Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chớp mắt Đậu Kiến Đức ở trong khách sạn Metro Gold bốn năm, luôn liên lạc với Hùng Đại Bằng qua email. Lần này Hùng Đại Bằng trốn khỏi Trung Quốc đến Las Vegas, thậm chí có thủ tục nhập cảnh hợp pháp toàn do Đậu Kiến Đức ở phía sau làm giúp. Hùng Đại Bằng trả giá có hai trăm vạn USD, không bằng số tiền gã cho Hùng Chí Thành chơi slot machine.
Số tài sản kếch sù mười mấy ức của Đậu Kiến Đức thành lập trên mấy chục quặng, gần ngàn thợ mở trả giá đổi lấy. Đậu Kiến Đức là tên khốn kiếp đáng bị bằm thây.
Đương nhiên trong khách sạn Metro Gold thì Đậu Kiến Đức là nhà giàu cây đa cây đề. Bốn năm qua Đậu Kiến Đức bỏ vào gần năm ngàn vạn đô la cho khách sạn Metro Gold, trung bình mỗi ngày bỏ ra ba vạn bốn ngàn đô la chi tiêu trong khách sạn Metro Gold. Nhưng khiến người bất ngờ là tài sản của Đậu Kiến Đức chẳng những không giảm bớt mà càng lúc càng nhiều hơn.
Vì trong bốn năm nay hơn ba mươi người quan tham lớn thông qua Đậu Kiến Đức dàn xếp trốn khỏi Trung Quốc, gã nhận thù lao từ một trăm năm mươi vạn đến năm trăm vạn USD. Chỉ tính ba mươi mấy người này đã cho Đậu Kiến Đức thu nhập trên bảy ngàn vạn USD.
Mỗi quan tham lớn được Đậu Kiến Đức dàn xếp trốn khỏi Trung Quốc cảm kích gã muốn khóc, sau khi đến khách sạn Metro Gold hay tụ tập quanh gã, dần dần phát triển thành quy mô như hiện giờ.
Trong khách sạn Metro Gold còn có hai đoàn quan tham Trung Quốc khác, nhưng đẳng cấp hoặc là quá cao, nhóm Đậu Kiến Đức không trèo nổi, hoặc quá thấp không đáng lọt vào mắt. Đoàn thể của Đậu Kiến Đức xem như giữa chừng.
Từ nghi thức hoan nghênh đêm nay qua đi, Hùng Đại Bằng cũng trở thành một thành viên của đoàn thể quan tham lớn này. Từ nay đám quan tham lớn vắt óc suy nghĩ ngày mai sẽ chơi bời cái gì, vì bọn họ cảm thấy cực kỳ an toàn khi ở trong khách sạn Metro Gold.
Đặc biệt xem Đậu Kiến Đức cố ý kêu người ghi hình gã ở trước cửa khách sạn Metro Gold nhục mạ hai điệp viên Trung Quốc bị lộ thân phận, đám quan tham lớn càng xem khách sạn Metro Gold là nơi lánh nạn vĩnh viễn. Bọn họ vững tin ngày nào còn ở lì trong khách sạn là điệp viên Trung Quốc bám đuôi bọn họ đến Las Vegas, thường lảng vảng ở khách sạn Metro Gold sẽ không bao giờ bắt được bọn họ.
vì vậy cuộc sống của bọn họ thối nát, vung tiền rộng rãi, tâm tình thả lỏng.
Đậu Kiến Đức cực kỳ thân thiết quàng tay lên vai Hùng Đại Bằng, chỉ vào nữ nhân tóc hoa râm lúc trước lên tiếng.
- Nào nào, để ta giới thiệu cho ngươi.
Đậu Kiến Đức nói với Hùng Đại Bằng:
- Vị này là Chung Tú Hoa, trước kia là cục trưởng cục tài nguyên đất nước Thâm Quyến, đến đây từ ba năm trước. Chung Tú Hoa nhỏ hơn ngươi vài tuổi, gọi nàng tiểu Chung được rồi.
Đậu Kiến Đức giới thiệu từng người nhưng không nhắc gì đến lý do tới Las Vegas, mỗi người đều cố ý né tránh vấn đề này. Mặt ngoài bọn họ nói cười, có vẻ nhẹ nhàng tùy ý nhưng trời biết trong bụng đám quan tham này nghĩ cái gì.
Đám người tụ tập trong phòng VIP hơn nửa tiếng sau, Đậu Kiến Đức vén tay áo nhìn đồng hồ.
Đậu Kiến Đức vỗ tay, cười nói:
- Cũng đến giờ rồi, tiệc trên lầu tám sắp bắt đầu.
Hùng Đại Bằng kinh ngạc hỏi:
- Tiệc?
Hùng Đại Bằng hoàn toàn không biết về bữa tiệc gì đó.
Đậu Kiến Đức thấy Hùng Đại Bằng khó hiểu nhìn mình, cười to bảo:
- Trong khách sạn này trừ đoàn người chúng ta ra còn hai đoàn khác, hôm nay là hội ái hữu mỗi tháng một lần. Tuy bình thường chúng ta không tiếp xúc nhiều với bọn họ nhưng dù gì cùng một đất nước, cần thường liên lạc tình cảm.
Nghe Đậu Kiến Đức giải thích xong Hùng Đại Bằng ngộ ra, gật gù cười nói:
- Thì ra là vậy, đúng là nên liên lạc với nhau.
Đại sảnh sòng bạc rất lớn, trần nhà rất cao, đặc biệt khói thuốc lá làm trần nhà càng mông lung. Không ai chú ý thấy giữa không trung kề sát trần nhà có một con ruồi trâu màu sắc gần giống với trần nhà đang nhanh chóng di chuyển.Hai bên đằng sau ruồi trâu có hai con ong vàng theo sát.
Diệp Dương Thành tìm đến khách sạn Metro Gold, vào trong đại sảnh sòng bạc đã hơn hai mươi phút. Trừ trong khu vực slot machine Diệp Dương Thành trông thấy Hùng Chí Thành ôm một nữ nhân da trắng tán tỉnh làm chuyện bậy bạ ra, hắn không thấy bóng dáng Hùng Đại Bằng đâu.
Nhưng Hùng Chí Thành có mặt trong khu vực slot machine thì Hùng Đại Bằng sẽ đi xa sao? Từ ngàn dặm xa xôi chạy đến Las Vegas, Diệp Dương Thành có đầy đủ sự kiên nhẫn.
Diệp Dương Thành cùng hai con ong vàng dùng tốc độ 50km, 60km/1h xoay quanh bên trên đại sảnh. Diệp Dương Thành dùng mắt ruồi trâu nhìn xuống bên dưới sưu tầm bóng dáng Hùng Đại Bằng.
Trời không phụ người có lòng, khi Diệp Dương Thành mang hai con ong vàng bay qua lối vào khu VIP, rốt cuộc thấy Hùng Đại Bằng. Diệp Dương Thành đã nhớ kỹ bộ dạng của tên khốn bán nước cầu tài này.
Diệp Dương Thành vượt qua mấy vạn km đến đây, bây giờ nhìn thấy Hùng Đại Bằng bước ra từ khu VIP, tâm tình của hắn tựa như một nam nhân to khỏe bị nhốt trong phòng tối chật chội nửa năm sau khi đi ra chợt thấy một cô nàng đẹp như hoa như ngọc.
Phấn khởi, khi Diệp Dương Thành trông thấy Hùng Đại Bằng, phản ứng đầu tiên không phải tức giận mà là hưng phấn gần như vặn vẹo. Trên đường đi Diệp Dương Thành dồn nén bực tức trong khoảnh khắc tìm thấy chỗ trút ra, hận không thể tuôn trào ngay.
Nhưng Diệp Dương Thành không vội vã ra tay, vì bên cạnh Hùng Đại Bằng có một nam nhân trung niên đang nói cười với gã. Sau lưng hai người là ba mươi mấy nam nữ nối đuôi nhau đi ra.
Tuy Diệp Dương Thành chưa xem hết tài liệu Phó Diệc Chi cung cấp, không nhớ hết tất cả người có trong tài liệu nhưng hắn nhận ra ngay hai người khác trừ Hùng Đại Bằng. Một là nam nhân nói cười với Hùng Đại Bằng, tên là Đậu Kiến Đức.
Theo tài liệu ghi chép, trong năm năm Đậu Kiến Đức làm huyện trưởng vì thỏa mãn dục vọng của bản thân chẳng những không xử lý mấy quặng đen còn mở rộng cửa móc nối. Đậu Kiến Đức thông qua đủ loại danh mục vơ vét của cải, mặc kệ an toàn của thợ mỏ.
Trong năm năm ngắn ngủi tại khu vực đó xảy ra chín mươi ba lần sụp hầm quặng, trong đó hơn ba mươi lần là Đậu Kiến Đức dung túng băng than đen. Tức là trong năm năm đó khoảng chín trăm bốn mươi mốt thợ mỏ hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp chết vì Đậu Kiến Đức.
Đậu Kiến Đức phải chết.
Khi nhìn thấy Đậu Kiến Đức là Diệp Dương Thành có quyết định xóa sổ ngay.
Sau đó Diệp Dương Thành chú ý đến nữ nhân đi theo sau lưng Hùng Đại Bằng. Nữ nhân này tên là Chung Tú Hoa, ban đầu là cục trưởng cục tài nguyên đất nước Thâm Quyến thị. Giống như Đậu Kiến Đức, Chung Tú Hoa cũng nhậm chức năm năm. Trong thời gian năm năm này Chung Tú Hoa lần lượt cấu kết với buôn bán bất động sản, thế lực hắc ám, yểm trợ cho bọn họ, mở cửa sau trong quan trường. Chung Tú Hoa lấy việc công làm việc tư. Bên kia thì âm thầm tụ tập người cưỡng ép phá nhà xây nhà, trong năm năm Chung Tú Hoa chuyển nhượng phi pháp, chiếm dụng đất nhà nước khoảng ba trăm hecta. Vì mâu thuẫn giải tỏa dẫn đến đánh nhau có vũ khí khoảng trăm vụ, gián tiếp hoặc trực tiếp làm ngàn người chết.
Chương 303-1: Tử thần đã giáng xuống (Thượng)Kết quả sự việc bị lộ, hai ngày trước khi quốc gia định tóm Chung Tú Hoa thì không biết là ai để lộ tin tức, ngay đêm đó nàng bỏ trốn không còn tung tích. Theo ghi chép thì Chung Tú Hoa đi nước nào đó ở Châu Âu, không ngờ nàng cũng trốn trong Las Vegas.
Diệp Dương Thành khẽ hừ thầm nghĩ:
- Đụng phải mình coi như ả ta may mắn!
Mặc dù Chung Tú Hoa là nữ nhân nhưng đáng bị phân thây.
Diệp Dương Thành nhận ra Hùng Đại Bằng, Chung Tú Hoa, Đậu Kiến Đức, những nam nữ còn lại hắn không cần suy nghĩ nhiều. Bọn họ chắc chắn toàn là quan tham lớn khốn kiếp cuỗm đi tiền của quốc gia, dân chúng, nên xuống mười tám tầng địa ngục.
Diệp Dương Thành rất muốn điều khiển hai con con ong vàng cường hóa chung cực xông lên chích ba mươi mấy đồ khốn này thành đầu heo, nhưng lý trí ngăn cản hắn xúc động.
Diệp Dương Thành nhìn ba mươi mấy quan tham lớn ra khỏi khu VIP, hắn nhìn Đậu Kiến Đức nói cười với Hùng Đại Bằng đi đằng trước nhất. Trực giác bảo với Diệp Dương Thành là chờ chút, đợi thêm một lúc nữa, có lẽ lát nữa sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Diệp Dương Thành ôm tâm tình này dẫn dắt hai con ong vàng cường hóa chung cực lặng lẽ bay nhanh nhất chui vào túi xách LV bán số lượng có hạng trong tay Chung Tú Hoa. Diệp Dương Thành rất tò mò, đám quan tham lớn lẩn trốn khỏi đất nước chẳng lẽ có một tổ chức quan tham lớn sao?
Nếu không thì tại sao đám người này tụ tập lại một chỗ?
Trong đầu Diệp Dương Thành suy nghĩ vấn đề này, tâm tình của hắn trở nên kích động. Nếu trong khách sạn Metro Gold tồn tại một tổ chức quan tham lớn, nghĩa là Diệp Dương Thành có thể thông qua ảo cảnh tu di khảo vấn chỗ ở của những người khác.
Chỉ cần biết gian phòn của đám quan tham lớn, đêm nay Diệp Dương Thành sẽ lần lượt tìm từng tên, khiến bọn họ trả giá những gì đã làm trong nước. Ít ra khiến đám quan tham lớn hối hận sai lầm đã làm trước khi bọn họ chết.
Đám người Đậu Kiến Đức chạy lên tầng tám không bao giờ ngờ trong túi xách LV của Chung Tú Hoa ẩn núp một con ruồi trâu rắp tâm hại người. Bọn họ sẽ không đoán được Chung Tú Hoa không chỉ cầm một túi xách LV mà là tử thần chết chóc làm bọn họ hét chói tai, đau khổ, tuyệt vọng.
Đám quan tham lớn sẽ không giở túi xách của Chung Tú Hoa ra xem, cho nên...
Ba mươi mấy người cùng lên tầng tám, Đậu Kiến Đức gõ cánh cửa to dành để tổ chức tiệc lớn, diện tích khoảng năm trăm thước vuông nằm ở ngoài cùng tầng tám.
Đậu Kiến Đức quay đầu nhìn đại sảnh mở tiệc:
- Nơi này là địa điểm tổ chức tiệc tối nay.
Đậu Kiến Đức mỉm cười giới thiệu cho Hùng Đại Bằng:
- Đây là bữa tiệc tổ chức một trăm sáu mươi lăm lần. Trước kia nhiều người nhất đột phá con số trăm, nhưng đêm nay chắc chỉ khoảng hơn tám mươi người.
Diệp Dương Thành núp trong túi xách nghe Đậu Kiến Đức giới thiệu thì mắt sáng rực.
- Tiệc?
Diệp Dương Thành liên tưởng đến tình huống đám quan tham lớn cùng nhau lên tầng tám.
Trong phòng ngủ một tiểu khu Ôn Nhạc huyện Khánh Châu thị Trung Quốc xa xôi mấy vạn km.
- Nếu đúng là vậy...
Diệp Dương Thành nở nụ cười nói:
- Ta không ngại cho các ngươi cùng nhau tham gia... Dạ tiệc chết chóc.
Sảnh tiệc đang phát khúc nhạc Diệp Dương Thành nghe không hiểu, hắn biết đây là bài piano, khá dễ nghe.
Diệp Dương Thành núp trong túi xách LV của Chung Tú Hoa, hắn lắng nghe mọi thanh âm bên ngoài. Đậu Kiến Đức giới thiệu cho Hùng Đại Bằng, nghe những tham quan ô lại xưng hô lão ca, lão đệ này nọ. Cuối cùng Diệp Dương Thành hoàn toàn khẳng định.
Mọi người tụ tập trong đại sảnh bữa tiệc này đều là tham quan ô lại từ Trung Quốc trốn đến Las Vegas.
Nếu không thấy tận mắt, nghe tận tai thì Diệp Dương Thành rất khó tưởng tượng đám tham quan ô lại cụp đuôi trốn khỏi quốc gia lại sống xa hoa, lãng phí như thế ở nước ngoài. Bản thân Diệp Dương Thành cũng không hưởng thụ sinh hoạt xa hoa như vậy.
Nhân lúc mọi người trò chuyện với nhau, Diệp Dương Thành dẫn hai con con ong vàng cường hóa chung cực bay ra khỏi túi xách LV của Chung Tú Hoa, lao nhanh như tia chớp bám vào tâm rèm che trong yến tiệc. Diệp Dương Thành không vội vã hành động, hắn yên lặng nhìn, nghe.
Diệp Dương Thành không hiểu nhiều về đám tham quan ô lại tụ tập tại khách sạn Metro Gold, không thể khẳng định những tham quan ô lại núp trong Las Vegas có mặt đầy đủ tại bữa tiệc này không? Vì vậy Diệp Dương Thành phải kiên nhẫn chờ, đợi bữa tiệc bắt đầu mới là thời cơ tốt nhất cho hắn ra tay.
Diệp Dương Thành không hy vọng vì nóng nảy một phút mà buông tha một tham quan ô lại không kịp đến tham gia bữa tiệc.
Sự thật chứng minh Diệp Dương Thành chờ đợi là đúng.
Diệp Dương Thành vào bữa tiệc khoảng mười hai phút, lục tục có khoảng mười mấy nam nữ vào đại sảnh. Thấy mười mấy nam nữ kia đẩy cửa bước vào, một nam nhân hơn năm mươi tuổi luôn nói cười với mọi người gật đầu ra hiệu.
Nam nhân hơn năm mươi tuổi nói:
- Được rồi, đã đến đông đủ, đóng cửa đi.
Cánh cửa gỗ dày nặng khép lại phát ra tiếng vang trầm đục.
Rầm!
Một nam nhân trung niên mới vào đại sảnh rất nhanh chú ý thấy Hùng Đại Bằng đứng gần đó.
Nam nhân trung niên mỉm cười hỏi:
- Vị này là...
Nghe nam nhân trung niên mở miệng hỏi, Đậu Kiến Đức đang cười nói với mấy nam nữ vội ngẩng đầu lên.
- Ha ha ha ha ha ha! Để ta giới thiệu cho hai người.
Đậu Kiến Đức cười nói:
- Vị này là Hùng Đại Bằng, lúc trước làm phó huyện trưởng thanh Sơn huyện Khánh Châu thị, hôm trước vừa đến khách sạn. Sau này Hùng Đại Bằng sẽ thường ở trong khách sạn...
Nghe Đậu Kiến Đức giới thiệu, nam nhân trung niên lộ vẻ hiểu ra, mỉm cười nói một câu khách sáo:
- A? Thanh Sơn huyện là chỗ tốt.
Nam nhân trung niên lễ phép gật đầu cười với Hùng Đại Bằng xem như chào hỏi, sau đó phớt lờ gã nhấc chân đi hướng mấy nam nhân tụ tập với nhau đứng gần đó.
Nhận được ánh mắt ý hỏi của Hùng Đại Bằng, Đậu Kiến Đức bước tới gần hơn một bước.
Đậu Kiến Đức nhỏ giọng giới thiệu:
- Vị này trước kia là phó thị trưởng Ninh Ba thị, quan lớn xếp năm hàng đầu trong khách sạn. Nghe nói còn liên lạc với trong nước, đoạn thời gian trước có về nước một chuyến, nhân vật thông thiên ngút trời. Nếu không có gì ngoài ý muốn, lúc này trong nước chắc có người đang hoạt động thay hắn, rồi... Ha ha.
Đậu Kiến Đức vỗ vai Hùng Đại Bằng, gã toát ra biểu tình hâm mộ. Tuy rằng không thể quang minh chính đại trở lại, tuy rằng khách sạn Metro Gold này đủ xa hoa, thoải mái nhưng ở mãi một chỗ lâu sẽ nhớ nhà. Đây là quyến luyến quê hương của người Trung Quốc, mặc kệ là quan tham hay quan tốt.
Nghe Đậu Kiến Đức giới thiệu, Hùng Đại Bằng lộ vẻ mặt hiểu ra, gật gù. Phó thị trưởng Ninh Ba, chẳng lẽ là vị kia bỏ trốn vì vụ án buôn lậu cỡ lớn?
Nghĩ đến đây Hùng Đại Bằng hâm mộ nhìn nam nhân trung niên, gã không hâm mộ nam nhân trung niên có hy vọng quay về nước mà là tài sản. Nghe đồn tay chân phó thị trưởng đại nhân rất dài, khẩu vị siêu to.
Chương 303-2: Tử thần đã giáng xuống (Hạ)Hơn mười năm qua nam nhân trung niên từ phó khu trưởng ngồi vào ghế phó thị trưởng, nghe nói trước khi gã trốn ra Trung Quốc có di chuyển số tài sản mấy chục ức ra nước ngoài. Nam nhân trung niên là quan tham lớn nhất trong các quan viên phạm tội.
Hùng Đại Bằng nghe Đậu Kiến Đức kể xong, hình như trong vòng tròn còn người có khẩu vị lớn hơn nam nhân trung niên. Hùng Đại Bằng quét mắt từng góc buổi tiệc, cảm xúc hối hận dâng lên trong lòng gã. Tại sao lúc trước gã không tham nhiều hơn?
Bữa tiệc hội hữu ái này chính thức bắt đầu sau khi mười mấy người nguyên phó thị trưởng Ninh Ba đến. Ánh đèn sáng ngời bị cố ý điều chỉnh tối đi, đại sảnh mông lung.
Khi Hùng Đại Bằng không biết làm sao hòa nhập vào bữa tiệc thì Đậu Kiến Đức vỗ vai gã, nhỏ giọng khuyên:
- Bữa tiệc chưa từng có khiêu vũ hay lớn tiếng ồn ào. Đây là bình đài để mọi người giao lưu với nhau, tùy tiện tìm ai cũng được, miễn có thể bắt chuyện là ổn.
Hùng Đại Bằng lấy lại tinh thần, gật gù:
- À ừ...
Hùng Đại Bằng cảm ơn liếc Đậu Kiến Đức, nhấc chân đi hướng sofa nằm trong góc gần đó. Không phải Hùng Đại Bằng không muốn tìm người trò chuyện mà vì đây là lần đầu tiên tham gia, trong khi gã chưa phản ứng lại thì đám người đã tụm năm tụm ba, nhỏ giọng trò chuyện.
Lỗ mãng quấy rầy người ta nói chuyện là cấm kỵ hàng đầu trong buổi tiệc, Hùng Đại Bằng bất đắc dĩ đành chọn sofa tạm thời không có người ngồi, làm quen quy tắc kỳ lạ trong bữa tiệc kỳ lạ này rồi tính.
Cơ hội!
Khi Diệp Dương Thành thấy một mình Hùng Đại Bằng ngồi xuống sofa trong góc tường, hắn biết cơ hội luôn chờ đợi đã đến. Diệp Dương Thành sẽ không đơn giản cho con ong vàng cường hóa chung cực dùng chất độc kịch liệt đưa đám tham quan ô lại đi chầu trời.
Đối với Hùng Đại Bằng, mục tiêu chủ yếu của chuyến đi Diệp Dương Thành càng không để gã chết tốt. Trước tiên cho Hùng Đại Bằng nếm mùi làm Hán gian, bán nước cầu vinh là như thế nào, sau đó...
Ong ong ong ong ong!
Diệp Dương Thành lên kế hoạch đại khái các khâu dạ tiệc tử vong đêm nay, hắn điều khiển Đại Ca ruồi trâu bay khỏi rèm che hướng tới Hùng Đại Bằng.
Hùng Đại Bằng không hề hay biết tử thần buông xuống. Lúc này Hùng Đại Bằng ngồi trên sofa, cầm ly rượu tây gã không biết tên. Hùng Đại Bằng lười biếng tựa lưng sofa, mắt quét căn phòng.
Hùng Đại Bằng đang tìm mục tiêu thứ nhất trong hội hữu nghị đêm nay. Chờ Hùng Đại Bằng phát hiện có ai một mình là gã sẽ không chút do dự đứng lên, treo nụ cười giả tạo làm người buồn nôn sải bước nghênh đón.
Ít ra đó là ý định của Hùng Đại Bằng.
Tiếc rằng Hùng Đại Bằng không có cơ hội bắt chuyện làm thân với ai.
Khi ánh mắt Hùng Đại Bằng từ chiếc sofa bên trái chuyển sang chiếc sofa khác nằm bên phải, gã loáng thoáng thấy một đốm đen nhưng chỉ trong khoảnh khắc. Hùng Đại Bằng thấy rõ hình dạng đốm đen đó, một con côn trùng sặc sỡ nhiều màu lạ lùng chưa từng thấy.
Trong đầu Hùng Đại Bằng hiện lên nhiều thảm án xảy ra tại Ôn Nhạc huyện, Long Khẩu Khu, Âu Dương khu. Mặt Hùng Đại Bằng trắng bệch, gã há mồm muốn hét to. Nhưng con côn trùng lạ lơ lửng cách đôi mắt Hùng Đại Bằng gần 10cm, gã bản năng nhìn nó một cái sau đó...
Thanh âm chói tai như còi tàu vang rõ ràng bên tai Hùng Đại Bằng.
- Rốt cuộc đã tỉnh.
Khi Hùng Đại Bằng mở đôi mắt ra, gã trông thấy khuôn mặt người có thanh âm the thé kia.
Một lão nhân bảy mươi mấy tuổi, cao gầy, da nhăn nhúm thành các khe rãnh trên khuôn mặt. Tóc trắng rối xù làm bộ dạng của lão nhân đáng sợ như thây khô trong phim kinh dị.
Hùng Đại Bằng nghe thanh âm the thé, nhìn lão nhân làm người ta sợ teo tim, gã phản xạ hét lên:
- A!!!!
Hùng Đại Bằng vùng vẫy hết sức.
Giãy dụa được một lúc, Hùng Đại Bằng giật mình phát hiện bị sợi xích thô cố định trên bức tường. Trừ vặn vẹo cơ thể, đầu nhúc nhích một chút ra gã không thể vùng thoát khỏi sợi xích.
Nhìn Hùng Đại Bằng vùng vẫy, lão nhân bật cười, tiếng cười sắc nhọn như đồ tể mài dao.
- Ha ha ha ha ha ha! Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát sao?
Hùng Đại Bằng sợ hãi não rỗng:
- Ngươi... Ta...
Trong gian phòng đầy mùi hôi mốc moe, thứ chiếu sáng duy nhất là bóng đen vàng vọt tối tăm. Lão nhân trước mắt làm Hùng Đại Bằng cảm nhận khí thế đáng sợ.
Người Hùng Đại Bằng run rẩy, gã nhìn lão nhân, khóe môi giật giật hỏi:
- Ngươi... Ngươi là ai?
Nghe Hùng Đại Bằng hỏi, lão nhân lẩm bẩm lặp lại:
- Ta là ai?
Giọng lão nhân cực kỳ trầm thấp nói:
- Ta ở đây mười mấy năm, đã giải quyết khoảng ba trăm tên khốn kiếp như thế này... Ha ha, ta là ai...
Đôi mắt đục ngầu nhìn mặt Hùng Đại Bằng chằm chằm, lão nhân lạnh lùng nói:
- Ta là bộ trưởng ngành điệp viên Trung Hoa nhân dân cộng hòa quốc.
Lão nhân rất nhẹ nhàng nhưng thốt ra lời làm Hùng Đại Bằng sợ hãi hồn vía lên mấy:
- Nhưng đó là chueyẹn mười mấy năm trước, sau khi về hưu ta chuyên môn phụ trách xử lý quân bán nước, chó Hán gian giống như ngươi.
Hùng Đại Bằng run run hỏi:
- Ngươi... Ngươi muốn thế nào?
Giờ phút này, trong hoàn cảnh này, Hùng Đại Bằng không thể nghi ngờ gì, lời lão nhân nói không có gì đáng nghi ngờ.
Nghe Hùng Đại Bằng run rẩy hỏi, lão nhân chỉ cười cười.
Lão nhân run run quay người, giọng the thé nói:
- Nâng mấy thứ kia vào đi.
Két két két két két!
Cửa gỗ cũ kỹ bị mở ra, hai thanh niên trẻ mặc quân phục mới tinh nâng một cái hòm lớn vào phòng. Hai thanh niên mặt không biểu tình, không nói không rằng buông hòm xuống sau đó ra khỏi phòng.
Lão nhân lấy một cái lưới đánh cá kích cỡ khe hở nhỏ bốc mùi tanh tưởi, một lưỡi dao mỏng như cánh ve loang lổ vết máu.
Lão nhân cầm hai thứ này, quay đầu lại, mỉm cười xin lỗi Hùng Đại Bằng:
- Hơn ba năm chưa dùng đao, không biết còn cắt được một ngàn miếng thịt không. Ngươi tạm chấp nhận, hưởng thụ đi.
- A!!!
Con ngươi Hùng Đại Bằng co rút, gã không thể kiềm nén nỗi sợ hãi hét to:
- Không, đừng!!!
Hùng Đại Bằng tựa như thiếu nữ bị nam nhân vạm vỡ hung dữ đè trên giường sắp bị lấy trinh, gã khóc sướt mướt gào thét:
- Đừng... Đừng cắt ta! Đừng!
Lão nhân mỉm cười nói:
- Đừng sợ, không sao.
Lão nhân thong thả đi tới trước mặt Hùng Đại Bằng, đặt lưới đánh cá xuống mặt bàn bên cạnh.
Lão nhân nói với Hùng Đại Bằng:
- Ngươi càng sợ, càng căng thẳng thì cơ bắp càng cứng, chút nữa cắt càng đau. Thả lỏng, bình tĩnh là tốt nhất.
- Đừng... Đừng đừng đừng đừng!!!
Nghe lão nhân nói làm Hùng Đại Bằng càng không thể thả lỏng, gã vùng vẫy điên cuồng. Thế nhưng xiềng xích cố định Hùng Đại Bằng trên tường cực kỳ chắc chắn, gã không giật ra được.
Hùng Đại Bằng muốn đập đầu vào tường tự sát tránh cho đau đớn bị lăng trì, nhưng bức tường sau đầu gã lót bông mềm và dày. Hùng Đại Bằng không cách nào đập đầu vào tường được.
Trong tình huống kinh hoàng tột cùng đó, Hùng Đại Bằng khóc nức nở hét to:
- Ta sai rồi, ta biết sai! Tha ta đi, cho ta chét ngay đi, hu hu... Cầu xin ngươi, xin ngươi!