lên hai cánh tay của mình, cảm thụ được sự ấm áp truyền lại giữa hai người, có mấy lời không cần truyền miệng cũng có thể hiểu được. Có lẽ Tiêu Dao nàng may mắn biết bao, gặp được nam tử cùng gả cùng một người cơ trí ôn nhu như vậy, từ đó về sau cả đời không còn tiếc nuối.
"Giữa phu thê còn cần khách sáo như vậy làm gì?" Sở Tầm cười nói: "Nếu như phu nhân chuẩn bị bế quan năm năm, vậy mấy ngày kế tiếp có nên bồi tiếp vi phu, sớm bồi thường nỗi khổ tương tư năm năm cho vi phu hay không?"
"Đương nhiên, mấy ngày nay ta ở bên cạnh A Tầm, A Tầm ở đâu thì ta ở đó." Lần bế quan này kéo dài năm năm, nàng cũng đã sớm muốn làm bạn A Tầm một đoạn thời gian.
"Được, vậy ngày mai phu nhân chuẩn bị một chút, cùng vi phu đi đến một chỗ."
Ngày kế, Tiêu Dao nghe Sở Tầm phân phó, mang theo chút quần áo, cùng Nguyệt Nhi cùng A Nhất đi xa nhà.
Chạy hơn nửa tháng đường, bốn người đi tới một phúc địa phong cảnh tú lệ, Sở Tầm dẫn Tiêu Dao tới một rừng trúc sâu trong núi, hiện ra trước mắt nàng là một gian phòng trúc rất khác biệt, sau nhà trúc là một hồ nước xanh biếc, trên núi đá có suối nước chảy róc rách chảy vào hình thành một thác nước nhỏ xinh đẹp, bốn phía có thể nhìn thấy sơn mạch kéo dài không dứt, linh hoạt kỳ ảo, u tĩnh hợp lòng người.
Tiêu Dao chỉ liếc mắt nhìn đã thích phúc địa yên tĩnh này, khóe môi Sở Tầm mang theo ý cười nhàn nhạt, nàng không khỏi tò mò: "A Tầm, nơi này là nơi nào?"
"Đây là lần đầu tiên ta ra ngoài, ngẫu nhiên đi qua nơi này, liền bị cảnh sắc nơi này hấp dẫn. Lại nghĩ tới người tu đạo, dường như rất chú ý thiên địa tinh khí nhiều ít, liền động ý nghĩ xây một căn phòng nhỏ ở chỗ này, đưa cho phu nhân, chắc hẳn tu đạo sẽ làm ít công to."
Tiêu Dao lúc này mới phát giác nơi này mặc dù không phải linh mạch, nhưng linh khí cũng nồng đậm hơn hồng trần thế tục không ít, nhưng đây là vì mình mới kiến tạo?! Nàng chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên, rốt cuộc khống chế không nổi cảm giác trong lòng đang cuộn trào, hung hăng vòng quanh eo A Tầm, nhưng một câu cũng không nói ra được, chỉ có thể hai tay nắm chặt gắt gao vòng lại, mới có thể biểu đạt ra tình cảm đã khắc vào linh cốt của mình.