Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thẩm Thương Minh đứng dậy nói:
- Trước đó ta đã từng nói, nếu ngươi thỏa mãn yêu cầu của ta, ta có thể nói cho ngươi phương pháp thăng cấp Phong Hỏa đài, vậy thì lấy cái này làm khảo hạch đi.
- Chúng ta liền đi tới nơi ở đại khái của kẻ này, nếu như ngươi có thể tự mình báo thù, ta liền dạy ngươi trở thành Phong Hỏa Toại.
Mặc dù bất kể như thế nào, hắn cũng quyết định truyền cho Chu Diễn Huyền Quan siêu phàm này rồi mới rời đi, nhưng hắn cũng biết, cần phải cho Chu Diễn một mục tiêu, mới có thể khiến y có động lực hơn.
Nam nhi trầm mặc không nói, không giỏi biểu đạt, chung quy cũng mang rất nhiều thứ giấu đi.
Chu Diễn gật đầu.
Thẩm Thương Minh xem xét căn cốt cho Chu Diễn, không nói gì thêm, chỉ yên lặng tăng thêm lượng đồ ăn của y hôm nay, nói:
- Trước dưỡng tốt thể phách đã.
- Ngươi không có căn cơ tập võ, chiêu thức quá phiền toái đối với hạ bàn, yêu cầu gân cốt quá cao, ngươi chỉ cần biết hai chiêu là được rồi.
- Chém ngang, chém dọc.
- Thể phách đuổi kịp lại biết hai chiêu này, trong lòng có khí bất bình, trong tay có đao đúc bằng sắt, ngươi coi như là đao khách.
Thẩm Thương Minh nói, cho dù là Huyền Quan thì võ nghệ cũng rất quan trọng.
Chu Diễn nghiêm túc học tập hai chiêu này, chém ngang, bổ dọc.
Cho nên cơm trưa giao cho Thẩm Thương Minh, đao pháp là động tác mang tính bùng nổ, Chu Diễn rất nhanh đã thở hồng hộc, cơ bắp trên lưng, cánh tay đau nhức kịch liệt, cắn răng gắng gượng tiếp tục luyện đao, lúc ăn cơm, Chu Diễn nhìn thịt cực lớn phía trước.
Là con sói do Thẩm Thương Minh gọi tới, con sói kia bị Thẩm Thương Minh đấm một phát bể đầu, ném dạ dày chỉ dùng thịt, nướng qua một chút liền cho Chu Diễn ăn, nhưng thịt sói này vừa khô, vừa dai, rất khó làm ngon.
Không chỉ thịt nặng mùi, còn có một cỗ khí nóng từ động vật hoang dã.
Chu Diễn hiểu rõ mình phải ăn thịt, nhưng y đã quen với việc ăn uống tinh tế nên hoàn toàn kháng cự theo bản năng, Chu Diễn hít một hơi thật sâu, dùng sức gặm những miếng thịt này, nhưng gặm một hồi, tốc độ liền chậm lại.
Quai hàm đau đớn ngược lại không phải cái gì.
Chủ yếu là bụng sắp đầy, ăn thịt vẫn quá dễ no.
Chu Diễn lần đầu tiên cảm giác được, ăn thịt cũng sẽ làm cho người ta cảm thấy thống khổ.
Hắn nghĩ đến một đao mà Thẩm Thương Minh chém ra, lúc trước bày ra lực lượng Phong Hỏa đài huyền diệu, nghĩ đến Vương Xuân liền hít một hơi thật sâu, ngón trỏ và ngón giữa tay phải chỉ vào nhau, hóa thành một viên ngọc phù, ngón tay xê dịch.
Ngọc phù Ngạ Quỷ, mở!
Đáy mắt Chu Diễn hiện lên một luồng ánh sáng hồng ngọc, không có yêu khí gì, nhưng khi nhìn về phía miếng thịt này, thứ vừa rồi căn bản ăn không vô, dường như tản mát ra một mùi thơm kỳ dị, dạ dày nhúc nhích, một lượng lớn axit dạ dày tiết ra.
“Ta ăn, ăn, ăn, ăn!”
Răn liên tục cắn xé, thịt nhanh chóng bị nuốt xuống, dưới sự gia trì của Ngọc Phù Ngạ Quỷ liền nhanh chóng tiêu hóa, hóa thành cái gọi là khí huyết, sau đó lại chuyển động quanh thân, Chu Diễn có thể cảm giác được rõ ràng một cỗ nhiệt lưu chuyển động ở trong cơ thể.
Cảm giác đau nhức mệt mỏi vừa mới rèn luyện nhanh chóng được xoa dịu.
Gân cốt, cơ bắp mơ hồ có cảm giác tăng lên.
Trời sinh vạn vật, có thiếu có hại, Ngạ Quỷ có thể nhanh chóng tiêu hóa tất cả lực lượng ẩn chứa nguyên khí, nhưng lại không thể giữ lại; mà nhân loại có thể bảo tồn nguyên khí rèn luyện, tốc độ hóa giải nguyên khí lại rất chậm.
Có thể mượn thần thông biến hóa, tránh thiên khuyết địa tệ.
Vừa vặn tu hành!
Thẩm Thương Minh vác một cái nồi gốm tới, bên trong là cơm tẻ, còn thêm vào một ít dược liệu, thân thể Chu Diễn cần tiếp tục tăng cường bổ sung, hắn dự định căn cứ vào sức ăn của Chu Diễn, từng chút từng chút gia tăng lượng thịt ăn mỗi ngày của y.
Sau đó phối hợp rèn luyện thể lực, cùng với một ít phương pháp thổ nạp đặc thù, cường hóa thân thể.
Nhưng đây là một quá trình tiến bộ, không thể một lần là xong.
Bởi vì sức ăn của con người cố định, muốn tăng cao không phải một ngày hai ngày; mà cho dù là liều lĩnh ăn hết, tiêu hóa không hết cũng không có cách nào đề cao gân cốt và khí huyết, ngược lại còn có thể thương tổn đến chính mình.
Thẩm Thương Minh nghĩ như vậy, liền thấy Chu Diễn giống như quỷ chết đói đầu thai, ăn như gió cuốn đùi sói, điên cuồng ăn, cắn mấy miếng sau đó nuốt xuống, sau đó tiếp tục ăn.
Thẩm Thương Minh im lặng, bỗng nhiên hắn ta sinh ra nghi ngờ với tài nấu nướng của mình.
Có ngon như vậy không?
Thẩm Thương Minh ăn một miếng, trên mặt không có biểu cảm gì.
“Không sai.”
Hắn nghĩ đến.
Thức ăn này ít nhất có thể duy trì sinh cơ. Bản thân làm ra ăn ngon hơn tướng quân.
Hắn nhìn Chu Diễn ăn xong nguyên một cái chân sói với tốc độ làm người ta hoa cả mắt, sau đó lại làm một chậu cơm rau, Thẩm Thương Minh thậm chí còn cảm thấy cơn thèm ăn của mình cũng bị khơi gợi lên.
Sau khi ăn xong, Chu Diễn nằm ở nơi đó, hơi thở dốc.
Lực lượng của yêu quái lưu chuyển trong cơ thể.
Hắn ăn tổng cộng một con sói, một chậu cơm!
Thức ăn trong bụng nhanh chóng biến thành khí huyết, như dòng nước ấm tán loạn trong cơ thể, hắn có cảm giác cả người sung huyết, ăn no rồi lười biếng, nếu lúc này có điều hòa, có Cocacola, có điện thoại thì càng tốt...
Thẩm Thương Minh không để Chu Diễn tiếp tục nằm mơ.
Thẩm Thương Minh trực tiếp kéo hắn lên, bắt đứng tấn.
- Lúc này không thể nằm, đứng lên.
- Nhìn động tác của ta.
- Đây là pháp môn mà năm đó Lý Vệ Công và Dực Quốc Công cùng sáng tạo ra, là cơ sở của biên quân.
Thẩm Thương Minh dạy hắn một phương pháp hô hấp, phương pháp điều động cơ thể.
Bình thường mà nói, người vừa mới tập võ rất khó có thể điều động khí huyết nhỏ bé trong cơ thể, Chu Diễn cũng như vậy, nhưng không biết làm sao bây giờ lượng khí huyết tán loạn trong cơ thể hắn lại quá lớn, vậy mà để hắn nắm chắc khí huyết đang lưu động.
Nương theo hô hấp, theo sự chỉ điểm của Thẩm Thương Minh, Chu Diễn cảm giác được nhiệt lưu vốn dựa vào sức mạnh của Ngạ Quỷ tiêu hóa chậm rãi hợp quy tắc, hóa thành một dòng nước ấm lưu chuyển trong thân thể.
Độ ấm trên thân thể Chu Diễn hơi cao lên, khuôn mặt hơi đỏ lên.
Thẩm Thương Minh cảm thấy Chu Diễn đã nhập môn, trầm mặc một chút rồi nói:
- Ta vốn cảm thấy ngươi không có căn cơ tập võ, nhưng trước mắt xem ra, mặc dù ngươi không có căn cơ từ nhỏ, nhưng lại có một loại thiên phú đỉnh cao.
Chu Diễn nói:
- Đó là cái gì?
Thẩm Thương Minh nghiêm túc nói:
- Có thể ăn.
Dừng một chút, bổ sung:
- Hơn nữa, không có vị giác.
Chu Diễn:
- ...
Chu Diễn bỗng nhiên có một loại cảm giác thất bại.
“Nhưng tóm lại là chuyện tốt... đúng không?”
Chu Diễn nghĩ, cố gắng tập võ.
Ngọc phù của Ngạ Quỷ cùng với tốc độ tiêu hóa khiến Chu Diễn có thể nhanh chóng tiêu hóa thịt đã ăn, biến thành khí huyết, sau đó dựa theo luyện thể thuật trong quân mà Thẩm Thương Minh truyền thụ, rèn luyện thân thể.
Sau đó luyện đao, hắn chỉ luyện hai chiêu kia.
Đó là chiêu thức cơ bản nhất từ khi niên đại cổ lão bắt đầu đến bây giờ, cho dù là người vừa mới cầm đao, cho dù là đứa nhỏ cầm một nhánh cây cũng biết, giống như động tác khắc vào trong huyết mạch.
Chém ngang, chẻ dọc.
Thân thể mỏi mệt thì ăn cái gì đó, dùng khí huyết chi lực gia tốc khôi phục. Tiêu hao quá lớn thì ăn cái gì đó, dùng khí huyết chi lực gia tốc khôi phục, thể phách dần dần lớn lên, lại sẽ đề cao lượng cơm ăn. Rất nhanh, lượng ăn của Chu Diễn thậm chí còn vượt qua Thẩm Thương Minh.
Thẩm Thương Minh không nói gì, chỉ trầm mặc làm chậm tốc độ tiến lên, mỗi ngày sẽ tốn khá nhiều thời gian ra ngoài săn bắt dã thú, mỗi một lần đều sẽ tìm được thảo dược và các loại động vật khác nhau, cung cấp đủ lương thực tập võ cho Chu Diễn.
Chỉ là tập võ, mặc dù chỉ là hai chiêu đao pháp đơn thuần, nhưng cũng liên quan đến phát lực, quỹ tích đao, nắm giữ đao kình... rất nhiều kỹ xảo ẩn tàng, đao là binh khí rất dễ nhập môn, nhưng cũng không phải là không có ngưỡng cửa.
Ngưỡng cửa thực sự ở bên trong.
Đao pháp của Thẩm Thương Minh được tôi luyện trong chém giết và thực chiến ngày qua ngày.
Những kinh nghiệm này gần như không có cách nào dựa vào ngôn ngữ truyền thụ.
Chu Diễn chỉ có thể tự mình tìm tòi, hiểu được lời dạy bảo của Thẩm Thương Minh.
Hắn rất dụng tâm, cũng hiểu được cố ý luyện tập chỗ nào không hiểu, ngay từ đầu tiến triển là nhanh, nhưng rất nhanh đã gặp được ngưỡng cửa, trong lòng Chu Diễn ít nhiều có chút phiền não, giống như là gặp được một đề mục thủy chung không giải được.
Trong lòng hắn có lửa báo thù, cũng có bất an mãnh liệt đối với thế đạo này.
Cho nên hắn càng dụng tâm, càng khắc khổ huấn luyện, cân nhắc đao pháp.
Hắn hiểu được không thể chỉ biết khổ luyện, nhưng cũng hiểu rõ, linh quang thoáng cái và điều kiện tiên quyết làm dịu đi là thật sự dụng tâm khắc khổ, điều kiện tiên quyết để giác ngộ là dần dần tu luyện.
Tất cả mọi chuyện của hắn đều rơi vào trong mắt Thẩm Thương Minh, Thẩm Thương Minh im lặng không nói gì, nhưng sau khi luyện đao, lại dùng thủ pháp xoa bóp giúp Chu Diễn giảm bớt khí huyết, nói:
- Sau đó, đi lấy bố cáo bắt trộm.
Thẩm Thương Minh lời ít ý nhiều:
- Thực chiến.
- Ngươi nên thực chiến.
An Nhân Quân của Tinh Tú Xuyên, từ tân binh lột xác thành lão binh chỉ cần một nghi thức đẫm máu, lên chiến trường chém giết với Thổ Phiên hung tàn, sau khi sống sót thì đao pháp sẽ khác.
Thẩm Thương Minh không hiểu thủ đoạn lòe loẹt giang hồ.
Hắn tuân theo hình thức bồi dưỡng mãnh tướng biên quân thời đại Thái Tông mà dạy Chu Diễn.
Chu Diễn hơi khẩn trương thở ra một hơi, nghiêm túc gật đầu.
Dọc theo ngươi đường này gió êm sóng lặng, không có gì đặc biệt.
Mà mấy ngày trước khi đi lấy công văn bắt trộm, sáng sớm, Chu Diễn đã tỉnh lại từ sớm, trước tiên gặm một miếng thịt đã nguội, sau đó lấy ra đao của Ngạ Quỷ luyện đao ở bên cạnh dòng sông cách đó không xa, y rất chuyên tâm, đao pháp phá không sắc bén.
Nhưng không biết vì sao, khắc khổ cố gắng thế nào, đao pháp của y và đao của Thẩm Thương Minh đều khác nhau về bản chất.
Rất nhanh, cơ bắp lại bắt đầu đau nhức, Chu Diễn thở ra một hơi, run run cánh tay thả lỏng cơ bắp, trong lòng buồn rầu, tiếp tục như vậy đừng nói báo thù, ngay cả nắm giữ lực lượng tự bảo vệ mình cũng là chuyện rất khó khăn.
Y khoanh chân ngồi ở nơi đó, nghĩ chờ một lúc nữa lại luyện tập một chút, lại nghe được tạp âm, theo thanh âm nhìn sang, thấy được một tồn tại dạng sợi dài đang thong thả du động.
Rắn?!
Chu Diễn vô thức đè đao lại, thế nhưng ngay sau đó, hắn đã chú ý tới đó cũng không phải là rắn, bởi vì giống như có sừng, còn có móng vuốt, đó rõ ràng là một tồn tại hình rồng.
Con rồng trong suốt này ở chỗ một tảng đá, dường như đang cố gắng rút thứ gì đó ra ngoài, bỏ ra rất nhiều sức lực, ngay cả râu rồng cũng ngươig lên, nhưng vẫn không rút ra được, mơ hồ có cảm giác thở hồng hộc.
Đúng lúc này, Long Đạo chợt nghe thấy tiếng nói:
- Cần ta giúp đỡ không?
?!!
Tiểu Long trong suốt chậm rãi quay đầu, nhìn thấy thiếu niên mặc quần áo nâu ngồi xổm ở nơi đó, một đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn mình, lộ ra nụ cười.
- Xin chào.
Dịch và Biên: Khangaca