Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 341. Tiến vào trạng thái cảnh giới

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Phó Diệc Chi cung cấp tài liệu gồm bảy mươi sáu trang giấy A4 xen kẽ chữ và hình. Diệp Dương Thành đọc từ tám giờ vào khách sạn ở cho đến trước khi nhận điện thoại Đỗ Nhuận Sinh gọi, hắn đọc đi đọc lại sáu lần, cuối cùng xác định một việc: Hoành Tu Hạ thị.

Mặc dù bảy mươi lăm phần trăm lực lượng tác chiến của quân Mỹ tập trung tạp quần đảo Okinawa, cùng lúc đó căn cứ quân sự lính Mỹ rải rác quần đảo Okinawa, trập kích bất cứ căn cứ nào đều dẫn đến phản ứng dây chuyền, khi đó mất nhiều hơn được.

Huống chi tính về tầm quan trọng là căn cứ quân Mỹ ở Hoành Tu Hạ thị hơn xa nhiều căn cứ quân sự của nước Mỹ tại quần đảo Okinawa. Một khi thành công tập kích Hoành Tu Hạ thị thì Diệp Dương Thành có thể trên đường quay về ghé Okinawa một chuyến. Dù không thể hoàn toàn nhổ lực lượng quân sự lính Mỹ sắp xếp tại vùng Đông Á, nhưng ít ra khiến nó què quặt.

Diệp Dương Thành ngoài muốn dùng chuyện lần này tuyên bố với bên ngoài. Bá chủ biển cả không phải nước Mỹ, không là Nhật Bản, càng không phải nước Anh hay Nga mà là hắn, đại quân sinh vật biển thuộc hạ của Diệp Dương Thành.

Nước Mỹ chỉ thị Ác Ma chi thủ cung cấp viện trợ cho tổ chức khủng bố ETLO đúng không? Nước Mỹ còn kêu Ác Ma chi thủ phái người vào Thượng Hải Trung Quốc phá hoại đúng không? Nước Mỹ muốn lợi dụng quần đảo Okinawa bóp cổ Trung Quốc đúng không?

Tốt, con chó săn tổ chức Ác Ma chi thủ đã trả cái giá tương ứng, bây giờ đến nước Mỹ chủ nhân con chó. Diệp Dương Thành cảm thấy hắn rất cần cho nước Mỹ biết một tiếng, hắn rất tức giận, hậu quả tương đương nghiêm trọng.

Vù vù vù vù vù!

Diệp Dương Thành phẩy tay, một xấp tài liệu tình báo cất vào Cửu Tiêu không gian. Diệp Dương Thành xoay người vào phòng, cầm thẻ miễn quấy rầy, mở cửa treo thẻ ngay tay nắm cửa, lại đóng cửa, khóa chốt. Diệp Dương Thành hít sâu.

Lý do Diệp Dương Thành chọn ở trong khách sạn này vì nó xây trên vách đá ven biển, khi mở cửa sổ nhìn xuống dưới là biển cả sóng vỗ. Bắt đầu từ sáu giờ mấy, Tiểu Hôi bạch tầm Trung Hoa dài ba mươi bảy thước đã ẩn núp trong biển bên dưới gian phòng Diệp Dương Thành ở.

Diệp Dương Thành xoay người leo lên giường, cởi giày, ngồi xếp bằng. Diệp Dương Thành chậm rãi khép mắt điều động lực lượng linh hư, hắn chuyển giác quan thứ sáu vào người Tiểu Hôi trong biển bên ngoài khung cửa sổ. Đập vào mắt Diệp Dương Thành là nước biển đục ngầu.

Tiểu Hôi dài ba mươi bảy thước đã đến tiêu chuẩn cường hóa chung cực, tốc độ bốn trăm hai mươi hải lý một giờ. Diệp Dương Thành điều khiển cơ thể to lớn của Tiểu Hôi nhẹ vẫy đuôi cá, hắn cảm giác phần đuôi Tiểu Hôi chảy ra dòng nước ấm lạ, sau đó lực cản nước biển như mất lực cản, chớp mắt hắn đã vọt xa ra mấy trăm thước.

Rời khỏi vách vực đục ngầu, Diệp Dương Thành điểu khiển Tiểu Hôi vào vùng biển sâu trăm thước. Diệp Dương Thành ngồi xếp bằng trên giường trong khách sạn, hắn hít sâu một hơi.

Diệp Dương Thành ra lệnh với mực đại vương Tiểu Ô:

- Mục tiêu Hoành Tu Hạ thị Nhật Bản, xuất phát!

Mười hai cua móng ngựa viễn cỏ như xe tăng bọc thép, ba mươi cá kiếm như xe công thành, cộng với mực đại vương khổng lồ vô địch, bạch tầm Tiểu Tuyết vui vẻ bơi lội. Sau khi Diệp Dương Thành trập hợp đại quân sinh vật biển, lần đầu tiên tập thể hành động.

Diệp Dương Thành điều khiển Tiểu Hôi đi tới với tốc độ hơn bốn trăm hải lý mỗi giờ, chẳng mấy chốc đã đuổi theo đại quân sinh vật biển cố ý đi chậm chờ hắn. Tiểu Ô rất thông minh, nhưng nó chưa đi Hoành Tu Hạ thị lần nào, đành nhờ Tiểu Hôi bị Diệp Dương Thành nhập xác đi đằng trước dẫn đường, Tiểu Ô lĩnh bầy cua móng ngựa, cá kiếm theo sau. Còn về Tiểu Tuyết...

Mỗi lần cảm ứng hơi thở của Diệp Dương Thành trên người Tiểu Hôi là Tiểu Tuyết luôn rất thân thiết dựa sát, bơi song song với hắn. Tiểu Tuyết thường dùng thân hình trắng tinh đụng vào Tiểu Hôi như đang làm nũng.

Từ Động Thương huyện xuất phát đi Hoành Tu Hạ thị Nhật Bản, vì có Cửu Tiêu thần cách định vị chỉ dẫn nên Diệp Dương Thành không lo sẽ đi đường vòng. Mỗi khi Tiểu Tuyết làm nũng, Diệp Dương Thành điều khiển Tiểu Hôi lăn vòng đùa giỡn. Diệp Dương Thành cho rằng Tiểu Tuyết, Tiểu Hôi vốn nên là một đôi, có khi hắn mong chờ hai con này sinh sản hụa đại sẽ có bộ dạng gì?

Tổng chiều dài đại quân sinh vật biển cỡ ba km, mấy con cá toàn là vật khổng lồ đẳng cấp bá vương. Tuy cơ thể to lớn nhưng không hạn chế tốc độ của chúng, nhờ cường hóa chung cực nên ngoài thân chúng nó phủ lên tầng khí thể vô hình. Những khí thế này giảm bớt lực cản nước biển đối với thân hình khổng lồ của chúng nó.

Khiến Diệp Dương Thành trợn mắt há hốc mồm là cách Tiểu Ô đi tới tuy vẫn giống loài mực, nhưng chẳng phải bình thường phun mực lúc ngừng lúc nghỉ sao? Tiểu Ô mà phun trào thì không ngừng, đừng nói lúc ngừng lúc nghỉ, nó không tạm dừng một giây.

Bộ dạng Tiểu Ô không hợp với lẽ thường thần kinh Diệp Dương Thành đã siêu to, hắn không cảm thấy có gì lạ. Từ khi Diệp Dương Thành có được Cửu Tiêu thần cách đến bây giờ chứng kiến sự việc không hợp với lẽ thường có ít ỏi gì?

Bên ngoài một gian hàng tạp hỏa xéo đối diện cửa nam tiểu học lập Giáp Dương Hoành Tu Hạ thị, một nam nhân da trắng cao một thước chín hét với vào một binh sĩ da trắng khác trong tiệm.

- Angus, sếp bảo chúng ta trở về căn cứ ngay!

- Lập tức, mau!

Nghe binh sĩ ở ngoài cửa hàng kêu, Angus ở trong tiệm bận rộn nói chuyện với lão bản cửa tiệm lộ biểu tình bất mãn đi ra ngoài.

- Á Lực Tư, xảy ra chuyện gì?

Angus thuận miệng hỏi:

- Ngươi không thấy ta đang bận sao?

Á Lực Tư trừng Angus:

- Chết tiệt, cất thứ phía dưới của ngươi đi.

Á Lực Tư liếc hướng nữ nhi lão bản tiệm tạp hóa, tuy lòng gã cũng ngứa ngáy nhưng cố nén xúc động.

Á Lực Tư nói với Angus:

- Nếu ngươi không muốn bị cấp trên phạt thì bây giờ tốt nhất là đi theo ta quay về.

- Tên khốn kia lại nổi điên!

Angus lưu luyến ngoái đầu nhìn nữ nhi lão bản tiệm tạp hóa yêu kiều đứng, tùy tay nhét một tờ đô la trở vào túi, hùng hổ theo Á Lực Tư bước hướng chiếc xe việt dã đậu gần đó. Trên vai hai người có quân hàm trung úy.

Cảnh tương tự lục tục diễn ra trong các góc Hoành Tu Hạ thị. Đám lính và quân quan khó khăn lắm đi ra ngoài tìm vui đều hùng hổ bước ra khỏi quán nhậu, nhà dân, các nơi ăn chơi. Nhiều người vừa đi vừa nịt lại đai lưng.

Cùng lúc đó, trong căn cứ hải quân Mỹ, một nam nhân mặc quân phục hai sao biểu tình trầm trọng đứng trong phòng chỉ huy, hai tay chắp sau lưng, mím môi im lặng.

Trước mặt quân quan thiếu tướng có bốn sĩ quan cao cấp thượng tá trên vai có ưng hàm. Thấy Wood tướng quân tụ tập cả đám lại nhưng im lặng không nói, một vị thượng tá hỏi:

- Wood tướng quân, có lẽ người nên nói cho chúng ta biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Rốt cuộc Wood tướng quân mở miệng:

- Bắt đầu từ đêm nay toàn căn cứ tiến vào trạng thái cảnh giới.

Bốn quan quân thượng tá giật nảy mình.

- Bỏ hết giờ nghỉ ngơi, tăng mạnh tuần tra khu vực xung quanh căn cứ. Không có mệnh lệnh của ta không cho phép ai rời khỏi căn cứ, bao gồm các ngươi.

Chương 390-1: Lật đổ hàng không mẫu hạm (Thượng)

Trong lời nói của Wood tướng quân có gì đó không bình thường, một hượng tá bước ra một bước.

- Wood tướng quân.

Thượng tá do dự hỏi:

- Người đang làm...

Wood tướng quân liếc thượng tá:

- Nhận được thông báo từ tổng bộ tư lệnh, tất cả căn cứ khu vực Châu Á tiến vào trạng thái cảnh giới.

Wood tướng quân lạnh nhạt nói:

- Trước khi giải trừ lệnh cảnh giới, tất cả binh sĩ, quân quan phải đóng giữ chờ lệnh, bao gồm cả ta.

-...

Bốn thượng tá liếc nhau, mệnh lệnh cảnh giới đột nhiên làm bọn họ ngửi được mùi bão tố sắp đến, nhưng...

Có chuyện gì dẫn đến tất cả căn cứ hải quân Châu Á cùng vào trạng thái cảnh giới? Nhật Bản muốn tạo phản sao?

Bốn thượng tá cũng nảy ý tưởng này sau đó phủ định ngay. Không, chính phủ Nhật Bản tuyệt đối không có lá gan lớn như vậy.

Nếu không phải Nhật Bản thì chẳng lẽ là nước Nga Châu Âu? Không, nước Nga cũng không có động cơ khiêu khích nước Mỹ. Mặc dù công nghiệp, kinh tế của nước Nga đặt nặng ở Châu Á nhưng nước Mỹ chưa từng đụng chạm ích lợi gốc của nước Nga tại Châu Á. Tức là bài trừ nước Nga ra ngoài.

Không phải Nhật Bản cũng không là nước Nga, ứng cử viên tiếp theo có mâu thuẫn với nước Mỹ là...

Mắt bốn sĩ quan thượng tá sáng lên.

Một thượng tá thốt ra:

- Là khỉ Trung Quốc?

Wood tướng quân liếc thượng tá đó, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu. Wood tướng quân cười cười, đây xe như mặc nhận lời suy đoán.

Bản thân Wood tướng quân cũng ù ù cạc cạc, gã đột niên nhận mệnh lệnh từ tổng bộ tư lệnh yêu cầu căn cứ hải quân Mỹ trong Hoành Tu Hạ thị lập tức tiến vào trạng thái cảnh giới, tăng mạnh công tác tuần tra ngoài vòng căn cứ. Bất cứ ai nếu chưa được cho phép bước vào phạm vi cảnh giới thì mặc kệ quốc tịch, người chủng loại nào đều giết tại chỗ.

Khi Wood tướng quân nhận được mệnh lệnh này gã hoàn toàn không hiểu ra sao, nhưng nhanh chóng ra một chuỗi mệnh lệnh thúc đẩy nguyên tòa căn cứ vào trạng thái cảnh giới.

Trước đó Wood tướng quân im lặng suy nghĩ đã hiểu được vài chuyện, nhưng có một vấn đề làm gã cực kỳ khó hiểu. Dù nước Mỹ và Trung Quốc có xung đột, Trung Quốc dám gây chiến trước không? Rồi, cứ cho rằng bọn họ dám làm, Trung Quốc có thể vòng qua hải quân Nhật Bản xuất hiện ở Hoành Tu Hạ thị không? Xuất hiện ở thành phố cửa ngõ thủ đô Nhật Bản?

Wood tướng quân khinh thường người Nhật Bản nhưng gã công nhận thực lực hải quân Nhật. Trung Quốc có năng lực đó sao?

Wood tướng quân rất nghi ngờ, nhưng làm quân nhân, gã chọn phục tòng mệnh lệnh.

Vì vậy Wood tướng quân ra lệnh cho mấy quan quân thượng tá:

- Tất cả chiến hạm, tàu ngầm xuống nước hết, đám lính lên tàu, tùy thời chuẩn bị chiến đấu.

Bốn thượng tá hành quân lễ, lớn giọng đồng thanh kêu lên:

- Tuân lệnh!

Tàu ngầm xuống nước không có nghĩa là lặn vào đáy biển. Trước khi nhận được lệnh hành động, tất cả tàu ngầm đều nổi trên mặt biển. Chỉ khi hành động tàu ngầm mới lặn xuống công kích mục tiêu.

Wood tướng quân quan chỉ huy cao nhất ra lệnh một tiếng, trong căn cứ hải quân Mỹ tại Hoành Tu Hạ thị, trên từ sĩ quan thượng tá, dưới đến binh lính bình thường đều hành động. Bọn họ mặc vào trang bí, đi vào trận doanh của mình, có thứ tự leo lên chiến hạm hoặc vào tàu ngầm. Căn cứ hải quân tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Đây vốn là chuyện không có gì lớn lao, nhưng không ai ngờ vì quyết định cảnh giới của các thành viên nội các Gu Siding nước Mỹ đưa trú quân nguyên căn cứ hải quân tại Hoành Tu Hạ thị lên con đường không lối về.

Diệp Dương Thành ẩn núp ở bến cảng căn cứ hải quân Mỹ số sáu Hoành Tu Hạ thị, hắn điều khiển Tiểu Hôi nằm yên không nhúc nhích. Diệp Dương Thành quan sát tình hình hạm tàu Mỹ trên đỉnh đầu.

Diệp Dương Thành kéo theo đại quân sinh vật biển đến Hoành Tu Hạ thị đã là tám giờ tối, trên mặt biển từ mấy chiếc hạm tuần tra chạy qua lại, tất cả quân hạm, tàu ngầm đều cập bến. Đây không phải tin tức tốt cho Diệp Dương Thành. Dù sao tàu chiến cập bến, binh sĩ chiến hạm, tàu ngầm lên bờ, tập kích chiến hạm, tàu ngầm trống rỗng thì có ý nghĩa gì?

Diệp Dương Thành phát hiện tình huống này định ẩn nấp một buổi tối, chờ hôm sau đám lính hải quân lên thuyền mới công kích bất ngờ. Diệp Dương Thành để bầy cua móng ngựa viễn cổ, Tiểu Ô lại vịnh ngoài cảng. Diệp Dương Thành bơi đến gần bến tàu, quan sát từng hoạt động tàu ngầm quân hạm trên mặt biển.

Bna đâu Diệp Dương Thành cứ nghĩ sẽ chờ cho hết đêm nay, không ngờ mặt biển bỗng vang lên tiếng động ầm ĩ, nghe kỹ thì...

Không biết binh sĩ căn cứ hải quân Mỹ bị điên hay gì mà tập thể lên thuyền. Điều này có ý nghĩa gì? Nghĩa là Diệp Dương Thành không cần chờ đợi mòn mỏi cả buổi tối tại đây, nếu mọi chuyện thuận lợi, hắn giải quyết quân Mỹ ở Hoành Tu Hạ thị xong sáng mai có thể dẫn đại quân quay về Khánh Châu thị.

Phát hiện này làm Diệp Dương Thành cười trộm, tiếp tục quan sát tàu chiến trên mặt biển, xác định tập thể lính hải quân lên thuyền.

Diệp Dương Thành ra lệnh:

- Tiểu Ô, sắp xếp một cua móng ngựa viễn cổ ở mỗi nơi cấp bến từ số một đến số mười hai bến cảng. Xếp ba con cá kiếm ở mỗi nơi cấp bến từ số mười ba đến mười chín bển cảng. Cá kiếm còn lại do ngươi dẫn dắt, gặp khó gặm thì... Nuốt luôn xương!

Giọng Tiểu Ô non nớt chất chứa hưng phấn vang lên rõ ràng trong đầu Diệp Dương Thành:

- Tuân lệnh chủ nhân!

Diệp Dương Thành ra lệnh xong quẫy đuôi cá rời khỏi nơi cập bến số sáu. Diệp Dương Thành cần quan sát hai chiếc hàng không mẫu hạm neo đậu ở Hoành Tu Hạ thị trong truyền thuyết có còn đậu tại bến cảng không?

Mười con con cua móng ngựa viễn cổ, ba mươi con cá kiếm cường hóa theo Tiểu Ô chỉ huy chậm rãi áp sát mục đích, cố gắng hành động thật nhẹ nhàng tránh cho tập kích bất ngờ thất bại. Diệp Dương Thành yêu cầu là công kích mười chín nơi cập bến cùng lúc, trong thời gian ngắn nhất lật tung hoặc kéo các tàu chiến của quân Mỹ xuống đáy biển.

Diệp Dương Thành không biết qua đêm nay sự kiện quái vật biển tập kích lại xảy ra ở vùng biển Nhật Bản dẫn đến chấn động lớn cỡ nào trong thế giới, hắn chỉ biết đả kích thực lực của kẻ địch là đang biến tướng nâng cao thực lực của mình.

Nếu không có cách nào nâng thực lực hải quân Trung Quốc lên cao trong thời gian ngắn, vậy đành thông qua thủ đoạn bạo lực này cắt giảm thực lực của đối thủ.

Huống chi nước Mỹ cứ lên kế hoạch trù dập Trung Quốc, nghĩ đến huyết án xảy ra tại vùng Kashgar là trái tim Diệp Dương Thành trở nên cứng rắn.

Một quan quân thượng tá chạy chậm đến trước mặt Wood tướng quân đang đứng thị sát trên bế cảng.

Sĩ quan thượng tá lớn tiếng báo cáo:

- Báo cáo Wood tướng quân, đã tập kết bộ đội chiến đấu mặt nước hạm đội thứ bảy xong, tất cả quan quân, binh sĩ thuận lợi lên hạm, tùy thời tấn công kẻ địch thật dữ dội. Báo cáo hết!

Sĩ quan thượng tá thứ hai cao giọng báo cáo:

- Báo cáo Wood tướng quân, đã tập kết bộ đội công kích hàng không mẫu hạm hạm đội thứ bảy xong, tất cả quan quân, binh sĩ thuận lợi lên hạm, tùy thời tấn công kẻ địch thật dữ dội. Báo cáo hết!

Chương 390-2: Lật đổ hàng không mẫu hạm (Hạ)

Sĩ quan thượng tá ba đi tới trước mặt Wood tướng quân, kính quân lễ rồi lớn tiếng báo cáo:

- Báo cáo Wood tướng quân, đã tập kết bộ đội tàu ngầm hạm đội thứ bảy xong, tất cả quan quân, binh sĩ thuận lợi lên hạm, tùy thời tấn công kẻ địch thật dữ dội. Báo cáo hết!

- Báo cáo Wood tướng quân, đã tập kết bộ đội tàu ngầm hạm đội thứ năm xong, tất cả quan quân, binh sĩ thuận lợi lên hạm, tùy thời tấn công kẻ địch thật dữ dội. Báo cáo hết!

Sĩ quan thượng tá thứ bốn xuất hiện, tất cả hải quân căn cứ hải quân của nước Mỹ tại Hoành Tu Hạ thị xem như tập kết xong.

Wood tướng quân nghe bốn sĩ quan thượng tá báo cáo, giữ biểu tình nghiêm túc. Mặc dù Wood tướng quân rất khó hiểu với mệnh lệnh của tổng bộ, cảm giác bộ tư lệnh hơi chuyện bé xé ra to nhưng gã là tư lệnh viên hạm đội thứ bảy, gã gật đầu với các sĩ quan thượng tá.

Wood tướng quân quay đầu hỏi thân binh bên cạnh mình:

- ạck, ngươi đi hỏi tình hình chuẩn bị bên căn cứ Thượng Lại Cốc Thị, Okinawa, Tam Trạch thị, Singapore thế nào rồi, sau khi hỏi rõ hãy báo cho ta biết ngay.

Thân binh kính quân lễ:

- Tuân lệnh Wood tướng quân!

Thân binh xoay người đi.

Wood tướng quân không nhìn thân binh, ngoắc bốn sĩ quan thượng tá lại:

- Đi đi, chúng ta cũng nên lên hạm.

Bốn sĩ quan thượng tá kinh ngạc hỏi:

- Cái gì?

Chỉ là cảnh giới, sĩ quan cao cấp như bọn họ mà cũng phải lên hạm?

Wood tướng quân hiểu bốn sĩ quan thượng tá thắc mắc, vẻ mặt khắc khổ giãn ra.

- Đi xem số hiệu Tiểu Ưng của chúng ta chuẩn bị võ trang.

Wood tướng quân cười nhẹ nhàng nói:

- Sau đó lái số hiệu Đại Ưng đi một vòng.

Đây là công việc qua loa cho có lệ. Nghe Wood tướng quân nói mấy câu đó, bốn sĩ quan thượng tá bật cười gật đầu. Bốn sĩ quan thượng tá vẻ mặt nhẹ nhàng cùng Wood tướng quân đi hướng hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng.

Giống như Wood tướng quân, bốn sĩ quan thượng tá không cho rằng căn cứ hải quân Mỹ sẽ bị tập kích. Nơi này dù gì là cửa ngõ thủ đô Nhật Bản, nếu thật sự có quân địch tiến vào vùng biển thì bên Nhật Bản sẽ hoàn toàn không biết gì sao?

Tuy lần trước quái vật biển tập kích làm hải quân Nhật Bản bị hao tổn hơn một nửa nhưng năng lực tuần tra vẫn còn đó.

Wood tướng quân, bốn sĩ quan thượng tá hoàn toàn bình tĩnh, vừa đi vừa nói cười rất là nhẹ nhàng. Người không biết còn tưởng đâu Wood tướng quân, sĩ quan thượng tá đi dạo chơi ngoại ô.

Diệp Dương Thành trông thấy bóng đen to phủ đầu mình, hắn mừng rỡ vô cùng.

- Đã tìm ra!

Trong tài liệu tình báo Phó Diệc Chi cung cấp, Hoành Tu Hạ thị tuyên bố với bên ngoài chỉ sắp xếp một chiếc hàng không mẫu hạm động lực theo lệ thường, nhưng thật ra Hoành Tu Hạ thị có hai chiếc hàng không mẫu hạm.

Tin tức một chiếc hàng không mẫu hạm là với công chúng, còn sĩ quan cao tầng các phương thì quân Mỹ đặt hai chiếc hàng không mẫu hạm trong Hoành Tu Hạ thị là bí mật công khai.

Hàng không mẫu hạm là một chiếc hàng không mẫu hạm động lực theo lệ thường, đến bây giờ nó đã đến tuổi về hưu.

Hạm trưởng số hiệu Tiểu Ưng dài ba trăm hai mươi tám ngàn tám thước, rộng bảy mươi sáu ngàn tám thước. Tổng diện tích sàn tàu là bốn ngàn một thước Anh, to cỡ ba sân bóng chính quy.

Trọng tải tiêu chuẩn là sáu vạn tấn, nếu chứa đầy thì cỡ tám vạn sáu ngàn tấn, có thể chở hơn bảy mươi hạm các loại, chở máy bay. Từ tầng dưới lên đến đỉnh hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng, có tổng cộng mười một tầng, cao cỡ tòa nhà cao tốc mười tám tầng.

Đối với số hiệu Đại Ưng mấy năm trước được bí mật đưa vào thì hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng chỉ là con kiến với con voi. Chỉ tính động lực, hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng là động cơ bốn ống khói nước luân lưu, số hiệu Đại Ưng sử dụng động lực là lò phản ứng hạt nhân.

Về tốc độ, lực kéo dài, trọng tải, độ cao, diện tích sàn tàu thì số hiệu Đại Ưng đều vượt trội hơn hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng.

Mỗi năm chính phủ nước Mỹ dùng chi phí duy tu hàng không mẫu hạm số hiệu Đại Ưng cao cỡ ba mươi ức USD, số tiền kia là lấy từ thu nhập riêng, không tính vào chi phí quân sự bình thường.

Có thể nói lần này Diệp Dương Thành chọn xuống tay với căn cứ hải quân Mỹ Hoành Tu Hạ thị, hai chiếc hàng không mẫu hạm chiếm cứ cực kỳ địa vị cực kỳ quan trọng. Nếu không có hai chiếc hàng không mẫu hạm tồn tại, có lẽ Diệp Dương Thành đã không bỏ gần lấy xa tha cho quân Mỹ quần đảo Okinawa mà chạy sang Hoành Tu Hạ thị gây sự với quân Mỹ nơi đây.

Diệp Dương Thành nhận rõ hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng, chưa kịp tiếp tục lẻn đi tìm tung tích số hiệu Đại Ưng thì Tiểu Ô bỗng liên lạc với hắn.

Thanh âm non nớt trung tính làm người ta khó đoán Tiểu Ô là đực hay cái:

- Chủ nhân, Tiểu Ô trông thấy một chiếc thuyền siêu to.

Diệp Dương Thành khựng lại:

- A? Lớn cỡ nào?

Diệp Dương Thành vội hỏi:

- Đại khái chiều dài cỡ bao nhiêu?

Tiểu Ô do dự một luc sau dứt khoát nói:

- Dù sai thì... Dài hơn ba Tiểu Ô cộng lại!

Diệp Dương Thành mừng rỡ:

- Một trăm lẻ tám nhân ba... Chính là nó!

Diệp Dương Thành hỏi Tiểu Ô:

- Nhóm cua móng ngựa, cá kiếm đã vào vị trí chưa?

- Rồi thưa chủ nhân.

Tiểu Ô trả lời:

- Đã ẩn núp ở bến cảng, chỉ chờ chủ nhân gật đầu một cái là Tiểu Ô sẽ kêu chúng nó làm mấy thuyền này chìm hết.

Diệp Dương Thành khẳng định:

- Đương nhiên đánh chìm hết, cả hai chiếc đều phải chìm!

Diệp Dương Thành nói với Tiểu Ô:

- Nhưng trước đó ngươi hãy đến chỗ ta lật úp số hiệu Tiểu Ưng này đi, mục tiêu tiếp theo là số hiệu Đại Ưng.

Tiểu Ô không hiểu Diệp Dương Thành nói cái gì mà số hiệu Tiểu Ưng, Đại Ưng, nó chỉ biết hắn kêu nó làm gì là nó làm cái đó.

- Vâng thưa chủ nhân, Tiểu Ô qua ngay đây!

- Báo cáo Wood tướng quân, trang bị bắn đạn pháo không khí ba tòa tá liên trang hạm đội Hải Ma Tước hàng không mẫu hạm dều bình thường. Ba tòa hệ thốn vũ khí cận chiến dày đặc trận đều bình thường. Bốn tòa điện tử SR đối kháng mồi bắn ra phát xạ đều bình thường. Trang bị dụ mồi đều bình thường.

- Wood tướng quân, máy bay chiến đấu F14D hạm số hiệu Tiểu Ưng chở đều bình thường. Máy bay chiến đấu FA18D đều bình thường. Máy dự cảnh E2C đều lẩm bẩm. Máy quấy nhiễu E điện tử đều bình thường. Máy bay chống tàu ngầm S2B hết thảy bình thường. Máy bay trực thăng hết thảy bình thường. Máy bay trinh sát điện tử ES3A đều bình thường. Soleđa sưu tầm đối không lưu 49...

Tiếng báo cáo kiểm tra liên tục vang bên tai Wood tướng quân. Tất cả thiết bị hoan toàn bình thường, Wood tướng quân nở nụ cười. Lúc trước Wood tướng quân là hạm trưởng hàng không mẫu hạm, tuy rằng cho đến bây giờ số hiệu Tiểu Ưng đã đến tuổi về hưu nhưng không ảnh hưởng tình cảm của gã dành cho nó.

Mỗi lần nhìn chiếc hàng không mẫu hạm chở quá khứ này là Wood tướng quân sẽ nhớ đến cảnh tượng năm xưa gã chỉ huy hơn hai ngàn quan binh số hiệu Tiểu Ưng vượt sóng theo gió biển. Wood tướng quân nhớ đến năm xưa chinh chiến, kẻ thù nhìn hàng không mẫu hạm số hiệu Tiểu Ưng lộ biểu tình sợ hãi, tuyệt vọng.