Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chu Diễn giấu mái tóc ngắn hơi chói mắt của mình đi, lại thay một bộ xiêm y ra dáng một chút, sau đó luống cuống tay chân chắp tay thi lễ, không biết tại sao bản thân lại cười lên, Thẩm Thương Minh nhìn người trước mắt, giống như một thiếu niên lang rất có tinh khí thần của Đại Đường, một người rất trẻ trung.

Cũng giống như quốc gia này.

Thẩm Thương Minh im lặng rất lâu.

- Đi thôi.

Ăn cháo xong, hắn tiếp tục dẫn theo Chu Diễn rời đi, hắn vẫn dự định sẽ ở một nơi an ổn liền buông Chu Diễn xuống, đến ngày thứ tư thì đến một thôn trấn tương đối phồn hoa, phải bổ sung một ít tiếp tế cần thiết.

Sau khi Thẩm Thương Minh và Chu Diễn vào trấn liền tách ra hành động, Chu Diễn đi lòng vòng, mấy ngày nay hắn lấy lý do mất trí nhớ để học chữ với Thẩm Thương Minh, tìm được tiệm cầm đồ trong trấn không lớn này.

Chưởng quỹ cầm đồ thi lễ chắp tay, cười ha hả nói:

- Lang quân, là muốn cầm đồ gì, hay là định mua chút gì đó?

Đại Đường cầm đồ, phân làm ba loại là quan, dân, tăng để xử lý, bây giờ đây là dân sự, chỉ có thể cầm đồ vật nhỏ, Chu Diễn nhìn thấy phía trên có một kiện cổ phục áo tròn đã qua kỳ hạn cầm đồ lấy ra bán, màu đen chỉnh thể sạch sẽ, chế tác không tệ.

Hắn bị chiếc áo khoác này hấp dẫn.

Chu Diễn sờ lên y phục của mình, từ trong ngực lấy ra thanh đao Thụy Sĩ kia.

Lúc đặt lên bàn, "tạch tạch" một tiếng, là thanh âm kim loại thanh thúy.

?!!!

Sắc mặt ông chủ tiệm cầm đồ hơi lạnh.

Lui về sau nửa bước, tay phải chậm rãi quơ lấy một cây gậy cán bột.

Chu Diễn sờ lên thanh đao quân dụng Thụy Sĩ này.

Đồ vật đa năng này là thứ cuối cùng liên kết với thế giới quá khứ trên người hắn, kích thước chín mươi mốt milimet, thích hợp nhất sinh tồn dã ngoại cùng cứu viện, Chu Diễn từng dùng vật này cứu nhiều người, giúp càng nhiều người hơn.

Nhưng bây giờ, lão bằng hữu, ta muốn dùng ngươi để giúp một người nữa. Chu Diễn sờ qua mặt bên thô ráp của dao găm Thụy Sĩ, sau đó đặt nó lên bàn, đẩy mạnh về phía ông chủ hiệu cầm đồ.

- Ta muốn cầm cái này.

...

Chu Diễn cầm dao găm Thụy Sĩ của mình đổi một bộ áo bào cổ tròn màu đen, còn có đai lưng bằng da, Điển Đương Hành là một khâu quan trọng trong hệ thống kinh tế thời đại này, có câu thơ "triêu hồi nhật điển xuân y", có thể thấy được cuộc sống thường ngày.

Tiệm cầm đồ còn cho y một bao tiền đồng.

Chu Diễn nhận ra chữ “Thông bảo” từ trên đồng tiền.

Thật sự là thời Đường sao?

Nghe cách nói của Thẩm Thương Minh, có vẻ như là trong loạn An Sử.

Y cũng không hiểu rõ lắm lịch sử của thời đại này, nhưng mà cũng không có yêu ma gì, càng không có cao thủ như Bùi Huyền Báo, Thẩm Thương Minh.

Chu Diễn hơi hoảng hốt, từ chi tiết và từ trong lời nói của Thẩm Thương Minh, thế giới này là thời Đường, nhưng lại có yêu quái, lại có thần thông pháp thuật, y thở dài một tiếng, đây nhất định không phải Đường triều mà mình biết.

Lưng đeo túi đi về phía đầu trấn.

Chu Diễn còn mua chút muối thô, mua chút thuốc bột xua đuổi rắn độc, một chút rượu dùng để đảm đương hiệu quả khử trùng, một ít băng vải, một ít thuốc giảm tiêu chảy, sinh hoạt dã ngoại kinh khủng nhất chính là ăn hỏng bụng, thật có thể kéo hư cả người.

Mặc dù hắn có được ngọc phù Ngạ Quỷ, thuốc xổ đối với hắn thật sự hữu dụng sao?

Hay là thử xem?

Chu Diễn kiểm kê những thứ cần thiết.

Tính cách y tản mạn nhưng lại lạc quan cứng cỏi, giống như một cây trúc trên núi, bây giờ hắn đang nghĩ cách sống thật tốt, hơn nữa còn là sống cùng Thẩm Thương Minh.

Còn thừa lại chút tiền, nghĩ có nên mua chút lương thực tốt một chút hay không.

Ngọc phù Ngạ Quỷ tìm được đều là những loại lúa thô ráp.

Đang nghĩ ngợi, nghe được bên kia có người hét lớn:

- Nhìn xem, cá mới câu lên, cầm về nhà chưng cũng được, nấu cũng ngon, đi qua đừng bỏ lỡ.

- Đến nhìn một chút, nhìn một cái đi!

- Cá?

Chu Diễn nuốt ngụm nước miếng đi qua, nhìn thấy một hán tử chân trần đang hét lớn, trong thùng gỗ bên cạnh có một con cá, con cá kia đầy vảy, đỏ như lửa, từ đỉnh đầu có một sợi dây màu vàng theo phần lưng lan tràn đến cái đuôi.

Khiến Chu Diễn theo bản năng nghĩ đến câu thơ “Mặt trời mọc hoa đỏ thắng lửa”.

Cá ngon!

Không cần kích phát sức mạnh của Ngọc Phù Ngạ Quỷ, Chu Diễn cũng có thể cảm giác được con cá này tuyệt đối không tầm thường. Chu Diễn nuốt nước miếng, lại nhìn thấy con cá kia tựa hồ bi thương, lúc lắc lư cái đuôi đều trở nên hữu khí vô lực.

“Kỳ quái, bi thương?”

“Vì sao ta lại cảm thấy một con cá bi thương?”

Chu Diễn sửng sốt, hắn ngưng tụ tinh thần nhìn con cá kia, duỗi ngón tay ra chạm vào, mới chạm vào, bàn tay hán tử kia đã đánh tới, nói:

- Tiểu tử ngươi không mua thì đừng có đụng loạn, hại chết con cá ngon của ta, bán không được giá thì làm sao bây giờ?!

Chu Diễn nói:

- Thật ngại quá, chủ quán, ừm, con cá này bán thế nào?

Hán tử này liếc mắt nhìn, nói:

- Một trăm văn.

Bên cạnh có người kêu lên:

- Năm đó cũng chỉ mười văn một cân, con cá này của ngươi là cá gì, lại đòi giá gấp mười lần!

Hán tử lười biếng nói:

- Vận tải đường thủy cũng đứt rồi, cá phải tự mình đi đánh, huống chi là chỗ chúng ta, hơn nữa, đánh trận nên đánh giá lương thực cũng phải tăng, cái này sao cũng là thịt!

Chu Diễn sờ lên túi, nói:

- Được, ta mua.

Y đếm ra một trăm thông bảo đưa tới, sau đó lấy cả thùng gỗ ra, con cá kia tựa hồ cho rằng thật sự là tính mệnh khó giữ được, dùng sức nhào lên, Chu Diễn cầm cũng khá phí sức.

Y mở Ngọc Phù Ngạ Quỷ ra thì hai tay mới có thể ổn định thùng gỗ này.

Ở dưới trạng thái này, y nhìn thấy trên thân cá toát ra một luồng ánh sáng màu đỏ lửa, hiển nhiên là đồ tốt, mà con cá vốn còn đang giãy dụa lại tựa hồ cảm giác được một loại sợ hãi, thân thể đều cứng đờ.

Có nên ăn hay không?

Chu Diễn cảm giác bụng mình đang dâng lên một cảm giác đói khát kịch liệt, đến từ Ngọc Phù Ngạ Quỷ đã cường hóa tính ham ăn của y cực lớn. Y suy nghĩ một chút, nói:

- Ta hỏi ngươi, nếu ngươi có linh tính thì gật đầu.

“Có linh tính, thì thả ra.”

Con cá đỏ kia lắc mạnh đầu.

Chu Diễn bị chọc cười.

- Có đầu óc, đáng tiếc, không nhiều lắm!

Y cầm thùng gỗ đến bên cạnh dòng sông ở cửa trấn, nhìn con cá này, đầu tiên là thở hổn hển, sau đó vươn tay vuốt ve con cá, vảy cá này rất nhẵn nhụi xinh đẹp, xúc tua giống như ngọc thạch ôn hòa.

Ngón tay Chu Diễn gõ đầu cá, "ba" một tiếng, nói:

- Đi đi, lần sau đừng để bị bắt.

Y đem thùng gỗ đổ vào trong nước, con cá đỏ này tựa hồ còn chưa tin mình đã được thả ra, liền bơi lên trên mặt nước nhìn thấy thiếu niên ngồi xổm bên bờ sông, một tay chống cằm, mỉm cười nói:

- Đi mau, đi mau.

Thiếu niên Trường An dương liễu rủ xuống.

Cá quơ quơ thân thể, nghĩ nghĩ, quay người lại.

Sau đó một thứ bay ra ngoài rơi xuống bên cạnh Chu Diễn, hắn đưa tay bắt lấy.

Là một cái vảy màu đỏ.

con cá kia lung lay thân thể, trượt tới đáy nước, rốt cuộc không thấy được nữa.

Dịch và Biên: Khangaca