“Bây giờ, xin hãy thả người!”
Nghe thấy lời này, những người sống sót đều nhận ra có điều gì đó không đúng.
Gã mặc đồ trắng lại càng dùng vẻ mặt đầy giễu cợt nhìn bọn họ, ánh mắt kia cứ như đang muốn nói:
“Thấy chưa, tao đã nói gì từ trước rồi?”
Ba Đặc Nhĩ lại hoàn toàn không bị những lời này ảnh hưởng, ánh mắt của gã từ đầu đến cuối đều đặt trên người Đơn Lương, dường như chỉ chờ một ánh mắt của Đơn Lương là gã sẽ vặn gãy cổ tên mặc đồ trắng kia ngay.
Thấy Ba Đặc Nhĩ không nghe lọt tai lời mình nói, vị đội trưởng kia càng nhíu chặt mày hơn.
Các thành viên phía sau gã thấy thế lại càng siết chặt súng trong tay, ra vẻ chỉ cần một lời không hợp là sẽ nổ súng ngay lập tức.
Đơn Lương đối với tình huống này lại chẳng hề cảm thấy bất ngờ, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên hắn trải qua chuyện như vậy.
“Ba Đặc Nhĩ, cậu không nghe thấy lời của vị đội trưởng đây nói sao? Người ta bảo thả người kìa.”
Ba Đặc Nhĩ không nói một lời thừa thãi, trực tiếp buông lỏng tay ra.
Gã mặc đồ trắng loạng choạng một cái, sau khi đứng vững liền lườm Ba Đặc Nhĩ một cái cháy mắt, lúc này mới chỉnh đốn lại quần áo, đi tới trước mặt Đơn Lương đưa tay phải ra nói:
“Trả Chân Thần lại cho ta.”
Nghe thấy hai chữ “Chân Thần”, trên mặt vị đội trưởng kia không khỏi lộ ra một tia chán ghét.
Có thể thấy được, gã biết thứ gọi là Chân Thần kia rốt cuộc là cái gì, càng biết rõ nơi này là nơi nào.
Đơn Lương thấy vậy, nụ cười trên mặt càng thêm phần chân thành.
Hắn cười híp mắt đưa “Chân Thần” trong tay cho đối phương rồi nói:
“Thế thì mày phải giữ cho kỹ đấy, đây là thứ tao khó khăn lắm mới mang ra được từ phòng thí nghiệm đấy.”
Gã mặc đồ trắng đưa hai tay ra trước, cung kính nhận lấy chiếc bình thủy tinh rồi mới nhìn sang Đơn Lương:
“Yên tâm đi, ta nhất định sẽ “báo đáp” ngươi thật tốt!”
Những người sống sót ai nấy sắc mặt đều xanh mét, nhưng người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
Vị đội trưởng kia vẫy tay một cái, hơn hai mươi thành viên bưng súng đi tới, họng súng hơi nâng lên, sẵn sàng nhắm bắn bất cứ lúc nào.
“Thương thế trên người các người cần được điều trị, bây giờ sẽ đưa các người tới bệnh viện!”
“Trước khi chuyện này được điều tra rõ ràng, tất cả mọi người không được rời khỏi thành phố M, hy vọng các người phối hợp.”
Lão Trương nghe vậy liền lạnh lùng cười nói: “Sao thế? Muốn giam lỏng chúng tôi à?”
Đội trưởng quay đầu lại, giọng nói lạnh thấu xương:
“Xin hãy phối hợp!”
Lão Trương cũng không chịu thua kém, bước tới trước mặt vị đội trưởng, chỉ chỉ vào biểu tượng trên ngực mình nói:
“Có bản lĩnh thì mày giết chết tao đi, mày dám không?”
Lúc này vị đội trưởng mới nhìn thấy biểu tượng không mấy rõ ràng trên áo ông, đó là hình đầu của một con kiến.
Đội trưởng híp mắt lại, giọng điệu không còn hùng hổ dọa người như trước nữa.
“Đưa các anh đi trị thương cũng là vì tốt cho các anh thôi, chúng tôi cũng chỉ làm việc theo quy định.”
“Nếu anh có mối quan hệ thì đến bệnh viện cứ tự mình liên lạc, chúng tôi không quản.”
“Chỉ cần cấp trên bảo thả người, tôi sẽ thả.”
“Hy vọng anh có thể phối hợp với công việc của chúng tôi, bằng không nếu thật sự xảy ra xung đột thì đối với ai cũng chẳng tốt đẹp gì, anh thấy sao?”
Như để chứng thực cho lời nói của gã, các thành viên xung quanh lập tức giơ súng lên.
Lần này sắc mặt của những người sống sót càng thêm khó coi, lúc trước khi chiến đấu với Tà Tụy trong phòng thí nghiệm bọn họ đã gần như kiệt sức, hiện tại cũng chưa khôi phục được bao nhiêu.
Nếu lúc này mà đánh nhau với đám người này, e rằng không một ai có thể sống sót trở về.
Lão Trương còn định nói gì đó, Đơn Lương lại vươn tay đè bả vai ông lại rồi nói:
“Được rồi, đừng quậy nữa, phối hợp với công việc của người ta là nghĩa vụ chúng ta nên làm, hiểu không?”
“Hơn nữa, đây là thành phố M, chúng ta là người từ nơi khác đến, tỏ ra hung hăng với người ta làm gì chứ?”
Lão Trương nghe Đơn Lương nói thế liền lập tức ngậm miệng lại, cúi đầu lui ra phía sau Đơn Lương, bày ra bộ dạng hắn nói cái gì cũng đúng.
Thấy cảnh này, Đơn Lương mỉm cười nhìn vị đội trưởng nói:
“Vị đội trưởng này, không phải bảo đưa chúng tôi đến bệnh viện sao? Đi thôi.”
Đội trưởng nhìn sâu Đơn Lương một cái, có thể khiến cho kẻ bướng bỉnh của Nghĩ Sào nghe lời răm rắp như vậy, người này chắc chắn phải có bản lĩnh không tầm thường.
“Đi!”
Đội trưởng hô lên một tiếng, đi đầu bước về phía trước, còn các thành viên của gã thì vũ trang đầy đủ đi bên cạnh để “bảo vệ” những người sống sót này.
Đơn Lương trước khi đi liếc nhìn gã mặc đồ trắng một cái thật sâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười:
“Nhớ phải cất giữ Chân Thần của mày cho thật kỹ đấy nhé.”
Ba Đặc Nhĩ nghe vậy không nhịn được nhếch khóe môi, cũng liếc nhìn gã mặc đồ trắng một cái.
Gã biết An Đạt của mình lại đang “thả câu” rồi, tội nghiệp cho con mồi nhử kia, đến tận bây giờ vẫn chưa nhận rõ được thân phận của bản thân.
Cả nhóm bước ra khỏi khu vực phòng thí nghiệm sinh học, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt liền lên xe, đi thẳng tới bệnh viện.
Và đúng như lời vị đội trưởng kia đã nói, bọn họ không hề hạn chế việc liên lạc của những người sống sót, muốn tìm mối quan hệ nào cũng được.
Thế là ngay khi còn ở trên xe, những người sống sót đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà bắt đầu liên lạc với những nhân vật có máu mặt mà mình quen biết.
Ở một phòng thí nghiệm nguy hiểm như thế còn không chết, nếu như lại bỏ mạng ở “bệnh viện” thì sau này xuống dưới suối vàng bọn họ cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhìn đám anh em cũ nữa.
Chỉ có Đơn Lương là thong dong tự tại tựa lưng vào ghế xe, miệng ngân nga một khúc nhạc nhỏ, cứ như thể đang đi nghỉ dưỡng vậy.
Mãi cho đến khi chiếc xe chuẩn bị đi qua góc cua trên đường phố, hắn mới liếc nhìn vào gương chiếu hậu một cái.
Trong gương loáng thoáng thấy được bóng dáng của gã mặc đồ trắng, gã dường như đang nói chuyện với ai đó.
...
Bệnh viện thành phố M.
Những người sống sót vừa mới tới bệnh viện liền bị cưỡng chế tách ra, đưa vào các phòng bệnh khác nhau.
Phòng bệnh kia đến một cái cửa sổ cũng không có, ngoài cửa lại càng có hai thành viên súng ống đầy đủ đứng gác, mức độ “an toàn” được kéo lên tối đa!