Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Diễn vuốt ve dây đàn, Thẩm Thương Minh mở to mắt, nói:
- Là đàn sư kia đưa cho ngươi.
Chu Diễn nói:
- Hắn đã đến?
Thẩm Thương Minh đáp:
- Sáng sớm, gió thoảng u ám mang hắn đến.
Chu Diễn nắm cây đàn trong tay tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, chế nhạo:
- Quá nhã, thật sự quá nhã, ngay cả Thẩm thúc ngươi tính tình lạnh như băng cũng nói ra lời dễ nghe như vậy!
Thẩm Thương Minh mặt không đổi sắc, tay trái búng một cái lên đỉnh đầu Chu Diễn. Vốn vừa mới tỉnh giấc, trong hốc mắt còn vương chút lệ, giờ lại bị tiểu tử này làm cho trào nước mắt, lẩm bẩm suốt dọc đường.
Thẩm Thương Minh đành phải vào buổi trưa, tốn công bắt hai con cá cho Chu Diễn.
Chu Diễn nhảy cẫng lên, đẩy Thẩm Thương Minh ra tự mình nướng cá. Đương nhiên vẫn chia cho Thẩm Thương Minh. Trong thế đạo này, hai người cùng nhau đồng hành đã coi như là nương tựa lẫn nhau.
Chu Diễn tính tình phóng khoáng, lại xuất thân hiện đại không câu nệ lễ nghĩa. Thẩm Thương Minh xuất thân biên quân, sinh tử coi nhẹ, đối với những chuyện này cũng không để tâm, hai người ở chung lại hòa hợp ngoài ý muốn.
Thẩm Thương Minh dẫn Chu Diễn đến thị trấn gần nhất, tìm quan bắt trộm xem bố cáo.
Bởi vì sáng hôm qua luyện đao, Chu Diễn đã hiểu được tiết tấu hô hấp quan trọng trong đao pháp. Thẩm Thương Minh lại luyện tập vài ngày cùng Chu Diễn, đoán được khoảng cách Chu Diễn đột phá lần thứ nhất chỉ kém một trận thực chiến, còn kém thấy máu.
Không phải loại đánh lén trước đó, mà là Bạch Nhận Chiến.
Là trong vòng mười bước, đao kiếm đối diện, trong lúc hô hấp phân định sinh tử.
Trực tiếp đối mặt nỗi sợ hãi của Bạch Nhận Chiến, là một bước mấu chốt nhất để đao khách võ giả lột xác. Trước đó chung quy chỉ là người tập võ, không tính là đao khách.
Đến nội thành, Thẩm Thương Minh đi mua nhu yếu phẩm, Chu Diễn đi tìm quan bắt trộm.
Nhìn thấy rất nhiều bố cáo, Thẩm Thương Minh nói với Chu Diễn, thấy người nào trên bố cáo đáng ghét nhất, trong lòng phẫn nộ thì bóc xuống. Chu Diễn nhìn thấy trên bố cáo có rất nhiều tiểu tặc, sau đó ánh mắt dừng lại.
- Có ác tặc này, thừa dịp lão mẫu nhà ta không để ý bắt cóc hài nhi nhà ta đi. Lão mẫu bi thống nhiễm bệnh qua đời, cửa nát nhà tan, trong lòng thống hận, chỉ cầu có nhân sĩ hiệp nghĩa có thể bắt hắn, nhà ta tất có trọng tạ.
Chu Diễn nhìn thấy bức họa trên bố cáo, đại khái là qua lời vị lão thái thái kia miêu tả trước khi qua đời, lại giống Vương Xuân đến sáu bảy phần. Chu Diễn siết chặt đao:
- Vương Xuân, súc sinh này.
Nhưng mà, lại có tin tức của Vương Xuân, xem ra phương hướng không sai.
Chu Diễn đè xuống sát ý cùng táo bạo, ánh mắt đảo qua những bố cáo khác.
Cầm một tấm, là hai tên tặc phỉ cướp bóc dân chúng, động một tí là giết người, giết chết hơn hai mươi người. Chu Diễn đi chỗ bắt trộm đăng ký, Thẩm Thương Minh chuẩn bị chứng minh thân phận cho Chu Diễn.
Chu Diễn làm xong chuyện, dự định rời đi, ánh mắt đảo qua phía dưới bố cáo, thấy một nam nhân râu ria xồm xoàm, suy sụp tinh thần. Quan bắt trộm liếc mắt, nói:
- Tên điên này, sao lại đến nữa.
Chu Diễn hỏi:
- Kẻ điên?
Quan bắt trộm thuận miệng nói:
- Phải, người này mấy ngày trước đã đến rồi, nói là muốn tìm thân nhân, vốn dán bố cáo là được rồi, nhưng hắn cứ dây dưa không dứt. Nơi nào có nhiều người tìm thê nữ cho hắn như vậy, chẳng đâu vào đâu.
Tên bắt giặc nói:
- Nói thê tử đột nhiên mất tích, trong bọc chỉ có thêm ba nghìn tiền. Ta nói cầm ba nghìn tiền này mời người tìm, hắn lại không chịu, nói chuyện thê tử mất tích có liên quan đến số tiền này.
- Mỗi ngày cứ ở chỗ này chờ.
Chu Diễn dừng bước, nhìn tấm biển trước mặt nam nhân kia, còn có phía trên chân dung là một nữ tử mộc mạc nhưng rất quen thuộc. Trong đầu Chu Diễn bỗng nhiên nhớ lại, nữ nhân Chu Diễn gặp được khi vừa mới bị bán vào phường thị Yêu tộc.
Nói với nàng câu nói kia.
- Ta lén bán mình đi, Triệu lão đại thiện tâm, hôm qua ta vụng trộm đưa tiền về, giờ mới trở về.
Là hắn?!
Chu Diễn dừng bước, nam nhân kia ôm cái túi vùi đầu ngồi, cả người như mất hồn mất vía. Như cảm giác được điều gì liền ngẩng đầu, nhìn thấy một thiếu niên cầm đao đứng trước mặt.
- Vị lang quân này, có chuyện gì sao?
Chu Diễn nói:
- Nghe nói ngươi muốn tìm người?
Ánh mắt nam nhân thoáng sáng lên, nói:
- Lang quân, ngươi…
Hắn nói xong liền đứng lên, sau đó trước mắt tối sầm, thanh âm còn chưa dứt, suýt nữa ngã sấp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, trong bụng phát ra một chuỗi âm thanh, hiển nhiên là đói lả.
Chu Diễn thở dài kéo hắn đến quán mì bên cạnh, bảo chủ quán bưng hai bát mì ra. Nam nhân sắc mặt trắng bệch, đói đến phát cuồng, nhưng vẫn không động đũa, nói:
- Cái này, sao có thể...
Chu Diễn nói:
- Ăn đi, nếu ngươi đói đến bất tỉnh, ta làm sao biết đi tìm ai?
Nam nhân nuốt nước bọt, nói:
- Vậy, tại hạ xin thất lễ.
Hắn cầm đũa, bưng bát, bàn tay run rẩy, gắp mì cũng không vững. Thật vất vả mới đưa vào miệng, trước cắn đứt một cái, dừng lại, sau đó ngửa cổ, dùng đũa kéo mì vào miệng, rồi ăn ngấu nghiến.
Đến cuối cùng gần như là uống mì.
Ăn xong, cuối cùng cũng có chút tinh thần liền xấu hổ, nói:
- Thật sự thất lễ, thất lễ.
Chu Diễn hỏi tình huống của hắn, nam nhân nói:
- Tại hạ Trương Thủ Điền.
- Năm mất mùa, loạn binh kéo đến, chúng ta từ phụ cận chạy thoát thân.
- Ngày đó thê tử của ta vừa mới trở về còn cười rất vui vẻ, chúng ta ăn một bữa cơm rồi nói chuyện sau khi về nhà, sau đó an tâm ngủ, đến hôm sau, ta liền không tìm thấy nàng, chỉ có bao đồ, số tiền bên trong nhiều hơn.
- Nếu như có thể tìm được thê tử, số tiền này ta có thể không cần! Trả lại cũng được, ta, ta đọc sách vài năm, có thể viết chữ, cũng có thể trồng trọt, ta làm trâu làm ngựa, cũng phải báo đáp ân tình của lang quân.
Trong mắt hắn toàn tơ máu, lúc nói chuyện coi như mạch lạc, nhưng tinh thần không ổn định. Bức họa Chu Diễn xem, quả thật chính là nữ tử kia. Chu Diễn nhìn nam nhân, thấy thần quang trong mắt hắn ảm đạm, che kín tơ máu.
Chu Diễn có thể cảm giác được, nam nhân này sắp không chống đỡ nổi, như có một sợi tơ hiện tại chèo chống hắn, chỉ là hi vọng mong manh, nhưng mà, không có tung tích thì hi vọng ấy chẳng duy trì được bao lâu.
Chu Diễn nhìn hắn, nhìn sinh tử của một người khác, Chu Diễn nắm chặt đao.
Chu Diễn nghe được giọng nói của mình.
- Ta, đã gặp nàng.
Nam nhân đối diện đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lóe lên kỳ vọng như lửa, đứng bật dậy, nói:
- Lang quân, ngươi, ngươi gặp nàng ở đâu? Nàng còn sống không? Còn sống không!
Nam nhân vô thức vươn tay nắm chặt lấy tay áo Chu Diễn, bàn tay run rẩy, thanh âm gần như khát cầu, không, đó gần như là cầu xin vứt bỏ tất cả.
Là nói cho hắn chân tướng, cho dù tàn khốc cũng có tư cách biết tất cả.
Hay là che giấu?
Chu Diễn nhìn hắn, thở ra một hơi, đáp:
- Là...
Đáy mắt thiếu niên tựa hồ còn có ánh lửa ngày ấy, có cụt tay, có luyện ngục nhân gian, Chu Diễn là đối mặt với đàn ác quỷ gào thét chật vật, là tính tình quật cường phẫn nộ đối với Bùi Huyền Báo.
Nhưng bây giờ, khóe miệng Chu Diễn dần ngươig lên, thanh âm ôn hòa nói:
- Nàng băng bó vết thương cho ta, nói đến một số chuyện.
- Nói là vì để ngươi còn sống trở về, nên tìm một nhà giàu có, đi làm chút chuyện, đổi chút lộ phí cho ngươi.
Nam nhân hoảng hốt:
- Vậy vì sao nàng không nói với ta...
Chu Diễn nói:
- Chắc là cảm thấy ngươi sẽ không đồng ý, nói như vậy, hai người đều có thể sống sót, chung quy còn có ngày gặp lại.
Nam nhân lẩm bẩm một lúc, nói:
- Lang quân, nói là sự thật?
Chu Diễn hít một hơi, nói:
- Ta, chưa từng lừa người.
Nam nhân nhìn Chu Diễn, ánh mắt thiếu niên, trắng đen rõ ràng, trong trẻo an bình, vì thế hắn tin, lảo đảo ngồi xuống, bàn tay run run, nói:
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi...
Chu Diễn an ủi hắn:
- Hiện tại, quan quân đã bình định Trường An, trật tự phụ cận cũng đang dần khôi phục, ngươi còn có nhà, hiện tại trở về xây dựng lại cuộc sống, nàng nhất định sẽ về nhà tìm ngươi.
Nam nhân nói:
- Đúng vậy, đúng vậy, nhà, nhà còn ở đó.
Hắn ngẩng đầu, đáy mắt có hi vọng, rồi mỉm cười nói:
- Nữ nhi và đại lang cũng sẽ về nhà.
- Ta phải trở về.
Câu nói này bất ngờ như một cây gai, khiến nụ cười của Chu Diễn khựng lại. Chu Diễn nhìn nam nhân kia, thấy ống tay áo của hắn có hai mảnh vải trắng, bên trong túi có tiền đồng, có một búp bê vải rách, một thanh kiếm gỗ mà nhi tử hắn thích.
Trong mắt kia có một tia hi vọng.
Thật ra nhà của hắn, tất cả của hắn đều ở đây.
Một lát sau, Chu Diễn nói:
- Ừm
Thiếu niên hiệp khách đáp:
- Nhất định.
Trương Thủ Điền cảm tạ rồi ôm túi đi. Chu Diễn ngẩng đầu, trong lòng yên lặng chúc hắn có thể tiếp tục bước tiếp, ngôn ngữ cũng là đao kiếm, có thể hủy diệt hi vọng của một người, cũng có thể thắp lên ngọn lửa.
Bất kể như thế nào, sống sót, sống đến ngày xuân ấm hoa nở.
Khi Chu Diễn đứng dậy, theo bản năng nắm lấy đao.
Thẩm Thương Minh dẫn Chu Diễn đến chỗ sơn tặc.
Thực chiến.
Dịch và Biên: Khangaca